Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian

Chương 22: Vòng Bạc Làm Chứng

Nửa ngày sau, tin Chu Bá Thành bị vây bắt ngay tại phủ đệ đã truyền khắp trấn Hà Dương, dân chúng từ khắp các thôn lân cận kéo nhau đến vây kín quanh sân huyện nha, ai nấy đều muốn tận mắt chứng kiến kết cục của kẻ đã cai trị vùng đất này bằng quyền lực và thủ đoạn suốt bao năm.

Nắng đầu giờ Ngọ đổ xuống gay gắt, hắt lên những mái ngói cong cong của huyện nha một thứ ánh sáng chói loà, hấp trên nền sân gạch cũ mùi bụi đất quyện lẫn mùi mồ hôi người, mùi trầu cau, mùi bánh đúc của mấy gánh hàng rong vẫn cố len vào bán buôn dù cả trấn đang nín thở chờ một phiên xử. Trẻ con trèo lên vai cha, lên những gốc cây già trước cổng để nhìn cho rõ, các bà các cô đứng chen chúc, tay lần tràng hạt, miệng lẩm bẩm khấn vái, còn đám thanh niên trai tráng thì len lỏi ra tận hàng đầu, mắt sáng rực vì hiếu kỳ.

Muội đứng giữa dòng người ấy mà trong lòng dấy lên một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Kiếp trước, những lúc trực đêm ở phòng cấp cứu, muội cũng từng chứng kiến cảnh người ta chen nhau đứng ngoài hành lang bệnh viện, ai nấy đều hiếu kỳ lẫn hoang mang khi nghe tin có một ca cấp cứu nghiêm trọng, chỉ khác là nơi ấy có đèn điện sáng trưng, có tiếng còi xe cứu thương, còn nơi này chỉ có nắng, có bụi, có tiếng thì thầm truyền tai nhau như sóng nước loang dần ra khắp trấn.

Tri huyện Hà Dương cho mở phiên xử ngay trong sân huyện nha rộng lớn, bởi số người đến xem quá đông không thể chứa hết trong sảnh đường. Muội đứng giữa công đường, tay nắm chặt Tống Dịch Xuyên một bên, mẹ kế Chu Ngọc Lan một bên, ánh mắt hàng trăm người dân đổ dồn về phía một đứa trẻ bảy tuổi đang chuẩn bị đưa ra bằng chứng quan trọng nhất của cả vụ án.

Sân huyện nha vốn lát bằng đá xanh, qua bao mùa mưa nắng đã mòn nhẵn, in hằn dấu chân của không biết bao nhiêu người từng đứng đây chờ công lý được phân xử. Hai hàng cột gỗ lim đen bóng đỡ lấy mái hiên rợp bóng, tấm hoành phi sơn son thếp vàng treo cao phía trên đầu tri huyện, tuy đã bạc màu vì năm tháng nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm khiến ai nấy bước vào đều tự nhiên hạ thấp giọng.

Bàn tay Tống Dịch Xuyên xiết nhẹ lấy tay muội, ấm áp và vững chãi, còn bên kia, Chu Ngọc Lan đứng lặng thinh, gương mặt bà tái đi vì lo lắng nhưng đôi vai vẫn cố gắng thẳng lên, như muốn làm điểm tựa cho đứa con nuôi nhỏ bé đang phải đối mặt với hàng trăm ánh mắt dò xét. Muội hít một hơi thật sâu, ngón tay siết chặt lấy chiếc vòng bạc trong lòng bàn tay run run. Kiếp trước, muội từng phải đứng trước hội đồng bệnh viện tường trình về một ca trực đầy biến cố, tim đập loạn nhịp nhưng vẫn phải giữ giọng nói bình tĩnh, rành mạch. Giờ đây, thân xác chỉ mới bảy tuổi này lại một lần nữa buộc muội phải học cách nén sợ hãi xuống, đứng thẳng lưng lên mà nói.

“Bẩm tri huyện đại nhân.” Muội cất giọng, cố giữ cho thật vững vàng dù trong lòng không khỏi run rẩy trước hàng trăm ánh mắt đang dõi theo. “Con xin được dùng chiếc vòng bạc này làm chứng, xác nhận thân phận mẹ ruột con. Xin đại nhân cho phép con ngâm vòng vào một chậu nước sạch, ngay tại đây, trước mặt tất cả mọi người.”

Giọng nói non nớt nhưng rành rọt của muội vang lên giữa sân huyện nha khiến đám đông bỗng chốc im bặt, chỉ còn nghe tiếng gió lùa qua mái hiên và tiếng thở dồn dập của chính muội. Có người bên dưới bụm miệng kinh ngạc, có người quay sang thì thầm bàn tán không hiểu vì sao một đứa trẻ lại dám đứng ra làm chứng giữa chốn công đường nghiêm cẩn thế này, nhưng phần đông chỉ lặng người chờ đợi, bởi ai cũng biết vụ án này liên quan đến vận mệnh của biết bao gia đình từng chịu khổ vì trận dịch năm xưa.

Tri huyện Hà Dương nhíu mày, ánh mắt dò xét nhìn chiếc vòng bạc cũ kỹ trên tay muội, rồi gật đầu, ra hiệu cho nha dịch mang đến một chậu nước sạch tinh khiết, đặt ngay giữa sân trước bậc thềm công đường. Chậu nước ấy là một chiếc thau đồng lớn, thành thau khắc hoa văn mây cuộn đã lên nước bóng loáng qua bao lần lau chùi, hẳn vốn dùng để rửa tay trước khi thăng đường. Hai tên nha dịch khiêng thau nước bước những bước chậm rãi, cẩn trọng như sợ làm sánh ra dù chỉ một giọt, đặt xuống nền đá xanh giữa tiếng xì xào không ngớt của đám đông vây quanh. Nước trong thau phẳng lặng như gương, phản chiếu cả bầu trời xanh ngắt không một gợn mây phía trên đầu.

Muội tháo vòng bạc, tay khẽ run khi đặt nó xuống mặt nước trong veo, cả sân huyện nha bỗng chốc im phăng phắc, hàng trăm cặp mắt cùng dán chặt vào chậu nước nhỏ như đang chờ đợi một phép màu.

Ngón tay muội lướt qua từng đường vân bạc đã mòn nhẵn theo năm tháng trên mặt vòng, thứ kim loại lạnh ngắt ấy dường như mang theo hơi thở của một người mẹ chưa từng quen biết. Trong đầu muội thoáng qua một ý nghĩ: giếng linh nơi không gian bí mật kia, dù có thể khép miệng vết thương ngoài da, có thể rút bớt chút độc khí ứ trong máu thịt, cũng chưa từng một lần cho muội thấy điều gì kỳ diệu đến mức làm chữ nghĩa hiện lên giữa làn nước như thế này. Có lẽ, đây không phải là phép màu của giếng linh, mà là một thứ gì đó khác, một sợi dây ràng buộc từ máu mủ, từ lời thề, hay đơn giản chỉ là ý trời còn chưa nỡ chôn vùi sự thật mãi mãi.

Đám đông nín thở, ngay cả tiếng trẻ con khóc nhè phía xa cũng như bị ai đó bịt miệng lại. Chỉ có tiếng ve sầu rả rích trên những tán cây già ngoài cổng huyện nha là vẫn vô tư vang lên, chẳng hề hay biết không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy cả sân đình.

Chu Ngọc Lan đứng cạnh, hai bàn tay đan chặt vào nhau giấu trong tay áo, gương mặt bà cứng đờ như đá nhưng khoé mắt lại ầng ậng nước, có lẽ bà cũng đang nín thở chờ đợi không kém gì đứa con nuôi bé nhỏ đứng ngay trước mặt mình, mong mỏi một lời giải đáp cho món nợ ân tình mà bà đã âm thầm gánh vác suốt bao năm qua.

Tống Dịch Xuyên đứng cạnh, lặng lẽ lấy từ trong vạt áo ra tấm ngọc bội gia truyền, giơ cao trước công đường. Miếng ngọc bội màu xanh biếc ánh lên dưới nắng, trên mặt ngọc khắc một chữ “Tống” cùng hoa văn vân mây tinh xảo, rõ ràng không phải vật thường có thể sắm sửa mà thành, khiến không ít người trong đám đông phải trầm trồ.

Ngọc bội thắt lưng hán phục · phong cách cổ điển

Ngọc bội thắt lưng hán phục · phong cách cổ điển

237.826đ

Xem chi tiết →

“Bẩm đại nhân, đây là tín vật ấn ký riêng của phủ ngự y Tống Bách Hoành, chỉ ban cho những a hoàn, gia nhân thân tín bậc nhất trong phủ.” Hắn nói, giọng vang rõ khắp sân. “Tín vật này được tìm thấy cùng với chiếc vòng bạc kia, chứng minh mẹ ruột của Lâm Tiểu Đường từng là người thân tín nhất trong phủ ngự y mười năm trước.”

Tiếng nói vang rõ của hắn khiến vài vị lão làng đứng gần bậc thềm khẽ gật gù, có người quay sang bàn tán nhỏ về danh tiếng phủ ngự y Tống Bách Hoành năm xưa, một vị lương y nổi tiếng khắp vùng vì tấm lòng nhân hậu, chữa bệnh không phân biệt sang hèn. Muội đứng bên cạnh, lòng dâng lên một niềm biết ơn khó gọi thành lời. Nếu không có Tống Dịch Xuyên âm thầm dò la manh mối, âm thầm tìm lại tấm ngọc bội thất lạc bao năm, có lẽ chiếc vòng bạc kia mãi mãi chỉ là một món đồ cũ kỹ chẳng ai buồn để tâm, và sự thật về mẹ ruột muội sẽ vĩnh viễn chìm trong bóng tối.


Một canh giờ, đối với người thường có lẽ chỉ là khoảng thời gian ăn xong một bữa cơm, nhưng giữa sân huyện nha lúc này, nó dài tựa cả một đời người. Nắng mỗi lúc một gắt, bóng những tàng cây đổ xuống ngắn dần, có bà lão đứng lâu quá mà xây xẩm mặt mày phải ngồi bệt xuống bậc thềm, có đứa trẻ khát nước khóc ré lên rồi lại bị mẹ vội vàng dỗ nín vì sợ làm kinh động không khí trang nghiêm. Vài người lính gác đứng canh cũng bắt đầu đổi chân liên tục, mồ hôi thấm ướt lưng áo giáp, còn chính tri huyện Hà Dương ngồi trên công đường cũng vài lần đưa tay áo lau trán, ánh mắt không rời khỏi chậu nước lặng như tờ.

Muội đứng giữa cái nóng hầm hập ấy mà lòng dạ rối bời, tay chân dần tê cứng vì phải đứng yên quá lâu. Kiếp trước, những đêm trực chờ kết quả xét nghiệm của một ca bệnh nặng, muội cũng từng trải qua cảm giác thời gian như ngưng đọng thế này, chỉ khác là khi ấy có tiếng máy móc kêu tít tít đều đặn để bấu víu vào, còn bây giờ chỉ có sự tĩnh lặng đến nghẹt thở của cả một sân người đang cùng nín thở chờ đợi một phép màu mà chính muội cũng không dám chắc có xảy ra hay không.

Đủ một canh giờ trôi qua giữa sự chờ đợi hồi hộp của cả sân huyện nha, không một ai rời đi dù nắng trưa đã lên cao gắt gỏng. Đến đúng khắc cuối cùng, mặt nước trong chậu bỗng gợn lăn tăn, chiếc vòng bạc phát ra một quầng sáng mờ ảo nhàn nhạt, rồi từng nét chữ quen thuộc hiện lên rõ ràng trước hàng trăm ánh mắt kinh ngạc. Có người sợ hãi lùi lại một bước, có người lại nhoài người tới trước, cố nhìn cho thật rõ những nét chữ đang dần hiện ra giữa làn nước gợn sóng lăn tăn.

“Chu gia nữ, canh ba đêm hoả hoạn, gửi con cho họ Lâm.”

Muội đứng chết lặng, mắt dán chặt vào từng nét chữ vừa hiện lên rồi tan dần theo gợn sóng. Từng chữ một như xoáy vào lòng muội một câu hỏi chưa từng dám nghĩ tới: người mẹ ruột sinh ra thân xác bảy tuổi này rốt cuộc là ai, vì sao lại phải bỏ con giữa đêm hoả hoạn hoảng loạn năm nào. Muội chợt nhớ tới cha nuôi, Lâm Đại Tường, người đã mất vì trận dịch bốn năm trước, tự hỏi khi ông nhận nuôi một đứa trẻ đỏ hỏn bị bỏ lại trong đêm hôm ấy, liệu ông có hề hay biết gốc gác thật sự phía sau, hay cũng chỉ đơn thuần vì lòng thương người mà cưu mang, để rồi mang theo bí mật ấy xuống mồ mà không kịp nói cho ai nghe.

Tiếng xôn xao dậy lên khắp sân huyện nha, nhiều người còn chưa kịp hiểu rõ ý nghĩa dòng chữ đã vội hỏi nhau, bàn tán rối rít. Đúng lúc ấy, một cỗ xe nhỏ tiến vào sân, trên xe là Lý mụ Vương đã tỉnh táo hẳn, tuy sắc mặt còn xanh xao vì vừa qua cơn thập tử nhất sinh nhưng ánh mắt đã kiên định trở lại, được người nhà tiều phu dìu xuống xe, bước chậm rãi đến trước công đường. Bánh xe gỗ lăn qua nền đá gồ ghề phát ra tiếng cọt kẹt, con ngựa già thở phì phò vì phải kéo xe đi một quãng đường xa dưới nắng gắt. Người nhà tiều phu, một người đàn ông chất phác với đôi tay chai sạn vì quanh năm vác củi, cẩn thận đỡ lấy Lý mụ Vương từng bước một, ánh mắt lo lắng không rời khỏi gương mặt còn tái nhợt của bà.

“Bẩm đại nhân.” Lý mụ Vương cất giọng, dù còn yếu nhưng từng chữ đều rành mạch. “Lão bà từng làm vú nuôi trong phủ ngự y Tống Bách Hoành hơn mười năm trước, xin xác nhận: Chu Nguyệt, chính là a hoàn thân tín nhất trong phủ khi ấy, xuất thân từ một nhánh nghèo của dòng họ Chu.”

Cả sân huyện nha lại một phen xôn xao. Có cụ già từng sống qua thời phủ ngự y Tống Bách Hoành còn tại thế gật gù xác nhận, kể lại vài ký ức lờ mờ về một cô a hoàn hiền lành, tay chân nhanh nhẹn, thường được ngự y sai đi bốc thuốc cho dân nghèo trong trấn mà không màng công xá.

Lời khai của bà, cùng dòng chữ vừa hiện lên trên vòng bạc, cùng tấm ngọc bội ấn ký phủ ngự y, cùng xấp giấy tờ sổ sách khai khống Chu Ngọc Lan cất giữ bao năm, tất cả ghép lại thành một chuỗi bằng chứng không thể chối cãi, phơi bày trọn vẹn trước công đường toàn bộ mạch nguồn sự việc: vụ ăn chặn gạo cứu tế mười năm trước do Chu Bá Thành cầm đầu, khiến dịch bệnh lan rộng gấp bội, ngự y Tống Bách Hoành bị vu oan diệt khẩu vì phát hiện sự thật, và a hoàn Chu Nguyệt, người biết rõ nội tình, phải bỏ trốn để giữ mạng sống cho chính mình. Từng mảnh bằng chứng rời rạc ấy, dưới góc nhìn của muội, chẳng khác nào những kết quả xét nghiệm rải rác được ghép lại thành một bệnh án hoàn chỉnh, mỗi tờ giấy, mỗi lời khai đều là một mảnh ghép không thể thiếu để dựng lại toàn bộ sự thật đã bị chôn vùi suốt mười năm ròng rã.

Dân chúng thôn Liễu Hà đứng lẫn trong đám đông, nhiều người bật khóc khi nhớ lại đợt dịch bệnh cũ từng cướp đi người thân của chính họ, nay mới hiểu rõ nguyên do thật sự đằng sau nỗi đau ấy suốt bao năm qua. Có ông lão run rẩy lần tay lên khoé mắt, miệng lẩm bẩm gọi tên người vợ đã khuất vì dịch bệnh năm xưa, có người phụ nữ trung niên ôm mặt nức nở nhớ tới đứa con thơ chưa kịp lớn đã phải lìa đời trong cơn sốt mê man không thuốc thang cứu chữa. Tiếng khóc than hoà lẫn tiếng thở dài ai oán vang lên khắp sân, như trút bỏ được phần nào nỗi uất ức đè nặng trong lòng suốt cả một thập kỷ ròng.


Giữa lúc cả sân huyện nha còn đang xôn xao trước chuỗi bằng chứng vừa được phơi bày, toán lính áp giải Chu Bá Thành từ nhà giam bước ra, chuẩn bị đưa ông ta ra trước công đường để thẩm vấn chính thức. Ngay khi bóng dáng ông ta vừa xuất hiện nơi cửa nhà giam, cả đám đông đã đồng loạt xôn xao phẫn nộ, có người không kìm được mà buông lời chửi rủa, có người nhặt vội nắm đất dưới chân định ném theo nhưng bị lính canh ngăn lại kịp thời. Bao năm sống dưới quyền uy và thủ đoạn của Chu Bá Thành, giờ đây khi thấy kẻ từng khiến cả trấn phải run sợ bị trói chặt hai tay dẫn ra giữa thanh thiên bạch nhật, không ít người cảm thấy như trút được một gánh nặng đè lên lồng ngực bấy lâu.

Chu Bá Thành bị trói chặt hai tay, áo gấm sẫm màu ngày nào giờ đã nhàu nát, gương mặt tái mét nhưng ánh mắt vẫn còn ánh lên một vẻ ngoan cố không chịu khuất phục. Chỉ mới cách đây không lâu, ông ta còn là một nhân vật có máu mặt trong trấn, ra vào nha môn như chốn không người, ấy vậy mà giờ đây bộ dạng lại thảm hại đến mức khó nhận ra, tóc tai rối bù, những nếp gấp sang trọng trên vạt áo gấm giờ chỉ còn là mớ vải nhàu nhĩ dính đầy bụi đất của nhà giam. Khi bị áp giải ngang qua chỗ muội đứng, ông ta bỗng đột ngột giằng người khỏi tay lính áp giải, gào lên một câu khiến cả sân huyện nha chợt lặng đi, khiến muội đứng chết trân tại chỗ.

“Con ranh!” Ông ta gào lên, giọng vỡ ra đầy cay đắng lẫn hằn học. “Mẹ ngươi không hề bỏ trốn vô cớ đâu, chính tay ta đã…”

Câu nói bị bỏ lửng giữa chừng khi hai tên lính vội vàng áp sát, bịt chặt miệng ông ta lại, lôi xềnh xệch vào trong trước khi kịp nói hết câu. Nhưng chỉ bấy nhiêu chữ ấy cũng đủ khiến toàn thân muội run lên bần bật, hai chân như muốn khuỵu xuống ngay giữa sân huyện nha đông nghịt người. Tim muội đập dồn dập như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực, tai ù đi không còn nghe rõ tiếng xôn xao xung quanh, cảm giác quen thuộc của một cơn hoảng loạn đột ngột ập đến, y hệt như những lần kiếp trước muội phải đối mặt với một ca cấp cứu vượt ngoài tầm kiểm soát. Chỉ khác là lần này, không có đồng nghiệp đứng cạnh hỗ trợ, không có quy trình nào để bấu víu vào, chỉ có một đứa trẻ bảy tuổi đơn độc giữa hàng trăm ánh mắt lạ lẫm, cố gắng gượng đứng vững trước một sự thật còn dang dở đầy ám ảnh.

Tống Dịch Xuyên đứng ngay bên cạnh, lặng lẽ nắm lấy bàn tay đang run rẩy của muội, không nói thêm một lời nào, chỉ để hơi ấm từ bàn tay ấy truyền sang, như một điểm tựa vững chắc duy nhất giữa cơn chấn động vừa ập đến từ câu nói bỏ lửng đầy ám ảnh kia.

Muội khẽ siết lại bàn tay ấy, như một đứa trẻ tìm về nơi bấu víu duy nhất giữa cơn giông bão vừa quét qua lòng mình. Câu nói bỏ lửng của Chu Bá Thành, dù chưa rõ trọn vẹn ý nghĩa, cũng đủ để muội hiểu rằng phía sau chiếc vòng bạc và tấm ngọc bội kia, hẳn vẫn còn không biết bao nhiêu bí mật khác đang chờ được lật mở, và bí mật lớn nhất, có lẽ chính là số phận thật sự của người mẹ ruột chưa từng một lần gặp mặt.

Khi phiên xử tạm dừng để chờ lệnh áp giải Chu Bá Thành trở lại thẩm vấn, bóng chiều đã ngả dài trên sân huyện nha, ánh nắng gay gắt ban trưa dần dịu xuống thành thứ ánh vàng nhạt nhoà hắt qua kẽ lá. Đám đông vẫn chưa ai chịu rời đi, tiếng bàn tán rì rầm không dứt như dòng nước chảy mãi không ngừng. Muội tựa nhẹ vào cánh tay Tống Dịch Xuyên, lòng vừa nhẹ nhõm vì bằng chứng đã được phơi bày, vừa nặng trĩu bởi câu nói bỏ lửng kia vẫn còn treo lơ lửng như một lưỡi dao chưa rơi xuống. Muội biết, sự thật về người mẹ ruột chưa từng gặp mặt, về đêm hoả hoạn năm nào, vẫn còn nằm đâu đó phía sau cánh cửa nhà giam kia, chờ ngày được mở ra trọn vẹn.