Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian

Chương 19: Hãm Hại Giữa Đêm

Nửa đêm hôm ấy, khi cả nhà vừa chợp mắt được một lúc sau bao ngày căng thẳng dồn dập, muội bỗng giật mình tỉnh giấc vì một mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi, kèm theo tiếng lách tách nổ lép bép ngày càng lớn dần vọng từ phía chái bếp. Trong giấc ngủ chập chờn còn chưa tan hẳn, cơ thể muội đã phản xạ trước cả khi ý thức kịp bắt nhịp, một thói quen tồn tại từ kiếp trước, khi những ca trực đêm luôn dạy muội tỉnh dậy trong tích tắc trước bất cứ dấu hiệu bất thường nào của mùi khói hay tiếng động lạ. Hơi nóng hầm hập đã len lỏi qua khe vách gỗ, phả vào gian phòng nhỏ nơi muội ngủ một luồng khí ngột ngạt khô rát. Bên ngoài cửa sổ, ánh lửa cam đỏ nhấp nháy hắt bóng lên vách tường loang lổ, tạo thành những hình thù chập chờn kỳ dị chạy dọc theo khe nứt của tấm phên tre cũ kỹ, còn tiếng gió đêm rít gào qua mái nhà nghe chẳng khác nào một sinh vật đang gào thét đòi nuốt chửng cả căn nhà nhỏ bé này.

Muội nằm im đúng một nhịp thở, tai dỏng lên lắng nghe, mũi hít thử luồng không khí đặc quánh mùi khét, cái phản xạ đánh giá tình huống trước khi cựa mình đã ăn sâu vào máu thịt từ kiếp trước, không tài nào bỏ được. Ngực muội thắt lại, tim đập dồn từng nhịp gấp gáp, ấy vậy mà đầu óc lại tỉnh táo đến kỳ lạ, thứ tỉnh táo chỉ có được sau vô số đêm trực cấp cứu, khi hoảng loạn vốn là thứ xa xỉ không ai được phép mang theo vào phòng bệnh. Muội biết, chỉ chậm thêm vài nhịp tim nữa thôi, tình thế bên ngoài kia có thể đã đổi khác hoàn toàn.

“Cháy! Cháy nhà rồi!” Tiếng Chu Ngọc Lan hét lên hoảng loạn từ gian ngoài, tiếp theo là tiếng chân chạy rầm rập, tiếng Tiểu Bảo và Tiểu Yến khóc thét lên vì sợ hãi. Tiếng thét ấy như một nhát roi quất thẳng vào thần kinh, khiến toàn thân muội bật dậy theo bản năng, không còn kịp nghĩ ngợi gì thêm.

Muội bật dậy, lao ra khỏi giường, thấy ánh lửa cam đỏ đã liếm cao qua mái tranh góc chái bếp, ngọn gió đêm lớn thổi tạt qua càng khiến lửa bén nhanh hơn, những tia lửa nhỏ bắn tung toé lên cả phần mái gần gian nhà chính như những đốm sao rơi hung dữ. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, cay xè cả mắt mũi, tiếng nổ lép bép của tre nứa cháy giòn vang lên liên hồi, hoà lẫn tiếng gió rít gào qua từng khe hở mái tranh, tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn dựng tóc gáy giữa đêm khuya.

Từng mảng tranh trên nóc chái bếp quăn lại rồi bùng lên thành từng vệt lửa dài, ánh sáng rực đỏ hắt lên cả một góc sân, đủ để muội nhìn rõ những cuộn khói đen xoáy tít lên bầu trời đêm không một gợn mây. Lũ gà nhốt trong chuồng cạnh đó nháo nhác kêu quang quác, đập cánh loạn xạ tìm đường thoát thân, càng khiến khung cảnh thêm phần ngột ngạt đến nghẹt thở. Hơi nóng táp vào da mặt muội từ khoảng cách còn khá xa, cái nóng khô rát khác hẳn cái nóng ẩm của mùa hè, khiến cổ họng muội khô khốc chỉ sau vài hơi thở.

Chu Ngọc Lan vội vàng múc nước từ chum sau vườn, hối hả tạt vào đám cháy, mồ hôi lẫn bụi tro lem luốc cả gương mặt khắc khổ, nhưng ngọn lửa quá lớn, chỉ vài gáo nước nhỏ không thấm vào đâu so với sức lan nhanh của nó trong gió đêm. Bàn tay bà run rẩy vì vừa sợ vừa kiệt sức, gáo nước sóng sánh đổ ra ngoài quá nửa trước khi kịp chạm tới đám cháy, nhưng bà vẫn không chịu dừng lại, cứ lao đi lao lại giữa chum nước và ngọn lửa như một con thoi không biết mệt, tà áo ngủ mỏng manh bết dính vào lưng vì mồ hôi lẫn hơi nóng hầm hập phả ra từ đám cháy. Tiểu Yến ôm chặt lấy Tiểu Bảo đang khóc ngặt nghẽo, kéo em lùi ra xa đám cháy, còn Chu Ngọc Lan vừa tạt nước vừa hét gọi hàng xóm đến giúp, giọng bà lạc hẳn đi vì hoảng sợ, vang vọng khắp con ngõ tối đang bắt đầu lay động bởi tiếng chó sủa dồn dập từ những nhà lân cận. Xa xa, đã có ánh đèn dầu leo lét lay động qua khe cửa vài nhà hàng xóm, tiếng người gọi nhau ơi ới trong đêm bắt đầu rộ lên, nhưng từ đó chạy tới đây cũng còn phải mất thêm dăm bảy khắc nữa.

Muội đứng sững một khắc giữa cảnh hỗn loạn, đầu óc quay cuồng tính toán, không khác gì những giây phút phân loại bệnh nhân cấp cứu kiếp trước, khi chỉ có vài nhịp tim để quyết định ai cần cứu trước, phương án nào khả thi nhất giữa muôn vàn rủi ro. Muội liếc nhanh hướng gió đang thổi, ước lượng khoảng cách còn lại từ chái bếp đến gian nhà chính, một phản xạ đánh giá hiện trường chẳng khác nào lúc phân loại mức độ nguy cấp trên cáng cứu thương, chỉ khác giờ đây thứ cần cứu không phải một mạng người mà là cả một mái ấm chưa kịp gầy dựng vững vàng đã suýt mất trắng. Nếu chỉ dựa vào sức người thường tạt nước từ chum vại, ngọn lửa này chắc chắn sẽ lan sang cả gian nhà chính trước khi có đủ người đến tiếp ứng. Nhưng nếu muội dùng nước giếng linh công khai ngay trước mặt mẹ kế, bí mật về không gian coi như không còn giữ kín được nữa. Muội cũng không dám chắc giếng linh, vốn xưa nay chỉ có thể trị vết thương ngoài da và giải độc nhẹ chứ chưa từng thử với lửa lớn thế này, liệu có đủ sức khắc chế một đám cháy dữ dội đến vậy hay không. Hai lựa chọn giằng co trong đầu chỉ trong một khắc ngắn ngủi, nhưng đối với muội, khắc ngắn ngủi ấy dài như cả một đời người.

Không còn thời gian để cân nhắc nữa rồi.

Muội nghiến răng, lao đến góc sân tối, nơi không ai để ý, xoay nhanh chiếc vòng bạc, chỉ trong tích tắc đã múc đầy một thùng gỗ nhỏ nước từ giếng linh, ánh sáng dịu nhẹ của không gian loé lên rồi tắt ngay khi muội bước ra ngoài, nhanh đến mức không ai kịp nhận ra có gì bất thường giữa cảnh khói lửa mịt mù. Phía sau lưng, tiếng Tiểu Bảo khóc ré lên xen lẫn tiếng Tiểu Yến dỗ dành run rẩy vọng lại, càng thúc giục từng bước chân muội phải nhanh hơn nữa, không cho phép mình chậm trễ dù chỉ nửa nhịp. Tay muội run lên vì sức nặng bất ngờ của thùng nước đầy, nhưng chân vẫn bước vững, mỗi bước chạy đều được tính toán để tránh những mảnh tro than còn rơi lả tả từ trên mái xuống.


Trong khoảnh khắc ngắn ngủi bước ra từ không gian, muội còn kịp cảm nhận rõ sự tương phản đến chóng mặt: bên trong là hơi mát lành lạnh của giếng linh và mùi thảo dược thoang thoảng dịu nhẹ, còn bên ngoài là địa ngục nóng rẫy đầy khói và tro bụi. Sự chuyển đổi đột ngột ấy khiến đầu muội thoáng choáng váng, nhưng muội không cho phép mình chậm lại dù chỉ một nhịp thở, bởi kiếp trước từng học được rằng trong một ca cấp cứu, mỗi giây chần chừ đều có thể đổi bằng cả một sinh mạng.

Muội không tạt nước bừa bãi mà nhắm thẳng vào điểm cháy dữ dội nhất trước tiên, đúng cái lý dập lửa từ gốc rồi mới lan dần ra chung quanh, một thứ trực giác xử lý tình huống nguy cấp đã in sâu vào phản xạ từ kiếp trước, khi việc chọn sai thứ tự ưu tiên đôi lúc còn tệ hại hơn cả việc không làm gì. Muội ôm thùng nước lao thẳng đến khu vực nguy hiểm nhất, nơi ngọn lửa đang cháy dữ dội nhất sát vách gỗ nối liền với gian nhà chính, hơi nóng táp thẳng vào mặt khiến da rát bỏng, dồn hết sức tạt mạnh cả thùng nước vào đúng điểm cháy. Ngọn lửa tại đó lụi tắt nhanh đến kỳ lạ, tiếng xèo xèo vang lên khi nước gặp lửa, khói trắng bốc lên nghi ngút nhưng không còn bén lan thêm được nữa, một khoảng cháy đen sạm còn nồng nặc mùi khét nằm lặng giữa những mảng lửa vẫn đang bùng lên xung quanh. Muội thở hắt ra một hơi, ngực căng tức vì khói vừa hít phải, nhưng không dám dừng lại dù chỉ một khắc, vì ngọn lửa bên cạnh vẫn đang chờ chực bén sang.

“Tiểu Đường, con lấy nước ở đâu nhanh vậy?” Chu Ngọc Lan vừa dập lửa vừa hỏi, giọng còn hổn hển vì mệt, nhưng ánh mắt bà thoáng lộ chút ngạc nhiên trước tốc độ và độ hiệu quả bất thường của gáo nước con gái vừa tạt.

“Con múc ở chum sau vườn ạ!” Muội đáp nhanh, giọng cố giữ bình thường dù tim đập thình thịch, rồi tiếp tục lao đi múc thêm, lần này trà trộn thêm chút nước thường từ chum vại lẫn vào nước giếng linh để không ai nghi ngờ thêm, cứ vậy dập tắt từng điểm cháy nguy hiểm nhất một cách thuần thục đến khó tin đối với một đứa trẻ bảy tuổi. Mỗi lần chạy qua lại giữa góc sân tối và đám cháy, muội đều phải cố giữ nhịp thở đều đặn, không để bất cứ ai nhận ra khoảng thời gian biến mất ngắn ngủi của mình mỗi lúc ghé qua chiếc vòng bạc.

Lần thứ hai, rồi lần thứ ba, muội cứ lặp đi lặp lại vòng chạy ấy, hai bàn tay nhỏ bé dần ửng đỏ rát vì hơi nóng, lòng bàn chân trần giẫm phải không ít mảnh tro than còn âm ỉ nóng mà không kịp để ý đau. Khói cay xộc vào cổ họng khiến muội ho sặc sụa mấy tiếng liên tục, nước mắt trào ra không phải vì tủi thân mà vì khói bụi cay xè, nhưng muội chỉ kịp lấy tay áo quệt ngang mặt rồi lại tiếp tục lao đi, không cho phép bản thân dừng lại để nghỉ dù chỉ một khắc ngắn ngủi. Trong đầu muội, hình ảnh những ca trực đêm kiếp trước lại thoáng hiện về, cái cảm giác toàn thân rã rời nhưng đầu óc vẫn phải tỉnh táo tuyệt đối, tay chân vẫn phải chính xác từng động tác dù đã kiệt sức đến mức nào.

Nhờ có sự trợ giúp âm thầm ấy, cùng với người dân xung quanh nghe tiếng hô hoán chạy đến tiếp ứng đông đảo, tay xách thau chậu, người vác đòn gánh nước từ giếng làng, kẻ còn mặc nguyên bộ đồ ngủ xộc xệch chân đất chạy vội trong đêm, ngọn lửa cuối cùng cũng được khống chế hoàn toàn trước khi lan rộng sang gian nhà chính, chỉ thiêu rụi mất góc chái bếp cũ kỹ, để lại một khoảng đen sạm loang lổ giữa nền sân còn vương hơi nóng. Tiếng người gọi nhau í ới, tiếng thùng gỗ va vào thành giếng lộc cộc, tiếng trẻ con khóc thét xen lẫn tiếng chó sủa vang khắp xóm nhỏ, tất cả hoà thành một bản hỗn âm hối hả của một đêm không ai còn có thể chợp mắt yên ổn. Khi những đốm lửa cuối cùng đã lụi hẳn, chỉ còn làn khói trắng mỏng bốc lên nghi ngút giữa bầu trời đêm đầy sao, người dân đứng vây quanh thở phào nhẹ nhõm, một vài người còn chưa hết bàng hoàng vẫn đứng thẫn thờ nhìn đống tro tàn, bàn tán không ngớt về nguyên do của đám cháy kỳ lạ giữa đêm không mưa không sấm chớp này.

Chu Ngọc Lan đứng thở dốc giữa đống tro tàn còn âm ỉ khói, áo quần lấm lem bồ hóng, tóc tai xổ tung dính bết vào trán ướt mồ hôi, nhìn con gái xử lý đám cháy với một sự thuần thục kỳ lạ, ánh mắt bà lộ rõ vẻ sững sờ xen lẫn nghi hoặc, nhưng giữa cơn hoảng loạn vừa trải qua, bà không đủ tỉnh táo để gặng hỏi thêm điều gì, chỉ biết ôm chầm lấy muội, giọng run run. “Con không sao chứ? Mẹ cứ sợ…” Bà bỏ lửng câu nói giữa chừng, dường như không đủ can đảm để nói hết cái viễn cảnh khủng khiếp vừa lướt qua trong đầu mình, chỉ siết chặt vòng tay ôm hơn.

“Con không sao, mẹ.” Muội đáp, giọng cũng run lên vì kiệt sức, hai tay vẫn còn run rẩy vì vừa dồn hết sức lực còn lại của một thân xác bảy tuổi vào việc dập lửa, lòng bàn tay rát bỏng ram ráp vì mấy vết phồng nhỏ, nhưng trong lòng thầm thở phào vì đã kịp ngăn chặn thảm hoạ lớn hơn, dù phải đánh đổi bằng việc để lộ ra một phần khả năng không giải thích nổi của mình. Muội tựa đầu vào vai mẹ kế một khắc, nghe rõ tiếng tim bà đập thình thịch qua lớp áo ướt đẫm mồ hôi, ngửi thấy mùi khói ám vào tóc bà lẫn với mùi mồ hôi quen thuộc, một cảm giác an toàn hiếm hoi giữa cảnh tượng hỗn loạn vừa trải qua. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày đặt chân vào thân xác này, muội mới lại thấy lòng mình dịu xuống đến vậy, dẫu chỉ trong một khắc ngắn ngủi giữa đêm hoạn nạn.


Đúng lúc ấy, một bóng người lao vội qua đám đông hàng xóm còn đang xôn xao bàn tán, chạy thẳng đến chỗ muội với tốc độ nhanh đến mức suýt vấp ngã trên nền đất gồ ghề còn vương tro bụi. Tống Dịch Xuyên, mặt tái mét, hơi thở dồn dập như vừa chạy một quãng đường dài không nghỉ, tà áo bay tung sau lưng, tóc mai rối bời dính vào trán ướt đẫm mồ hôi, đến nơi liền nắm chặt lấy hai vai muội, đôi mắt hắn quét khắp người nàng từ đầu đến chân, kiểm tra từng chút một như sợ bỏ sót một vết bỏng nhỏ nào. Có người trong đám đông còn chưa kịp tránh đường đã bị hắn xô sượt qua vai mà chẳng buồn ngoái lại xin lỗi, cả người hắn dường như chỉ còn một ý niệm duy nhất lúc này. Ngón tay hắn khẽ run khi lướt qua cánh tay muội, dừng lại ở từng chỗ ám khói, ánh mắt căng thẳng không rời đi lấy một khắc.

“Muội có làm sao không?” Giọng hắn run lên, lần đầu tiên muội nghe thấy sự hoảng loạn không giấu diếm đến vậy trong âm sắc vốn luôn điềm tĩnh của hắn. “Ta mà đến chậm một khắc…”

Hắn khựng lại giữa câu nói, quai hàm siết chặt như đang cố nuốt xuống một hình dung quá đỗi khủng khiếp vừa thoáng qua trong đầu, cổ họng nghẹn lại không thể thốt thêm lời nào. Hắn không nói hết câu, chỉ siết chặt vai muội hơn, như thể phải tự mình xác nhận bằng xúc giác rằng nàng vẫn còn nguyên vẹn, an toàn đứng đây trước mặt mình.

Muội ngước nhìn hắn, thấy rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, tóc mai dính bết vì chạy vội trong đêm, ánh mắt hắn vẫn còn chưa hết bàng hoàng dù ngọn lửa đã được dập tắt hoàn toàn. Đôi bàn tay hắn đặt trên vai muội vẫn còn hơi run, không phải vì lạnh mà vì thứ cảm xúc dồn nén chưa kịp lắng xuống, và muội chợt nhận ra đây là lần đầu tiên mình thấy Tống Dịch Xuyên mất hết vẻ điềm tĩnh vốn có, để lộ rõ một nỗi sợ hãi trần trụi đến vậy. Một cảm giác ấm áp lạ lùng dâng lên trong lòng muội, xen lẫn với nỗi mệt mỏi rã rời sau cơn hoảng loạn vừa qua.

“Con không sao, huynh đừng lo.” Muội đáp khẽ, giọng vẫn còn run nhưng đã trấn tĩnh hơn nhiều.

Một khoảng lặng ngắn trôi qua giữa hai người, chỉ có tiếng lửa tàn còn lép bép đâu đó trong đống tro và tiếng người dân xung quanh dần giải tán, bàn tán rôm rả về vụ hoả hoạn bất thường vừa xảy ra. Tống Dịch Xuyên vẫn chưa buông tay khỏi vai muội, ngón tay hắn khẽ siết lại một lần nữa như để tự trấn an chính mình trước khi mới từ từ thả lỏng, ánh mắt quét một vòng quan sát khắp sân nhà, dừng lại thật lâu nơi góc chái bếp cháy đen.

Tống Dịch Xuyên thở ra một hơi dài, như vừa trút được cả tảng đá đè nặng trong lồng ngực, nhưng ánh mắt hắn lập tức chuyển sang sắc lạnh khi quét quanh đống tro tàn còn nghi ngút khói của chái bếp. Xung quanh, đám đông hàng xóm vẫn chưa chịu giải tán hết, kẻ đứng người ngồi túm năm tụm ba, tiếng bàn tán rì rầm về nguyên do đám cháy kỳ lạ giữa đêm không mưa không gió bão vọng đến tai muội từng đoạn đứt quãng. “Đây không phải hoả hoạn tình cờ. Ta vừa nghe người dân kể lại, có người thấy một bóng đen lạ mặt lảng vảng quanh khu vực này trước khi lửa bùng lên, tay còn cầm theo một bó đuốc nhỏ.”

Muội siết chặt tay, lòng lạnh toát khi hiểu ra ý đồ thật sự đằng sau vụ hoả hoạn này. Không đơn thuần là một tai nạn, mà là một âm mưu có chủ đích, vừa nhằm diệt khẩu, vừa nhằm cướp lại xấp giấy tờ bằng chứng đang nằm trong tay gia đình mình, được nguỵ trang khéo léo dưới lớp vỏ của một vụ cháy nhà bất ngờ giữa đêm khuya gió lớn. Kiếp trước, muội từng đọc qua không ít hồ sơ những vụ phóng hoả phi tang có chủ đích, biết rõ kẻ gây án luôn tính toán kỹ thời điểm, hướng gió, để vừa đạt mục đích vừa dễ dàng đổ lỗi cho thiên tai hay sơ suất. Càng nghĩ, muội càng rùng mình nhận ra: đối phương lần này không hề nao núng chùn tay, sẵn sàng đẩy cả một gia đình vào chỗ chết chỉ để bịt kín một bí mật đã chôn giấu suốt mười năm.

Muội im lặng một khắc, hai tay siết chặt vạt áo nơi cất giấu xấp giấy tờ và sợi vòng cổ hạt châu đỏ, như để chắc chắn chúng vẫn còn nguyên vẹn sau cơn hoảng loạn vừa qua. Gương mặt nhỏ bé của muội dưới ánh lửa tàn còn sót lại hiện lên một vẻ cứng cỏi lạ thường so với tuổi bảy, đôi mắt nheo lại nhìn về phía xa như đang truy vấn chính mình xem còn con đường nào khác ngoài việc đối đầu trực diện hay không.

“Chu Bá Thành.” Muội nghiến răng, ánh mắt hướng về phía xa xăm nơi phủ Lý trưởng vẫn còn ánh đèn le lói giữa màn đêm. “Ông ta không chỉ dừng lại ở lời đe doạ suông nữa rồi.”

Tống Dịch Xuyên gật đầu, nắm chặt tay muội, kéo nàng lùi lại gần phía mẹ kế đang đứng, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi bóng tối xung quanh, như sẵn sàng đối phó với bất cứ hiểm nguy nào có thể ập đến bất cứ lúc nào từ trong bóng đêm dày đặc ấy. Đám tro tàn vẫn còn âm ỉ khói sau lưng hai người, thỉnh thoảng loé lên một đốm lửa nhỏ trước khi tắt hẳn dưới lớp nước còn sũng ướt cả nền sân, tựa như một lời nhắc nhở lặng lẽ rằng mối nguy hiểm vừa rồi tuy đã qua nhưng còn cách xa việc chấm dứt hoàn toàn. Muội đứng tựa vào cánh tay Tống Dịch Xuyên, cảm nhận rõ hơi ấm cơ thể hắn đối lập hẳn với cơn rùng mình lạnh toát vẫn còn sót lại trong người mình, lòng thầm nghĩ, kiếp trước từng chứng kiến biết bao vụ hoả hoạn trên bàn cấp cứu, nhưng chưa lần nào muội tự mình đứng giữa đám cháy với tư cách một người trong cuộc chứ không phải người cứu chữa từ bên ngoài nhìn vào. Đêm nay, ranh giới giữa người cứu và người cần được cứu bỗng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.