Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 21: Thư Lại Khai Thật
Tưởng Văn Húc đứng chôn chân giữa cổng huyện nha, ánh mắt cứ liên tục đảo về phía sau lưng như sợ có ai đó đang âm thầm theo dõi từng cử động của mình, tay run rẩy đến mức chiếc mũ quan trên đầu cũng lệch đi một góc mà hắn không buồn chỉnh lại.
Buổi sáng hôm ấy, cổng huyện nha vốn dĩ vắng vẻ quạnh hiu bỗng dưng đông nghịt người qua lại, tiếng xì xào bàn tán lan nhanh chẳng khác nào cơn gió cuốn qua đồng lúa chưa kịp gặt. Người bán rong gánh hàng ngang qua cũng dừng chân ngoái nhìn, người nông phu vác cuốc trên vai cũng chậm bước tò mò, ai nấy đều ngạc nhiên trước cảnh tượng hiếm khi thấy nơi vùng quê hẻo lánh này: một nhóm dân thường tay ôm xấp giấy tờ đứng thẳng lưng trước cổng nha môn uy nghiêm, không hề có chút sợ hãi khép nép như những lần khiếu kiện thường thấy trước nay. Xa xa vọng lại tiếng rao hàng của người bán đậu hũ, tiếng lộc cộc bánh xe bò lăn trên con đường đất nện, hoà lẫn tiếng gà gáy muộn đâu đó trong xóm nhỏ ven đường, tất cả tạo nên một bức tranh đời thường yên ả đến mức khiến người ta khó lòng tin rằng chỉ trong chốc lát nữa thôi, một bí mật động trời sẽ bị phanh phui ngay tại chốn công đường này.
Muội đứng lặng giữa đám người, tay siết chặt xấp giấy tờ đã ố vàng vì năm tháng, lòng bàn tay đẫm mồ hôi dù trời sáng còn mát lạnh. Kiếp trước, muội từng đứng trong phòng cấp cứu giữa những giây phút sinh tử, quen thuộc với nhịp tim dồn dập của chính mình mỗi khi phải đưa ra quyết định trong tích tắc để giành giật sự sống cho người khác. Nhưng đứng nơi cổng huyện nha triều đại xa xưa này, muội mới thấm thía một nỗi sợ khác hẳn, không phải sợ bệnh tình trở nặng, mà sợ công lý sẽ lại bị chôn vùi thêm một lần nữa, sợ xấp giấy tờ trong tay mình rốt cuộc cũng chỉ là tờ giấy trắng vô nghĩa trước quyền thế của kẻ đã ẩn mình sau tấm màn đen tối suốt mười năm qua.
Muội khẽ liếc nhìn Tống Dịch Xuyên đứng bên cạnh, dáng người hắn thẳng tắp, ánh mắt điềm tĩnh lạ thường giữa cảnh hỗn loạn xung quanh, như một cây tùng đứng vững giữa cơn giông. Có hắn đứng đó, muội cũng phần nào yên tâm hơn đôi chút.
“Tưởng đại nhân.” Tống Dịch Xuyên bước lên một bước, đứng chắn giữa muội và toán lính, giọng trầm nhưng vững vàng không chút nao núng. “Người hẳn cũng biết rõ, chúng tôi mang xấp giấy tờ này đến đây, không phải để hại người, mà là để phơi bày sự thật một vụ án đã bị chôn giấu suốt mười năm.”
Tưởng Văn Húc nuốt khan, ánh mắt vẫn không rời khỏi xấp giấy tờ, giọng lạc hẳn đi. “Ngươi… ngươi biết gì mà dám nói vậy?”
“Ta biết đủ để hiểu rằng, người không phải chủ mưu, mà chỉ là kẻ bị ép buộc phải nhúng tay vào tội ác này.” Tống Dịch Xuyên tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào Tưởng Văn Húc với một sự kiên định lạ thường. “Mười năm trước, người bị ép chép sổ giả, bị ép cung khiến một người vô tội chết oan trong ngục. Bốn năm trước, cùng một thủ đoạn ấy lại tái diễn, khiến bao nhiêu người trong thôn Liễu Hà mất mạng vì dịch bệnh. Nếu người chịu khai thật toàn bộ sự việc trước mặt tri huyện đại nhân ngay hôm nay, ta tin triều đình sẽ xét đến việc người từng bị ép buộc mà giảm nhẹ tội trạng.”
Tưởng Văn Húc đứng lặng người một lúc lâu, hai tay run lên bần bật, gương mặt gầy gò biến đổi qua hết cung bậc cảm xúc này đến cung bậc khác: sợ hãi, do dự, rồi cuối cùng là một sự buông xuôi mệt mỏi của kẻ đã gồng gánh một bí mật quá nặng nề suốt quá nhiều năm tháng.
Muội nhìn gương mặt hắn run rẩy biến sắc mà lòng chợt chùng xuống. Kiếp trước, muội từng chứng kiến không ít bệnh nhân trút hơi thở cuối cùng với một câu xin lỗi nghẹn nơi cổ họng, dường như chỉ cần nói ra được điều giấu kín bấy lâu, họ mới có thể nhắm mắt an lòng mà ra đi. Tưởng Văn Húc trước mặt muội lúc này cũng chẳng khác là bao, một kẻ đã sống mười năm ròng trong dày vò và sợ hãi, giờ đây tựa như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cuối cùng, chỉ mong được trút bỏ gánh nặng đè trĩu lên vai suốt bằng ấy năm tháng dài đằng đẵng.
Gió sớm thổi qua sân huyện nha, cuốn theo vài chiếc lá khô lăn lóc trên nền đất, như thể trời đất cũng đang nín lặng chờ đợi câu trả lời sắp bật ra từ miệng người đàn ông đang quỳ rạp kia.
“Mười năm…” Hắn lẩm bẩm, giọng vỡ ra thành tiếng nấc nghẹn. “Mười năm nay, đêm nào ta cũng mơ thấy gương mặt của ngự y đại nhân trước lúc chết trong ngục, đôi mắt ông ấy nhìn ta như trách móc không nguôi. Ta đã sống trong sợ hãi và tội lỗi quá lâu rồi, không thể chịu đựng thêm được nữa.”
Nói xong, Tưởng Văn Húc đột ngột quỳ sụp xuống ngay giữa cổng huyện nha, hai tay ôm đầu, tiếng khóc nấc lên không kìm được, khiến toán lính đứng sau lưng hắn cũng ngơ ngác nhìn nhau không biết nên xử trí ra sao.
Đám đông đứng phía ngoài cổng xì xào không ngớt, có người bụm miệng kinh ngạc, có người len lén nhìn về phía muội với ánh mắt dò xét pha lẫn thương cảm, cũng có người vội vã quay đi tìm người quen để kể lại chuyện lạ vừa chứng kiến. Muội đứng yên, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn Tưởng Văn Húc quỳ gục giữa nền đất lạnh, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề khó tả, như thể một cánh cửa đã đóng kín suốt mười năm giờ mới hé mở một khe nhỏ, nhưng phía sau cánh cửa ấy vẫn còn biết bao điều phải đối mặt, còn biết bao con người phải trả giá cho những gì đã gây ra.
Tiếng ồn ào ngoài cổng nhanh chóng thu hút sự chú ý từ bên trong huyện nha. Một bóng người mặc quan phục chỉnh tề bước ra, dáng vẻ nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén quét qua cảnh tượng trước mắt: một thư lại quỳ khóc giữa đường, một nhóm dân thường tay ôm xấp giấy tờ cùng một sợi vòng cổ lạ mắt, và một lang y trẻ đứng chắn phía trước như đang bảo vệ điều gì đó quý giá.
Người ấy khoác áo bào xanh thẫm thêu hoa văn mây bạc nơi cổ tay áo, dây lưng cẩn ngọc bội đeo ngay ngắn, bước chân tuy không vội vã nhưng mỗi bước đi đều mang theo khí thế của kẻ cầm cân nảy mực một phương. Đó chính là tri huyện Hà Dương, người mà dân chúng trong vùng vẫn thường rỉ tai nhau rằng đây là một trong số ít vị quan không nhận hối lộ, xử án công tâm, dù đôi khi tính tình có phần nghiêm khắc đến mức khiến ngay cả thuộc hạ dưới trướng cũng phải dè chừng từng lời ăn tiếng nói.
“Chuyện gì đang xảy ra ở đây?” Tri huyện Hà Dương cất giọng, âm sắc vang xa đầy uy nghiêm nhưng không hề nóng nảy, đúng như tiếng đồn về sự thanh liêm điềm tĩnh của ông.
Tống Dịch Xuyên cúi đầu hành lễ, rồi không chút do dự, trình bày ngắn gọn toàn bộ sự việc: vụ ăn chặn gạo cứu tế kéo dài mười năm, cái chết oan của ngự y Tống Bách Hoành, đợt dịch bệnh bốn năm trước cướp đi sinh mạng cha ruột của Lâm Tiểu Đường, và cả âm mưu diệt khẩu, phóng hoả vừa xảy ra đêm qua.
Trong lúc Tống Dịch Xuyên trình bày, muội đứng lặng phía sau, tay vẫn siết chặt xấp giấy tờ, tim đập nhanh chẳng kém gì những lần phải đứng chờ kết quả xét nghiệm của bệnh nhân trong phòng cấp cứu ở kiếp trước. Chỉ khác là, lần này thứ muội chờ đợi không phải một con số hiện lên trên màn hình máy móc, mà là phản ứng của một vị quan liệu có đủ can đảm và công tâm để lật lại một vụ án đã bị vùi lấp suốt mười năm, liên luỵ đến cả một dòng họ quyền thế bậc nhất trong vùng.
Tri huyện Hà Dương nghe xong, gương mặt ông dần trở nên đanh lại, ra hiệu cho tất cả vào trong nha môn, riêng phần Tưởng Văn Húc được đưa vào một gian phòng nhỏ để lấy khẩu cung chính thức, có tri huyện đích thân đứng sau tấm bình phong lắng nghe từng lời.
Nha môn bên trong rộng rãi hơn muội từng tưởng tượng, sân gạch lát đá xanh rêu phong nơi góc tường, cột gỗ lim đen bóng vì dãi dầu năm tháng, phảng phất mùi mực tàu hoà lẫn mùi hương trầm nhàn nhạt toả ra từ gian thờ nhỏ đặt cạnh sảnh đường chính. Thi thoảng có vài nha dịch bưng chồng sổ sách bước ngang qua, liếc mắt tò mò nhìn về phía nhóm người lạ đang đứng đợi, rồi lại vội vã cúi đầu bước tiếp, không dám nán lại lâu trước sự hiện diện của tri huyện đại nhân ở gần đó. Muội đứng nép mình bên hành lang cùng Tống Dịch Xuyên, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa gỗ khép hờ dẫn vào gian phòng nơi Tưởng Văn Húc đang chịu thẩm vấn, trong lòng thầm nhắc nhở bản thân phải giữ bình tĩnh, dù từng thớ thịt trong người đều căng lên vì hồi hộp và chờ đợi.
Trong gian phòng ấy, dưới ánh sáng ban ngày chiếu qua khung cửa sổ giấy, Tưởng Văn Húc quỳ gối, giọng đứt quãng nhưng rành mạch, khai ra toàn bộ những gì hắn đã giấu kín suốt mười năm ròng.
Một viên thư lại trẻ tuổi khác ngồi bên cạnh, tay cầm bút lông chấm mực, cặm cụi ghi chép lại từng lời khai một cách cẩn trọng, ngòi bút lướt trên mặt giấy tạo thành thứ âm thanh sột soạt đều đặn, gần như là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề bao trùm gian phòng nhỏ hẹp.
“Mười năm trước, chính thần theo lệnh Lý trưởng Chu Bá Thành, sửa lại sổ hộ khẩu của cả một vùng, khai khống thêm hàng chục hộ đói để nhận dư phần gạo cứu tế triều đình cấp xuống, rồi đem bán số gạo dư ra ngoài kiếm lời.” Hắn nói, giọng run lên từng chữ. “Khi ấy ngự y Tống Bách Hoành đại nhân phát hiện ra sự việc, định dâng sớ tố cáo lên triều đình. Chu Bá Thành sợ hãi, đã ra tay trước, vu cho ngự y đại nhân tội che giấu dịch bệnh hại chết dân, còn ép thần phải làm chứng giả, khai man trước mặt quan trên để buộc tội ngự y đại nhân.”
Nghe đến đây, muội bất giác nhớ đến những buổi giao ban ở bệnh viện kiếp trước, nơi thi thoảng cũng có những vụ việc khuất tất bị che giấu sau lớp vỏ bọc quy trình hành chính, chỉ có điều nơi ấy cùng lắm là mất tiền bạc, còn nơi đây, một sai lệch nhỏ trên sổ sách cũng đủ khiến hàng chục, hàng trăm mạng người phải bỏ mạng oan uổng.
Giọng hắn nghẹn lại, phải mất một lúc lâu mới nói tiếp được. “Bốn năm trước, cùng một thủ đoạn ấy lại tái diễn ở thôn Liễu Hà, khiến dịch bệnh lan rộng hơn cả những gì báo cáo lên trên, không biết bao nhiêu người đã chết oan vì gạo mốc trộn lẫn gạo mới. Thần biết rõ tất cả, nhưng vì sợ hãi, vì đã trót nhúng tay quá sâu, nên không dám hé răng nửa lời, chỉ có thể im lặng nhìn tội ác cứ thế tiếp diễn.”
Đứng bên ngoài hành lang, vừa nghe đến hai chữ “thôn Liễu Hà”, tay muội bất giác siết chặt hơn quanh xấp giấy tờ, cả người khẽ run lên không kìm được. Bốn năm trước, cũng chính đợt dịch bệnh ấy đã cướp đi cha ruột của muội, Lâm Đại Tường, để lại một khoảng trống không gì lấp đầy được trong căn nhà tranh vách đất nơi thôn nhỏ nghèo khó. Từng có lúc muội tưởng cái chết của cha chỉ là một tai ương của số phận, một trận dịch bệnh vô tình ập đến giữa thời buổi loạn lạc, ai ngờ đằng sau đó lại là cả một âm mưu tính toán lạnh lùng đến vậy, từng đấu gạo cứu tế đáng lẽ có thể cứu sống bao nhiêu sinh mạng đã bị đem ra đổi lấy lợi lộc cho một kẻ tham lam vô độ không đáy.
Sau tấm bình phong, tri huyện Hà Dương đứng lặng nghe hết từng lời, hai tay siết chặt sau lưng, gương mặt đanh lại vì phẫn nộ tột độ trước một tội ác kéo dài suốt cả một thập kỷ, xảy ra ngay dưới quyền quản hạt của chính mình mà ông chưa từng hay biết.
Ông vốn nhậm chức tri huyện nơi đây chưa đầy ba năm, những tưởng vùng đất này chỉ nghèo khó vì thiên tai mất mùa thường tình, nào ngờ phía sau lớp vỏ bọc nghèo khó ấy lại ẩn giấu cả một mạng lưới tham ô câu kết chặt chẽ đến mức có thể tuỳ tiện định đoạt sinh mạng của biết bao dân lành vô tội. Càng nghe, càng nghĩ, cơn giận trong lòng ông lại càng dâng cao, đến mức bàn tay siết chặt sau lưng lúc nào cũng không hay, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mức.
Tống Dịch Xuyên đứng cạnh muội nơi hành lang, khẽ nắm lấy tay muội một chút rồi buông ra ngay, như một cách trấn an thầm lặng không lời. Muội hiểu, cả hai đều biết rõ, lời khai vừa rồi chỉ mới là bước đầu tiên, phía trước vẫn còn một chặng đường dài để đưa Chu Bá Thành ra trước vành móng ngựa và đòi lại công bằng trọn vẹn cho những người đã khuất.
Khi Tưởng Văn Húc khai xong, cúi gục đầu chờ đợi phán quyết, tri huyện Hà Dương bước ra từ sau tấm bình phong, dáng đi dứt khoát, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng về phía cổng huyện nha, nơi đám đông vẫn còn đang xôn xao bàn tán về sự việc bất ngờ vừa xảy ra.
Đám đông đứng ngoài cổng vừa nghe phong thanh chuyện thư lại đã khai nhận, vừa thấy tri huyện đại nhân đích thân bước ra với vẻ mặt lạnh lẽo hiếm thấy, thảy đều nín thở, không ai dám cất tiếng, chỉ len lén đưa mắt nhìn nhau, cảm nhận rõ ràng một cơn phong ba sắp sửa quét qua vùng đất vốn dĩ yên bình bấy lâu nay.
“Lập tức cho người vây bắt Lý trưởng Chu Bá Thành.” Ông ra lệnh, giọng dứt khoát không chút do dự, vang vọng khắp cả sảnh đường huyện nha. “Một khắc cũng không được chậm trễ, tránh để hắn có cơ hội tẩu thoát hay tiêu huỷ thêm bất cứ bằng chứng nào khác.”
Nghe mệnh lệnh dứt khoát ấy, muội quay sang nhìn Tống Dịch Xuyên, thấy trong ánh mắt hắn thoáng qua một tia nhẹ nhõm khó nhận ra, nhưng cũng không kém phần thận trọng, như thể hắn hiểu rõ hơn ai hết, bắt được Chu Bá Thành mới chỉ là bước khởi đầu, phía trước vẫn còn rất nhiều điều cần phải làm rõ.
Toán lính lập tức chỉnh trang giáp trụ, rầm rập kéo ra khỏi cổng huyện nha, hướng thẳng về phía thôn Liễu Hà, nơi Chu Bá Thành vẫn còn đang ung dung ngồi trong phủ đệ, chưa hề hay biết rằng lưới trời đang dần siết chặt quanh mình sau đúng mười năm gieo rắc tội ác mà không một lần bị vạch trần. Tiếng vó ngựa xa dần, cuốn theo một vệt bụi mờ trải dài trên con đường đất đỏ dẫn về phía thôn Liễu Hà, để lại phía sau lưng cả một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở nơi cổng huyện nha.
Cổng huyện nha dần trở lại vẻ tĩnh lặng thường ngày, chỉ còn tiếng gió lùa qua mái ngói cong và tiếng bàn tán khe khẽ của đám đông đang tản dần ra khắp các ngả đường, mang theo tin tức chấn động vừa xảy ra lan truyền đi khắp cả một vùng quê vốn quanh năm yên ả.
Muội ngẩng đầu nhìn khoảng trời xanh trong vắt phía trên mái ngói cong của huyện nha, ánh nắng ban mai rọi xuống sân gạch tạo thành những vệt sáng dài, ấm áp đến lạ giữa bầu không khí vẫn còn nặng trĩu dư âm của phiên khai cung vừa rồi. Kiếp trước, muội quen với việc cứu người bằng đôi tay thành thạo và những phương thuốc hiện đại, luôn tin rằng chỉ cần chẩn đoán đúng, xử lý kịp thời, sinh mạng con người ắt sẽ được giữ lại. Nhưng đến kiếp này, đứng giữa sảnh đường huyện nha cổ kính, muội mới thật sự thấm thía một điều, có những vết thương không nằm trên da thịt mà khắc sâu vào cả một vùng đất, một dòng họ, một thế hệ, và thứ duy nhất có thể chữa lành nó không phải kim châm hay thuốc thang, mà chính là sự thật được phơi bày dưới ánh sáng công lý.
Muội chợt nhớ lại gương mặt cha trong ký ức mơ hồ còn sót lại của thân xác này, nụ cười hiền hậu mỗi lần ông đi làm đồng về, bàn tay chai sạn xoa đầu muội trước khi trời tối hẳn. Ký ức ấy giờ đây đã hoá thành động lực để muội bước tiếp trên con đường đòi lại công bằng, dù con đường ấy gập ghềnh và còn dài đến đâu.
Muội đứng lặng giữa sảnh đường, tay vẫn siết chặt sợi vòng cổ hạt châu đỏ, lòng vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng công lý cũng đã bắt đầu được thực thi, vừa hồi hộp chờ đợi những gì sẽ xảy đến tiếp theo trong những giờ khắc quyết định sắp tới.
Sợi vòng cổ hạt châu đỏ trong tay muội vẫn còn vương chút hơi ấm, tựa như đang lặng lẽ nhắc nhở rằng hành trình đi tìm công bằng cho cha và cho biết bao dân lành vô tội nơi thôn Liễu Hà vẫn chưa thực sự kết thúc, mà chỉ vừa mới bước qua một ngã rẽ quan trọng nhất. Chu Bá Thành, kẻ đã ẩn mình sau tấm màn quyền lực suốt mười năm ròng, rồi đây sẽ phải đối diện với tất cả những gì hắn đã gieo rắc, và muội, cùng Tống Dịch Xuyên, nhất định sẽ đứng đó chứng kiến đến cùng, cho đến ngày công lý thực sự được thực thi trọn vẹn.