Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian

Chương 20: Bằng Chứng Trong Tay

Trời vừa hửng sáng, sương còn đọng dày trên mái rơm, nhưng thứ đầu tiên xộc vào mũi muội khi bước chân ra khỏi phòng lại không phải hơi sương mát lành như mọi bận, mà là mùi khét lẹt của gỗ cháy dở, quyện trong làn khói mỏng còn vấn vít nơi góc chái bếp đổ sập, cùng vài vệt tro đen theo gió sớm cuốn là là sát mặt đất, như dấu tích còn sót lại của một đêm sinh tử chưa kịp phai. Sáng hôm sau, khi đám tro tàn nơi chái bếp vẫn còn âm ỉ khói, cả nhà cùng Tống Dịch Xuyên ngồi quây quần trong gian nhà chính, gương mặt ai nấy đều còn hằn rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt lại toát lên một quyết tâm chưa từng có.

Tiểu Bảo ngồi thu lu một góc chiếu, hai tay ôm chặt lấy gối, thỉnh thoảng lại đưa mắt liếc về phía khung cửa sổ nhìn ra chái bếp cháy dở, môi mím chặt, không dám hỏi thêm điều gì, chỉ có ngón tay nhỏ cứ vô thức miết đi miết lại mép áo đến sờn cả vải. Tiểu Yến thì rúc hẳn vào lòng Chu Ngọc Lan, thi thoảng lại có tiếng ho khan bật ra vì hít phải khói đêm qua, khiến đôi vai bé nhỏ khẽ run lên từng chặp. Muội đưa mắt nhìn quanh một lượt, thói quen nghề nghiệp kiếp trước trỗi dậy không cưỡng lại được: Tiểu Yến ho nhẹ nhưng không sốt, có lẽ chỉ là cổ họng bị khói làm cho khó chịu, chưa đến mức đáng lo miễn được uống đủ nước ấm và nghỉ ngơi thêm vài ngày; Tiểu Bảo tuy không than vãn nửa lời nhưng bàn tay siết chặt vạt áo lại tố cáo rõ cậu bé đang cố nuốt nỗi sợ vào trong; còn mẹ kế, đôi mắt thâm quầng cho thấy cả đêm qua bà không chợp mắt nổi lấy một khắc.

Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, chỉ có tiếng gà gáy muộn vọng lại từ đầu thôn, xa xa lẫn trong đó vài tiếng chó sủa rời rạc, càng khiến bầu không khí trong gian nhà chính thêm phần nặng nề đến nghẹt thở.

“Đêm qua là giọt nước tràn ly.” Tống Dịch Xuyên lên tiếng trước, giọng trầm nhưng dứt khoát, bàn tay đặt nhẹ lên chồng giấy tờ bày trên bàn gỗ cũ. “Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa. Càng chậm trễ, Chu Bá Thành càng có thêm thời gian xoá dấu vết, càng có thêm cơ hội ra tay lần nữa, mà lần sau chưa chắc đã may mắn thoát được như đêm qua.”

Không ai trong phòng lên tiếng phản bác. Muội cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập nhanh hơn thường lệ, cảm giác quen thuộc chẳng khác gì những đêm trực cấp cứu ở kiếp trước, khi phải đưa ra quyết định trong tích tắc mà không được phép sai lầm. Nàng thầm nhẩm lại trong đầu, như thói quen cũ chưa từng bỏ được: nếu bị phát hiện giữa đường thì phải tách nhóm ra sao, nếu bị chặn ở cổng huyện nha thì phải giữ chặt bằng chứng thế nào, nếu tri huyện cũng đã bị mua chuộc thì con đường lui còn lại là gì. Từng kịch bản xấu nhất lần lượt lướt qua tâm trí, không phải để dọa mình chùn bước, mà để mình không bị động nếu chẳng may nó thật sự xảy đến.

Muội gật đầu, nhìn xuống ba thứ bằng chứng đang bày trước mặt: xấp giấy sổ sách ố vàng mẹ kế đưa cho từ đêm hôm trước, ghi rõ những con số khai khống chênh lệch qua nhiều mùa; một mảnh giấy nhỏ Tống Dịch Xuyên tự tay ghi lại lời khai thều thào của Lý mụ Vương trong đêm bà tỉnh dậy, có điểm chỉ của chính bà xác nhận; và cuối cùng, sợi vòng cổ hạt châu đỏ vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay muội, minh chứng cho thân phận mẹ ruột nàng. Ánh nắng sớm len qua khe cửa gỗ, rọi thẳng vào xấp giấy ố vàng, làm nổi rõ từng con số bị sửa chữa vụng về, tựa như chính trời đất cũng đang soi tỏ cho sự thật đã bị chôn giấu quá lâu.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

“Ba thứ này, ghép lại với nhau, đủ để vẽ ra toàn bộ bức tranh.” Tống Dịch Xuyên nói tiếp, ánh mắt quét qua từng người trong nhà. “Việc ăn chặn gạo cứu tế khiến dịch bệnh bốn năm trước lan rộng, việc ngự y Tống Bách Hoành bị vu oan mười năm trước, và cả việc Chu Bá Thành truy sát mẹ ruột Tiểu Đường. Chúng ta cần mang tất cả đến gặp tri huyện Hà Dương, người vốn nổi tiếng thanh liêm, dù nhiều năm qua đã bị Chu Bá Thành và Tưởng Văn Húc qua mặt bằng sổ sách giả.”

Muội từng nghe mẹ kế nhắc qua đôi lần về vị tri huyện ấy, họ Trần, xuất thân hàn môn, đỗ đạt giữa tuổi trung niên rồi được bổ nhiệm về trấn Hà Dương đã ngót mười năm. Suốt thời gian tại nhiệm, ông nổi tiếng xử án công minh, không ngại đắc tội cường hào, dù vì vậy mà bổng lộc chẳng được dư dả như những vị quan khác cùng phẩm hàm. Chính vì cái tiếng thanh liêm hiếm có ấy, nhà họ mới dám đặt cược toàn bộ hy vọng vào một chuyến đi đầy bất trắc thế này.

Hắn ngừng lại một chút, nhìn sang muội rồi nói tiếp, giọng có phần dịu hơn. “Đường xa, lại phải đi đường vòng để tránh tai mắt, e rằng Tiểu Đường và hai đứa nhỏ sẽ vất vả. Nhưng ta không dám để ai ở lại một mình, sợ Chu Bá Thành nhân lúc nhà vắng người mà ra tay lần nữa.”

Tiểu Bảo vội ngẩng phắt đầu lên, giọng non nớt nhưng cứng cỏi lạ thường. “Con đi cùng tỷ tỷ. Con không sợ.” Tiểu Yến tuy không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy vạt áo Chu Ngọc Lan, nhưng ánh mắt cũng kiên quyết không kém, như thể sợ bị bỏ lại một mình còn đáng sợ hơn cả những nguy hiểm phía trước.

Chu Ngọc Lan, dù vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau một đêm chứng kiến con gái xử lý đám cháy thuần thục lạ thường, chỉ lặng lẽ gật đầu, siết chặt tay muội. “Mẹ tin con. Đi đâu mẹ cũng theo cùng.”

Nghe câu nói ấy, sống mũi muội bỗng cay cay. Kiếp trước nàng đã quen với việc một mình gánh vác mọi quyết định sinh tử nơi phòng cấp cứu, chưa từng có ai đứng sau lưng vô điều kiện tin tưởng mình đến vậy. Vậy mà kiếp này, dù chỉ là một người mẹ kế vốn từng dè dặt, giờ đây lại sẵn lòng đánh cược cả gia đình nhỏ bé của mình để đồng hành cùng nàng đến cùng.

Cả nhà lặng lẽ thu dọn những gì cần mang theo, gói ghém xấp giấy tờ và lời khai vào trong một tấm vải thô cũ, cẩn thận giấu tận đáy chiếc giỏ tre thường ngày vẫn dùng đựng rau dại hái ngoài đồng, để nếu có bị chặn xét giữa đường cũng khó lòng bị phát hiện ngay. Sợi vòng cổ hạt châu đỏ, muội tự tay giấu vào trong tay áo, sát ngay bên da thịt, như thể chỉ cần rời xa nó nửa khắc cũng đã là một sự bất an không thể chịu đựng nổi.

Trước khi lên đường, Chu Ngọc Lan còn tranh thủ ghé qua thăm Lý mụ Vương một lần cuối, dặn dò bà thím hàng xóm tốt bụng ở lại trông chừng, đút cho bà uống thêm chút cháo loãng. Lý mụ Vương tuy vẫn còn yếu, giọng nói thều thào không ra hơi, nhưng đôi mắt bà đã tỉnh táo hơn hẳn đêm qua, khẽ gật đầu ra hiệu an tâm, như muốn nói rằng bà tin tưởng nhà họ sẽ mang lại công bằng, cho cả những gì bà đã phải chịu đựng suốt bao năm câm lặng vì sợ hãi Chu Bá Thành. Chu Ngọc Lan còn quay lại dội thêm mấy gáo nước vào đám tro tàn nơi chái bếp, đảm bảo không còn tàn lửa nào âm ỉ cháy lại, rồi mới cài chặt cửa nẻo, dắt díu cả nhà lặng lẽ rời đi trong màn sương sớm còn chưa tan hẳn.


Cả nhóm rời khỏi thôn Liễu Hà ngay khi trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời phía đông chỉ vừa hửng lên một vệt xám nhạt, sương đêm còn giăng là là trên mặt ruộng, cố tình chọn con đường vòng qua mấy thửa ruộng bỏ hoang thay vì đi thẳng theo lối chính, để tránh những cặp mắt do thám Chu Bá Thành có thể đã cài cắm khắp các ngả đường dẫn ra trấn. Cỏ dại mọc cao quá đầu gối, ướt đẫm sương sớm, thấm qua lớp vải giày cũ khiến bàn chân ai nấy đều lạnh buốt, nhưng không một ai than lấy nửa lời. Tống Dịch Xuyên đi đầu dò đường, thỉnh thoảng dừng lại quan sát kỹ những bụi cây ven lối trước khi ra hiệu cho cả nhóm tiếp tục, bàn tay hắn luôn đặt hờ nơi chuôi đoản đao giấu trong vạt áo, sẵn sàng cho bất cứ tình huống bất trắc nào.

Tiểu Bảo nắm chặt lấy vạt áo muội, bước chân líu ríu cố theo kịp người lớn, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn lại phía sau, như sợ có ai đó đang bám theo. Tiểu Yến thì được Chu Ngọc Lan cõng trên lưng phần lớn quãng đường, đầu gục vào vai mẹ, chỉ thỉnh thoảng khẽ cựa mình mỗi khi có tiếng động lạ vang lên đâu đó giữa cánh đồng vắng.

Thi thoảng đi ngang qua vài thửa ruộng đã có người ra đồng làm sớm, muội lại vội cúi thấp vành nón lá, kéo khăn che bớt nửa mặt, tim đập thình thịch mỗi khi bắt gặp ánh mắt của người lạ vô tình lướt qua, dù biết rằng phần lớn trong số họ chỉ là nông dân chân lấm tay bùn, chẳng liên quan gì đến chuyện của Chu Bá Thành.

Muội ôm chặt sợi vòng cổ hạt châu đỏ giấu trong tay áo, cảm giác từng hạt châu đỏ sậm cọ vào lòng bàn tay như đang truyền sang một hơi ấm vô hình nào đó. Nàng nghĩ đến người mẹ chưa từng gặp mặt, đến hành trình dài đằng đẵng suốt bao chương trước để có được ngày hôm nay, lòng vừa sợ hãi trước những hiểm nguy còn chờ phía trước, vừa dâng lên một quyết tâm chưa từng có.

Mẹ ơi, con đang mang theo cả phần hơi ấm cuối cùng của người, đi tìm lại công bằng cho tất cả những gì người đã phải chịu đựng.

Trong đầu muội, thói quen cũ của kiếp trước lại một lần nữa trỗi dậy, âm thầm liệt kê từng mối nguy có thể gặp phải trên đường: nếu bị lộ hành tung giữa đồng trống thì phải chạy về hướng nào để có chỗ ẩn nấp gần nhất, nếu bị hỏi giấy tờ tuỳ thân thì nên nói dối ra sao cho xuôi tai, nếu chẳng may Tiểu Yến khóc ré lên giữa lúc nguy cấp thì phải dỗ dành bằng cách nào cho nhanh nhất. Nàng biết rõ, phòng bị trước luôn tốt hơn là để bản thân hoàn toàn bị động khi biến cố ập đến, đó là bài học nàng đã khắc cốt ghi tâm suốt nhiều năm làm việc trong những ca trực sinh tử.

Có đôi lúc, cả nhóm phải nép mình sau những lùm cây rậm rạp khi nghe thấy tiếng vó ngựa xa xa, hoặc bóng dáng vài tráng đinh lạ mặt tuần tra ngang qua những ngả đường chính dẫn ra trấn Hà Dương. Những lúc ấy, Tống Dịch Xuyên sẽ đưa một ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, cả nhóm nín thở nép sát vào nhau, chỉ nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch hoà lẫn trong tiếng lá cây xào xạc theo gió. Mỗi lần như vậy, tim muội lại thắt lại, nhưng nhờ sự dẫn dắt cẩn trọng của Tống Dịch Xuyên, cả nhóm đều tránh được những ánh mắt dò xét ấy một cách an toàn.

Càng đến gần trấn Hà Dương, dấu hiệu của cuộc sống thường nhật càng hiện rõ hơn: xa xa vọng lại tiếng bánh xe bò lộc cộc trên đường đất, tiếng người buôn gánh rao hàng lảnh lót, thi thoảng lẫn trong gió còn có mùi khói bếp và mùi bánh nướng thơm lừng từ những quán hàng ven đường. Ấy vậy mà thứ âm thanh náo nhiệt vốn dĩ nên khiến người ta thấy an lòng ấy, lại chỉ càng làm muội thêm căng thẳng, bởi càng đông người qua lại, khả năng chạm mặt tai mắt của Chu Bá Thành lại càng cao.

Đi được nửa đường, Chu Ngọc Lan bất chợt nắm chặt tay muội, giọng thì thầm đầy lo lắng. “Nếu chuyện này thành công, anh cả chắc chắn sẽ không để yên cho gia đình mình. Con có sợ không?”

Muội ngẩng lên nhìn mẹ kế, ánh mắt kiên định. “Con sợ, nhưng con sợ hơn nếu cứ im lặng mãi, để những chuyện như thế này lặp lại thêm một lần nữa, hại thêm những người vô tội khác.”

Chu Ngọc Lan lặng người một lúc, rồi khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa, chỉ siết chặt tay muội hơn như một lời khẳng định ngầm rằng bà sẽ đồng hành đến cùng.

Muội nhân lúc nghỉ chân bên một gốc cây cổ thụ ven đường, khẽ nhắc lại với Tống Dịch Xuyên từng chi tiết sẽ trình bày trước tri huyện, thứ tự nào nên nói trước, bằng chứng nào nên đưa ra sau, để tránh rối trí khi đối diện với đường đường một vị phụ mẫu quan. Tống Dịch Xuyên gật đầu tán đồng, còn dặn thêm rằng nếu tri huyện có hỏi vặn điều gì ngoài dự liệu, cứ để hắn đứng ra ứng đối, không cần muội phải lo lắng thêm. Chu Ngọc Lan lặng lẽ chia cho mỗi người một nắm cơm gói trong lá chuối mang theo từ sáng sớm, chẳng ai có bụng dạ nào ăn cho ngon miệng, nhưng cũng gắng nuốt vài miếng để có sức đi tiếp quãng đường còn lại.

Nắng đã lên cao hơn một chút, hắt những vệt sáng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, rọi lên gương mặt từng người trong nhóm những vệt sáng tối xen kẽ, như chính con đường phía trước cũng đang chập chờn giữa hy vọng và hiểm nguy. Muội siết chặt tay Tiểu Bảo hơn, thầm nhủ với lòng mình rằng dù có chuyện gì xảy đến, nàng cũng sẽ không để bất cứ ai trong gia đình nhỏ bé này phải chịu thêm một lần tổn thương nào nữa.


Gần trưa, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, hắt cái nắng gay gắt xuống con đường lát đá dẫn vào trấn Hà Dương, khi cổng huyện nha trấn Hà Dương đã hiện ra phía trước, tường thành cao sừng sững quét vôi trắng loang lổ dấu thời gian, hai cánh cổng gỗ lim nặng nề vẫn đóng mở suốt bao đời quan lại. Người qua kẻ lại tấp nập ngay trước cổng, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con đùa nghịch, tiếng bánh xe lăn trên đá hoà lẫn vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn tạp của phố thị giữa trưa. Cả nhóm vừa thở phào nhẹ nhõm vì đã đi qua được quãng đường nguy hiểm nhất, ánh mắt muội đã kịp lướt qua tấm biển đề tên huyện nha treo cao trên cổng, lòng vừa mừng vừa thấp thỏm, thì bất chợt một toán lính mặc giáp phục huyện nha xuất hiện ngay trước cổng, đứng dàn thành hàng chắn ngang lối vào, binh khí trong tay va vào nhau phát ra tiếng loảng xoảng lạnh người, khiến đám người qua đường gần đó cũng vội vã dạt ra hai bên, không dám lại gần.

Có người trong đám đông nhận ra bộ dạng của Tống Dịch Xuyên, khẽ xì xào nhắc đến cái tên Tống gia từng một thời lừng lẫy trước khi sa cơ, ánh mắt vừa tò mò vừa ái ngại nhìn theo, nhưng chẳng ai dám tiến lại gần dò hỏi, chỉ đứng từ xa quan sát diễn biến tiếp theo.

Dẫn đầu toán lính ấy, không ai khác chính là Tưởng Văn Húc, gương mặt gầy gò của hắn tái mét, tay run run chỉ thẳng về phía nhóm người, ánh mắt hoảng loạn không giấu nổi khi nhìn thấy rõ xấp giấy tờ và sợi vòng cổ hạt châu đỏ trong tay muội. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn dù trời chưa nóng đến mức đó, vạt áo quan phục vốn chỉnh tề nay đã xô lệch, như thể hắn đã phải vội vã chạy đến đây ngay khi nghe được tin báo.

Muội đứng lặng người trong khoảnh khắc ấy, tim đập thình thịch, cảm giác sợ hãi dâng lên tận cổ họng, nhưng nàng vẫn cố giữ cho hơi thở đều đặn, một kỹ năng nàng đã luyện được từ vô số lần phải đối diện với những tình huống nguy cấp ở kiếp trước: càng hoảng loạn, càng dễ phạm sai lầm chí mạng. Nàng khẽ liếc nhìn Tiểu Bảo và Tiểu Yến đang nép sát sau lưng Chu Ngọc Lan, ánh mắt cả hai đều lộ rõ vẻ sợ hãi, và nàng tự nhủ, dù có chuyện gì xảy ra, nàng cũng phải giữ cho các em được an toàn.

“Các người…” Hắn lắp bắp, giọng run lên không kiềm chế được, cả người lùi lại nửa bước như vừa nhìn thấy một bóng ma từ quá khứ hiện về. “Sao lại có được thứ này!”

Giọng hắn vang lên chói tai giữa phố chợ đông đúc, khiến không ít người qua đường tò mò dừng bước, len lén nhìn về phía đám đông trước cổng huyện nha, thì thầm bàn tán không biết chuyện gì đang xảy ra mà khiến một vị quan huyện nha phải hoảng hốt đến vậy.

Chu Ngọc Lan vội kéo Tiểu Bảo và Tiểu Yến lùi sát vào người mình, hai tay ôm chặt lấy hai đứa trẻ như một tấm khiên nhỏ bé chẳng thể nào ngăn nổi binh khí, nhưng vẫn là bản năng của người mẹ không thể không làm. Tiểu Yến bật khóc thút thít, bị Chu Ngọc Lan vội vàng đưa tay bịt miệng lại, dỗ dành khe khẽ bên tai, trong khi Tiểu Bảo dù sợ đến trắng bệch cả mặt vẫn cắn chặt môi không để bật ra tiếng nào.

Cả nhóm khựng lại giữa đường, ánh mắt Tống Dịch Xuyên lập tức sắc lại, một tay đẩy nhẹ muội ra sau lưng mình, tư thế sẵn sàng đối phó với bất cứ tình huống bất trắc nào có thể xảy đến ngay trước cổng huyện nha, giữa thanh thiên bạch nhật. Toán lính phía sau Tưởng Văn Húc cũng đồng loạt nắm chặt binh khí, ánh mắt dò xét quét qua từng người trong nhóm, không khí trước cổng huyện nha bỗng chốc căng như dây đàn sắp đứt, chỉ chờ một tia lửa nhỏ cũng đủ bùng lên thành biến cố không ai lường trước được.

Muội xiết chặt tay mẹ kế, ánh mắt không rời khỏi gương mặt hoảng loạn của Tưởng Văn Húc, trong lòng thầm nhủ, dù chuyện gì sắp xảy ra, nàng cũng sẽ không lùi bước, không phải hôm nay, không phải sau khi đã đi đến tận bước đường này.