Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian

Chương 7: Hai Kẻ Cùng Nghi Ngờ

Câu nói ấy rơi xuống giữa sân đình vắng người, nhẹ như một hơi thở, nhưng lại nặng trĩu đến mức muội cảm thấy cả không khí xung quanh như đông đặc lại trong khoảnh khắc.

Mười năm trước, ta cũng từng thấy một đống gạo y hệt thế này.

Muội đứng lặng, không dám hỏi ngay, chỉ khẽ ngẩng đầu quan sát gương mặt Tống Dịch Xuyên. Ánh mắt hắn lúc này đã không còn nhìn về phía chân trời xa xăm nữa, mà cụp xuống, dán chặt vào nắm gạo mốc vẫn còn nằm gọn trong lòng bàn tay mình, ngón cái vô thức miết đi miết lại trên một hạt gạo ngả màu vàng úa như thể đang cố cảm nhận lại điều gì đó đã cũ kỹ lắm rồi. Muội từng đứng bên giường không biết bao nhiêu bệnh nhân trong những năm làm y tá phòng cấp cứu ở kiếp trước, đủ để nhận ra ngay ánh mắt ấy, ánh mắt của người đang bị kéo tuột về một ký ức đau đớn nào đó mà bản thân chưa từng thực sự buông bỏ được. Đó không phải vẻ đau buồn thoáng qua của người nhớ lại chuyện cũ bình thường, mà là thứ thất thần lặng người trong vài nhịp thở, kiểu phản ứng mà kiếp trước muội vẫn quen gọi là bị ký ức cũ níu chân, không dứt ra được.

Sân đình lúc này vắng lặng đến kỳ lạ, chỉ có tiếng gió sớm lùa qua mấy tán cây già xào xạc, xen lẫn tiếng gà gáy muộn vọng về từ cuối thôn. Hơi lạnh cuối xuân còn vương trong không khí, len qua lớp áo vải thô bạc màu khiến da thịt bé nhỏ của muội hơi run lên từng đợt. Muội hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập nhanh hơn thường lệ, thầm nhắc bản thân phải thận trọng từng lời từng chữ, bởi lẽ trước mặt là một người đàn ông trưởng thành, tâm tư khó dò, còn muội chỉ có vóc dáng của một đứa trẻ bảy tuổi để làm vỏ bọc.

“Đại phu…” Muội khẽ cất tiếng, giọng cố giữ vẻ rụt rè non nớt của một đứa trẻ bảy tuổi, dù trong lòng từng câu hỏi đã dồn lên đến tận cổ họng. “Đại phu từng gặp chuyện gì với gạo mốc sao ạ?”

Tống Dịch Xuyên giật mình như vừa bị kéo về khỏi một khoảng ký ức xa xôi nào đó, hắn chớp mắt vài cái, khóe môi gượng nhếch lên một đường cong không mấy tự nhiên.

“Không có gì. Chỉ là chuyện cũ, nhắc lại làm gì.” Hắn cụp mắt xuống, giọng cố lấy lại vẻ bình thản quen thuộc, nhưng bàn tay siết chặt nắm gạo vẫn không giấu nổi cơn run khẽ. “Đi, vào trong sạp ngồi đã, đứng ngoài này gió sớm không tốt cho con.”

Muội theo hắn bước vào gian sạp thuốc nhỏ dựng tạm bên rìa thôn, mái tranh thấp lè tè, bốn bên chỉ che chắn sơ sài bằng vài tấm phên nứa đan thưa, gió vẫn có thể luồn qua từng khe hở nhỏ. Bên trong bày biện đơn giản đến mức thảm thương, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ mặt đã bong tróc từng mảng sơn, vài chiếc ghế đẩu thấp, và một dãy ô kéo nhỏ xếp thành hàng đựng đủ loại dược liệu khô, mùi thuốc bắc thoang thoảng lẫn trong không khí ẩm lạnh của buổi sáng cuối xuân. Trên vách phên nứa treo lủng lẳng vài bó thảo dược phơi khô đã ngả màu nâu sậm, cùng dăm ba chiếc túi vải nhỏ buộc dây gai, không rõ bên trong đựng thứ gì. Muội đưa mắt nhìn quanh, trong lòng không khỏi nhớ về những căn phòng bệnh trắng toát, ngăn nắp lạnh lẽo mà muội từng gắn bó suốt bao năm ròng ở kiếp trước. Nơi đây thô sơ, thiếu thốn đủ bề, nhưng lạ thay, thứ hơi ấm từ bếp than nhỏ cùng mùi dược liệu mộc mạc lại khiến lòng người dễ chịu hơn hẳn, như thể mọi sự chữa trị nơi này đều xuất phát từ tấm lòng chứ không đơn thuần chỉ là những thủ tục cứng nhắc mà muội từng quen thuộc.

Tống Dịch Xuyên rót một chén trà nóng từ chiếc ấm sành cũ đặt sẵn trên bếp than nhỏ, đẩy về phía muội.

“Uống chút cho ấm bụng.”

Muội đón lấy chén trà bằng cả hai tay, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay bé nhỏ khiến muội chợt nhận ra mình đã đứng ngoài gió sớm khá lâu, hai tay lạnh cóng từ lúc nào không hay. Muội nhấp một ngụm nhỏ, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt Tống Dịch Xuyên đang ngồi đối diện, tay hắn đặt nắm gạo mốc lên bàn, ánh mắt nhìn xuống nó như đang nhìn một vật chứng của một vụ án cũ chưa bao giờ khép lại. Hơi nóng từ chén trà phả lên mặt, mang theo mùi trà mộc mạc pha lẫn chút hương gừng ấm, khác hẳn thứ trà túi lọc pha vội muội từng uống vào những ca trực đêm dài dằng dặc kiếp trước. Muội chợt nhận ra, đã lâu lắm rồi kể từ khi xuyên đến đây, muội mới lại có cảm giác được ngồi yên một chỗ, chậm rãi nhấp từng ngụm nước ấm mà không phải vội vã chạy đua với thời gian của một ca cấp cứu nào đó. Cảm giác lạ lẫm ấy khiến lồng ngực bé nhỏ của muội hơi chùng xuống, vừa dễ chịu vừa có chút gì đó chua xót khó gọi tên.

“Con thấy đại phu vừa rồi… không giống như chỉ đang nhìn một đống gạo bình thường.” Muội chọn từng chữ thật cẩn thận, giọng vẫn giữ vẻ ngây ngô vừa đủ để không khiến hắn đề phòng, nhưng cũng đủ thẳng thắn để hắn hiểu muội không dễ bị đánh lạc hướng. “Đại phu có chuyện gì buồn phải không ạ?”

Tống Dịch Xuyên ngẩng lên nhìn muội, trong đáy mắt hắn thoáng qua một tia ngạc nhiên rõ rệt, có lẽ không ngờ một đứa trẻ bảy tuổi lại có thể nhìn thấu tâm trạng người khác nhanh và chuẩn xác đến vậy. Hắn im lặng một lúc lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu vô thức, như đang cân nhắc xem có nên nói ra hay không.

“Con còn nhỏ, biết những chuyện này không tốt đâu.” Cuối cùng hắn chỉ đáp lửng lơ như vậy, nhưng ánh mắt lại không tránh né muội, ngược lại còn nhìn thẳng vào muội với một sự dò xét kín đáo. “Chỉ là ta tò mò một chút, con là con gái tá điền trong thôn, sao lại nhạy bén với chuyện gạo mốc sinh bệnh đến vậy? Đa phần người lớn trong thôn còn chưa chắc để ý kỹ như con.”

Muội khựng lại trong tích tắc, biết rõ đây chính là câu hỏi hắn thật sự muốn hỏi từ đầu, còn chuyện gạo mốc chỉ là cái cớ để dẫn dắt tới đây. Muội cúi đầu, giả vờ nhấp thêm một ngụm trà, tranh thủ khoảnh khắc ấy sắp xếp lại câu trả lời trong đầu cho thật khớp với những gì đã nói lần trước. Kiếp trước, muội từng phải báo tin dữ cho không biết bao nhiêu gia đình bệnh nhân, học được cách giữ giọng nói bình ổn ngay cả khi trong lòng đang rối như tơ vò, giờ đây kỹ năng ấy lại trở thành thứ vũ khí âm thầm giúp muội che giấu thân phận thật của mình trước một người tinh ý như Tống Dịch Xuyên.

“Bà ngoại con trước khi mất từng dạy con vài điều về cây thuốc, cách nhận biết đồ ăn hỏng.” Muội đáp, giọng chậm rãi, cố giữ đúng logic đã dựng lên từ lần gặp trước, khi hắn hỏi vì sao vết thương nhiễm trùng của Tiểu Bảo lành nhanh bất thường. “Bà dặn con, gạo mốc ăn nhiều sẽ sinh bệnh trong bụng, người lớn cũng vậy mà trẻ con càng dễ bị hơn.”

“Bà ngoại con.” Tống Dịch Xuyên lặp lại, giọng điệu nhàn nhạt nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt muội, như đang cố tìm ra một kẽ hở nào đó trong câu trả lời quá trơn tru này. “Vậy bà ngoại con giờ ở đâu, sao chưa từng nghe thôn nói tới?”

Muội tim đập nhanh hơn một nhịp, nhưng vẫn giữ được vẻ mặt bình thản của một đứa trẻ đang kể chuyện gia đình.

“Bà mất lâu rồi ạ, từ trước khi mẹ con… rời khỏi nhà.” Muội cố tình để câu nói bỏ lửng ở đó, biết rằng nhắc đến chuyện mẹ ruột mất tích sẽ khiến Tống Dịch Xuyên khó lòng truy hỏi thêm, dù gì đây cũng là một vết thương nhạy cảm của một đứa trẻ mồ côi mẹ.

Quả nhiên, Tống Dịch Xuyên khựng lại, ánh mắt dò xét dịu đi đôi phần, thay vào đó là một chút áy náy thoáng qua.

“Ta xin lỗi, không nên hỏi sâu chuyện này.” Hắn hạ giọng, tay vô thức xoay xoay chén trà trước mặt mình. “Chỉ là… con khiến ta nhớ tới một người từng quen biết. Người ấy cũng thông tuệ hơn tuổi mình rất nhiều, cũng từng nhìn ra những thứ người khác không nhìn ra được.”

Muội nắm chặt chén trà trong lòng bàn tay, trong đầu bỗng lóe lên một tia tò mò không kìm được.

Người ấy là ai? Có liên quan gì đến chuyện gạo mốc mười năm trước hắn vừa nhắc tới không?

Nhưng muội hiểu rõ, lúc này chưa phải thời điểm để hỏi thẳng, mọi thứ đều cần thời gian, cần sự tin tưởng được xây dựng dần dần giữa hai người vẫn còn đang dè chừng lẫn nhau. Muội đành nén sự tò mò xuống, quay lại chủ đề ban đầu.

“Đại phu, vậy gạo mốc như thế này, nếu cả thôn đều ăn phải, có nguy hiểm lắm không ạ?” Muội hỏi, giọng đã bớt phần rụt rè, chuyển sang một sự nghiêm túc vừa phải, đủ để hợp lý với một đứa trẻ đang lo lắng cho gia đình mình nhưng không quá vượt tầm hiểu biết của tuổi bảy.

Tống Dịch Xuyên thở dài một hơi, gương mặt lại trầm xuống, lần này không còn là nỗi đau của ký ức cũ, mà là sự lo lắng thực tế trước mắt.

“Nguy hiểm hơn con nghĩ nhiều.” Hắn đáp, ngón tay gõ nhẹ lên nắm gạo mốc đặt trên bàn. “Ta từng nghe kể lại một vụ việc ở một nơi khác, cách đây đã lâu. Có kẻ cố tình trộn gạo mốc lâu ngày lẫn với gạo mới, số lượng ít thì khó nhận ra ngay, nhưng ăn liên tục qua nhiều tháng, người dân trong vùng dần dần đổ bệnh hàng loạt, bụng dạ suy yếu, có người còn sinh sốt cao không dứt. Đến khi phát hiện ra thì đã quá muộn, dịch bệnh đã lan ra không kiểm soát nổi.”

Muội nghe đến đây, trong đầu bất giác dựng lên hình ảnh những ca cấp cứu tập thể ngày trước, khi cả một khu trọ cùng đổ bệnh chỉ vì ăn phải thức ăn để lâu ngày mà không hay biết, người thì nôn mửa liên hồi, người thì sốt mê man không dứt. Ký ức ấy tuy thuộc về một thời đại khác, một cách sống khác hẳn nơi đây, nhưng bản chất của mối nguy dường như chưa bao giờ đổi thay, vẫn luôn là sự thờ ơ hoặc cố ý che giấu của một ai đó khiến cái giá phải trả rơi xuống đầu những người vô tội nhất.

Muội siết chặt chén trà trong tay, tim đập thình thịch trong lồng ngực bé nhỏ.

Đúng như mình nghĩ. Đây không phải chuyện tình cờ, mà là một thủ đoạn có chủ đích, giống hệt những gì đã xảy ra bốn năm trước.

“Vậy… đợt dịch bốn năm trước ở thôn mình, cha con…” Muội nói đến đây thì cố tình ngập ngừng, để lộ ra một chút xúc động thật sự đang dâng lên trong lòng, không cần phải diễn quá nhiều vì nỗi đau này vốn dĩ đã âm ỉ từ lúc muội mới xuyên tới thân xác này. “Cha con cũng mất vì đợt dịch đó. Lúc ấy thôn mình cũng phát gạo cứu tế giống y hệt bây giờ.”

Trong khoảnh khắc ấy, một mảnh ký ức mơ hồ của thân xác nhỏ bé này bỗng trồi lên trong tâm trí muội, hình ảnh một người đàn ông gầy gò nằm co quắp trên phản gỗ, hơi thở yếu ớt dần giữa tiếng khóc nghẹn của người thân vây quanh. Muội chưa từng thực sự quen biết Lâm Đại Tường, người cha ruột đã khuất bốn năm trước khi muội còn chưa kịp xuyên tới, nhưng nỗi đau ấy dường như đã in hằn quá sâu trong từng thớ thịt, từng đường gân của thân xác này, đến mức chỉ cần nhắc tới thôi cũng đủ khiến khóe mũi muội cay xè.

Tống Dịch Xuyên khựng lại hoàn toàn, cả người bất động trong một khoảnh khắc dài, đôi mắt nhìn muội với một vẻ phức tạp khó gọi tên, vừa xót xa vừa như đang ghép nối lại điều gì đó trong đầu.

“Cha con…” Hắn lặp lại, giọng trầm xuống thấp hơn hẳn. “Ta xin lỗi, không biết con cũng từng trải qua chuyện đau lòng như vậy.”

“Không sao ạ, chuyện qua lâu rồi.” Muội đáp, giọng cố giữ bình thản, nhưng khóe mắt hơi cay, phần vì diễn, phần vì chính bản thân muội cũng cảm nhận được nỗi đau thật sự của thân xác bảy tuổi này khi nhắc đến người cha chưa từng kịp nhớ rõ mặt. “Chỉ là con sợ… nếu đợt gạo mốc này không được xử lý, biết đâu chuyện cũ sẽ lặp lại.”

Câu nói ấy như một mũi kim nhỏ, chích thẳng vào chỗ nhạy cảm nhất trong lòng Tống Dịch Xuyên. Hắn nhắm mắt lại một thoáng, khi mở ra, ánh mắt đã mang một quyết tâm rõ rệt hơn hẳn lúc trước.

“Con nói đúng.” Hắn gật đầu, giọng chắc nịch. “Ta không thể để chuyện này lặp lại một lần nữa, dù chỉ là ở một thôn nhỏ như Liễu Hà.”

Muội ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng dấy lên một sự tính toán nhanh chóng. Đây chính là cơ hội để hai người có thể bắt tay điều tra cùng nhau, dù muội biết rõ cả hai vẫn còn giữ lại không ít bí mật của riêng mình, chưa ai chịu nói hết lòng với người kia. Nhưng lúc này, mục tiêu chung quan trọng hơn sự dè chừng.

“Đại phu định làm gì ạ?” Muội hỏi, giọng đầy vẻ tò mò ngây thơ vừa phải.

Tống Dịch Xuyên nhìn muội một lúc lâu, như đang cân nhắc xem có nên kéo một đứa trẻ bảy tuổi vào chuyện này hay không. Cuối cùng hắn thở ra một hơi, có lẽ nhận ra muội đã dính líu vào từ trước, việc giấu diếm cũng chẳng còn nhiều ý nghĩa.

“Ta sẽ âm thầm tìm hiểu xem lô gạo cứu tế này lấy nguồn từ đâu, ai là người phân phối, có đúng thật sự chỉ là gạo cũ bảo quản kém hay có bàn tay ai đó cố ý trộn lẫn vào.” Hắn nói, giọng trầm và chắc chắn, khác hẳn vẻ nhàn nhạt cợt nhả thường thấy khi trò chuyện với người trong thôn. “Chuyện này không thể vội vàng, càng không thể để lộ ra ngoài trước khi có đủ bằng chứng, nếu không sẽ chỉ đánh rắn động cỏ, người đứng sau càng giấu kỹ hơn.”

Muội gật đầu, trong lòng thầm đồng tình với cách suy nghĩ thận trọng này, dù gì kiếp trước muội cũng từng chứng kiến không ít vụ việc bị người có quyền có thế ỉm đi chỉ vì thiếu bằng chứng đủ mạnh để đối chất.

“Con có thể giúp gì không ạ?” Muội hỏi, mắt sáng lên đầy chân thành.

Tống Dịch Xuyên lắc đầu ngay lập tức, ánh mắt nghiêm túc hẳn lên.

“Không được. Con còn nhỏ, chuyện này nguy hiểm hơn con tưởng tượng nhiều.” Hắn nói, giọng dứt khoát không chừa chỗ cho muội tranh cãi. “Con chỉ cần sống bình thường như mọi ngày, đừng để ai nghi ngờ con biết chuyện gì bất thường là được. Nếu có manh mối gì mới, con có thể kể lại cho ta, nhưng tuyệt đối đừng tự mình dò la thêm.”

Muội im lặng, không đáp lời ngay, trong lòng vừa cảm động trước sự lo lắng chân thành của hắn, vừa thầm nghĩ đến chiếc không gian bí mật của riêng mình, thứ mà hắn còn chưa hề hay biết. Nếu thật sự có ngày cần dùng đến giếng linh để cứu người trong một đợt dịch bùng phát, muội cũng không thể ngồi yên chỉ vì một lời dặn dò, dù lời dặn ấy xuất phát từ sự quan tâm thật lòng.

Nhưng đó là chuyện của sau này. Bây giờ, cứ để hắn nghĩ mình chỉ là một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời trước đã.

“Vâng ạ, con sẽ cẩn thận.” Muội đáp, giọng ngoan ngoãn vừa đủ để hắn yên tâm.

Tống Dịch Xuyên nhìn muội một lúc, dường như vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng vào sự ngoan ngoãn ấy, nhưng cũng không còn cách nào khác ngoài việc tạm chấp nhận. Hắn đứng dậy, bước đến bên dãy ô kéo dược liệu, lấy ra một gói nhỏ bọc trong giấy dầu, cẩn thận buộc lại bằng một sợi dây gai mảnh.

“Đây là ít lá cây có thể giúp giải phần nào độc tính nếu lỡ ăn phải gạo mốc, con mang về cho mẹ con dùng thử.” Hắn đưa gói thuốc cho muội, giọng đã dịu lại phần nào. “Không nhiều, chỉ đủ dùng cho vài lần, nhưng có còn hơn không.”

Muội đón lấy gói thuốc bằng cả hai tay, cảm giác ấm áp lan tỏa không chỉ từ hơi ấm còn vương lại trên giấy dầu, mà từ chính tấm lòng của người trước mặt, một người vốn cũng đang mang trong mình một nỗi đau chưa kể hết, vẫn sẵn sàng dang tay giúp đỡ một gia đình xa lạ.

“Cảm ơn đại phu.” Muội cúi đầu, giọng chân thành.

Tống Dịch Xuyên khẽ gật đầu, tiễn muội ra đến cửa sạp thuốc. Ánh nắng ban mai lúc này đã lên cao hơn, xuyên qua từng khe hở của mái tranh, rải những vệt sáng vàng nhạt lên nền đất nện. Gió sớm vẫn còn vương chút se lạnh cuối xuân, thổi tung vài sợi tóc con lòa xòa trước trán muội.

Muội khẽ dừng bước một nhịp ngay bên bậu cửa, ngước nhìn khoảng sân trước sạp thuốc, nơi vài chậu cây thuốc nhỏ mọc lưa thưa ven lối đi, lá còn đọng chút sương đêm chưa kịp tan hết. Không hiểu sao, khung cảnh bình dị ấy lại khiến lòng muội dịu lại đôi phần sau một buổi sáng đầy những suy tính căng thẳng, như thể chỉ cần đứng yên giữa nắng sớm và mùi cỏ cây quen thuộc này, mọi gánh nặng trong lòng cũng nhẹ bớt đi một chút. Muội định thần lại rồi cất bước đi tiếp.

Trước khi muội kịp bước đi, Tống Dịch Xuyên bỗng gọi lại, giọng trầm xuống một chút, mang theo một sự nghiêm túc khác hẳn mọi lời dặn dò thường ngày.

“Tiểu Đường.”

Muội quay đầu lại, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn. Trong đáy mắt ấy lúc này không còn chút cợt nhả hay dò xét nào nữa, chỉ còn lại một sự lo lắng chân thật, sâu sắc đến mức khiến trái tim bé nhỏ trong lồng ngực muội khẽ chùng xuống. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày xuyên tới thân xác này, muội mới lại cảm nhận được một sự quan tâm chân thành đến vậy từ một người ngoài huyết thống, thứ cảm giác ấm áp xa lạ mà muội từng nghĩ đã bỏ lại hết nơi những ca trực đêm mệt nhoài của kiếp trước.

“Từ nay đừng ăn gạo phần nhà mình được cấp, để ta lo liệu.” Hắn nói, từng chữ một chậm rãi và chắc chắn, như một lời thề chứ không phải một câu dặn dò thông thường. “Ta không muốn thấy thêm một đứa trẻ nào mất cha vì thứ gạo này.”

Muội gật đầu thật khẽ, không đáp thêm lời nào, chỉ lặng lẽ ôm chặt gói thuốc trong tay bước đi giữa nắng sớm mai. Gió vẫn thổi, mùi cỏ cây và mùi đất ẩm vẫn phảng phất quanh muội, nhưng trong lòng đứa trẻ bảy tuổi mang linh hồn của một người đã sống trọn một kiếp khác, một quyết tâm âm thầm đang dần thành hình, dù con đường phía trước còn dài và đầy rẫy những ẩn số chưa có lời giải.