Xuyên Vào Bé Gái Nhà Nghèo Có Không Gian
Chương 24: Trâm Bạc Hoa Sen Mới
Ba tháng sau ngày phán quyết, thôn Liễu Hà đã trở lại nhịp sống yên bình, ruộng đồng xanh tốt trải dài không còn bóng dáng ôn dịch hay nỗi sợ hãi âm ỉ từng bao trùm suốt bao tháng ngày trước đó. Gia đình tá điền nghèo năm nào giờ được miễn thuế ba năm nhờ công trạng vạch trần vụ án, căn nhà cũ kỹ cũng được hàng xóm góp sức dựng lại gian chái bếp khang trang hơn hẳn.
Mỗi phiên chợ huyện, hễ có ai nhắc đến thôn Liễu Hà, người ta lại xì xào bàn tán về gia đình tá điền có cô con gái nhỏ từng liều mình vạch trần cả một vụ án oan khuất kéo dài mười năm. Không ít người mang cá tươi, rau củ vườn nhà sang biếu không, coi như một lời cảm tạ muộn màng, khiến Chu Ngọc Lan nhiều phen ngại ngùng từ chối mãi không được, đành cười trừ nhận lấy vài món rồi lại tất bật gói ghém phần khác đem biếu ngược lại những nhà còn khó khăn hơn.
Buổi sáng nào cũng vậy, muội thức dậy từ lúc gà gáy canh ba, ra sân giếng múc nước, ngửi mùi khói bếp thoang thoảng lẫn mùi cơm gạo mới nấu từ gian bếp Chu Ngọc Lan vừa dựng lại. Ruộng lúa sau nhà đã ngả sang màu vàng nhạt báo hiệu một vụ mùa bội thu, đàn cò trắng thong thả sải cánh trên nền trời xanh nhạt buổi sớm, tiếng ve mùa hạ cuối cùng cũng dần thưa thớt nhường chỗ cho những cơn gió heo may đầu thu len lỏi qua khe cửa gỗ. Có những đêm nằm nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn, muội lại nhớ về những năm tháng làm y tá cấp cứu ở kiếp trước, những ca trực đêm dài dằng dặc, những bữa cơm nguội ăn vội trong phòng nghỉ nhân viên, căn phòng trọ nhỏ hẹp không một ai chờ đợi khi nàng trở về. Kiếp này, dù thân xác chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi trong một gia đình tá điền nghèo khó, nàng lại có được thứ mà kiếp trước chưa từng dám mơ tới, một mái nhà thật sự ấm áp, có người đợi cơm, có tiếng cười trẻ con vang khắp sân.
Chu Ngọc Lan đối xử với muội ấm áp hẳn, không còn chút hà khắc phân biệt nào như những ngày đầu muội mới xuyên đến, dù vẫn còn nhiều điều chưa hiểu hết về những khả năng kỳ lạ của con gái, bà chọn cách tin tưởng tuyệt đối, không gặng hỏi thêm, chỉ lặng lẽ thương yêu nhiều hơn trước. Tiểu Bảo lớn hơn đôi chút, ngày nào cũng lon ton chạy theo sau gọi “chị Tiểu Đường” không rời nửa bước, Tiểu Yến cũng đã bớt xa cách, thỉnh thoảng còn rúc vào lòng muội nghe kể chuyện trước giờ ngủ.
Có lần Tiểu Bảo mải chạy nhảy ngoài sân bị vấp ngã trầy xước đầu gối, khóc ré lên gọi chị. Muội vội bế em vào trong, mượn cớ lấy nước sạch rửa vết thương, lén dùng chút nước từ giếng linh thấm nhẹ lên vùng da trầy xước. Vết thương vốn chỉ là xây xát ngoài da, nhờ vậy mà se miệng nhanh hơn thường lệ, không để lại vết bầm tím như những lần trước, tuyệt nhiên không phải phép màu chữa lành thần kỳ gì, chỉ đơn giản là giúp da thịt sạch sẽ, mau lành hơn đôi chút. Chu Ngọc Lan đứng bên cạnh xoa đầu con trai dỗ dành, ánh mắt bà lướt qua muội một thoáng dò xét quen thuộc rồi lại thôi, không hỏi thêm nửa lời như đã ngầm hiểu con gái mình luôn có những cách riêng để chăm lo cho em.
Buổi tối, khi ánh đèn dầu le lói soi khắp gian nhà, Chu Ngọc Lan thường ngồi bên khung cửi cũ kỹ, vừa dệt vải vừa dạy Tiểu Yến thêu những đường chỉ đầu tiên lên tấm khăn nhỏ. Muội ngồi cạnh, tay xâu lại những hạt châu đỏ trên sợi vòng cổ cũ, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, lòng thầm nghĩ, có lẽ đây mới chính là thứ hạnh phúc bình dị nhất mà một kiếp người có thể có được.
Tống Dịch Xuyên, nay đã công khai thân phận con trai ngự y Tống Bách Hoành được minh oan, nhận được chiếu chỉ mời về Yên Kinh nhận lại một phần chức vị của cha, nhưng hắn không vội lên đường ngay, cứ nấn ná ở lại thôn Liễu Hà hết ngày này qua ngày khác, viện đủ lý do từ giúp dân dựng lại nhà cửa đến chăm sóc sức khoẻ cho Lý mụ Vương vẫn còn đang hồi phục.
Ban ngày, hắn dựng một gian nhà nhỏ cạnh miếu thổ địa đầu thôn làm nơi xem bệnh cho dân làng, từ trẻ nhỏ sốt mọc răng đến cụ già đau nhức xương khớp lúc trở trời, ai nấy đều được hắn tận tâm bắt mạch, kê thuốc, không lấy một đồng công xá. Có hôm hắn còn dẫn muội lên sườn núi phía sau thôn hái thuốc, chỉ cho nàng phân biệt từng loại lá, từng rễ cây có tác dụng thanh nhiệt giải độc, bảo rằng học được chút y thuật cũng là một cách tự bảo vệ mình giữa thời buổi loạn lạc. Có lần muội hái nhầm một loại lá dại trông giống hệt vị thuốc, đưa lên định nếm thử, hắn vội vàng giữ tay nàng lại, giọng nghiêm túc hiếm hoi.
“Không phải cứ trông giống là dùng được, sai một ly có khi hại cả tính mạng.” Hắn nói, rồi kiên nhẫn giảng giải cặn kẽ từng điểm khác biệt nhỏ nhất giữa hai loại lá, từ gân lá, mùi hương cho đến màu sắc mặt dưới phiến lá, muội nghe mà thầm phục sự tỉ mỉ hiếm có ấy, chẳng trách gì dân làng đều một lòng tin tưởng. Dân làng dần dà quen với hình bóng vị đại phu trẻ tuổi, tưởng chừng như hắn đã là một phần không thể thiếu của thôn Liễu Hà từ bao giờ, chẳng ai còn nhớ rõ ngày hắn mới đặt chân đến đây.
Lý mụ Vương, sau bao tháng ngày được hắn tận tình chăm sóc, sức khoẻ cũng dần khá lên trông thấy, đã có thể chống gậy đi lại quanh sân, thỉnh thoảng còn sang nhà muội ngồi trò chuyện, kể lại những chuyện xưa cũ về phủ ngự y, về Chu Nguyệt thời còn là một a hoàn trẻ tuổi nhanh nhẹn, khéo léo. Mỗi lần nghe những câu chuyện ấy, muội đều lặng lẽ ngồi nghe không sót một chữ, trong lòng thầm khắc ghi từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, như thể đang cố gắng ghép lại chân dung một người mẹ mà nàng chưa từng một lần được diện kiến.
Nắng chiều thu nhuộm vàng khắp mái hiên nhà, gió nhẹ lay động những tàu lá chuối sau vườn xào xạc khe khẽ. “Đại phu không sợ triều đình quở trách vì chậm trễ nhận chức sao?” Một buổi chiều, muội ngồi bên hiên nhà xâu lại những hạt châu đỏ bị lỏng chỉ trên sợi vòng cổ, buột miệng hỏi khi thấy hắn vẫn cứ lần lữa mãi.
Tống Dịch Xuyên ngồi xuống cạnh muội, tay đỡ lấy sợi vòng cổ, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng xâu từng hạt châu cẩn thận. “Ta còn một việc quan trọng hơn chưa xong, sao có thể yên tâm rời đi được.”
Muội liếc hắn một cái, không hỏi thêm, chỉ khẽ mím môi cười, tiếp tục xâu nốt những hạt châu còn lại, để mặc câu trả lời lấp lửng ấy trôi theo làn gió chiều, không hay biết rằng chính bản thân mình mới là “việc quan trọng” mà hắn nhắc đến.
Tin tức chốn thôn quê vốn dĩ truyền đi nhanh như gió thổi qua đồng lúa, chỉ cần một người ở phiên chợ huyện nghe được, chưa đầy nửa ngày sau cả thôn Liễu Hà đã xôn xao bàn tán. Một buổi chiều đầu thu, có tin từ mấy ngư dân xuôi dòng sông Liễu Hà truyền về, kể lại rằng bốn năm trước, họ từng cứu được một người phụ nữ trôi dạt gần bờ giữa một đêm mưa lớn, đưa vào nương náu tại một ngôi chùa nhỏ cách xa hơn trăm dặm về phía thượng nguồn. Người phụ nữ ấy mất trí nhớ nhiều năm liền, sức khoẻ yếu ớt nhưng vẫn còn sống, gần đây mới bắt đầu dần nhớ lại lai lịch bản thân, đặc điểm trên người trùng khớp lạ thường với những gì Lý mụ Vương từng mô tả về Chu Nguyệt.
Lý mụ Vương nghe tin, chống gậy lần đến tận nhà, run rẩy nắm lấy tay muội, kể lại rành mạch từng chi tiết về Chu Nguyệt năm xưa, nào là bên thái dương trái có một nốt ruồi son nhỏ bằng hạt đậu, nào là thói quen vấn tóc lệch về một bên mỗi khi bận rộn việc nhà, tất cả đều trùng khớp không sai lệch với lời kể của mấy người ngư dân về người phụ nữ mất trí nhớ nơi ngôi chùa nhỏ thượng nguồn kia.
Muội nghe tin, tay run run siết chặt sợi vòng cổ hạt châu đỏ vừa xâu lại xong trong lòng bàn tay, nước mắt lăn dài nhưng lần này là những giọt nước mắt của hy vọng, không còn là đau xót như những lần trước. Trong đầu nàng chợt hiện lên mảnh ký ức mơ hồ vốn thuộc về thân xác Lâm Tiểu Đường bảy tuổi, một bàn tay ấm áp xoa nhẹ lên trán lúc sốt cao, một giọng hát ru khe khẽ vọng qua vách liếp trong đêm mưa gió, những mảnh vụn ấy mờ nhạt đến mức muội từng tưởng mình chỉ tưởng tượng ra mà thôi, vậy mà giờ đây, chúng bỗng trở thành sợi dây mỏng manh nối nàng với hy vọng được gặp lại người mẹ chưa từng một lần diện kiến rõ ràng.
Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →Ngọc bội thắt lưng hán phục · phong cách cổ điển
237.826đ
Xem chi tiết →Mẹ ơi, nếu người thật sự vẫn còn trên đời, con nhất định sẽ tìm đến tận nơi, dù có xa xôi cách trở đến đâu, con cũng không ngại ngần.
Ngôi chùa nhỏ ấy, theo lời ngư dân kể lại, nằm cách thôn Liễu Hà hơn trăm dặm đường rừng núi hiểm trở, phải ngược dòng sông rồi băng qua mấy ngọn đèo trước khi đến nơi, đường đi không hề dễ dàng gì cho một đứa trẻ bảy tuổi, nhưng muội không hề nao núng, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất thôi thúc từng bước chân. Muội lập tức bàn với mẹ kế, quyết định lên đường tìm đến ngôi chùa nhỏ nơi thượng nguồn ngay khi thu xếp xong việc nhà. Tống Dịch Xuyên nghe tin, không chút do dự, tuyên bố sẽ cùng đi, viện lý do quen biết đường sá vùng thượng nguồn từ những năm tháng lưu lạc dò la manh mối cho cha mình. Hắn còn nói thêm, đường rừng nhiều thú dữ, lại có không ít toán cướp vặt lẩn khuất nơi hoang vắng, một mình muội lên đường thật không ổn chút nào, để hắn đi cùng lo liệu chuyện ăn ở dọc đường, muội chỉ cần chuyên tâm vào việc tìm mẹ mà thôi.
Chu Ngọc Lan nghe muội ngỏ ý, lặng đi một khắc, ánh mắt bà thoáng nhìn con gái nuôi đã cùng mình trải qua bao sóng gió suốt những tháng ngày qua, rồi bà bước đến ôm lấy muội, mắt đỏ hoe nhưng giọng đầy kiên quyết. “Con cứ đi tìm mẹ ruột, nhà cửa ở đây đã có mẹ và các em lo liệu, con không cần bận tâm gì cả. Nếu tìm được, nhất định phải đưa người về đây, để mẹ được đích thân tạ lỗi vì những gì mẹ từng đối xử không phải với con.”
Nói xong, bà quay vào trong, gói ghém cẩn thận một tay nải đầy đủ gạo khô, ít tiền dành dụm bấy lâu cùng vài bộ áo ấm, dúi vào tay muội, dặn đi dặn lại phải giữ gìn sức khoẻ, đói no đều phải báo cho Tống Dịch Xuyên biết, không được giấu diếm chịu khổ một mình. Tiểu Bảo nghe tin chị sắp đi xa, mếu máo ôm chân muội không chịu buông, phải đến khi được hứa hẹn mang về cho một xâu kẹo hồ lô mới chịu nín, còn Tiểu Yến thì lặng lẽ nhét vào tay muội chiếc khăn tay nhỏ tự thêu vụng về hình đoá hoa sen, ngượng ngùng không nói nên lời.
Suốt mấy ngày sau đó, cả nhà tất bật chuẩn bị cho chuyến đi xa, hàng xóm láng giềng hay tin cũng lần lượt ghé qua, người góp thêm ít lương khô, người đưa một đôi giày vải bền chắc lót ống quyển dày dặn để đi rừng đỡ trầy chân. Có bà lão từng được muội cứu chữa trong trận ôn dịch năm nào còn dúi vào tay nàng một túi vải nhỏ đựng mấy vị thuốc phòng thân, dặn dò đường xa lắm gian nan, gặp chuyện gì cứ nhớ lời bà mà xử trí. Muội nhận lấy tất cả tấm lòng ấy, trong ngực dâng lên một cảm giác trân trọng khó gọi thành lời, hiểu rằng mình không chỉ mang theo hành lý của riêng gia đình nhỏ, mà còn cả tình nghĩa của cả một thôn Liễu Hà đã cưu mang mình suốt bấy nhiêu năm tháng.
Đêm cuối cùng trước ngày lên đường, muội ngồi bên hiên nhà kiểm lại hành lý lần cuối, ánh trăng rằm tháng tám sáng đến lạ thường rọi khắp sân nhà, những chiếc lồng đèn giấy Tiểu Bảo tự tay dán vụng về treo lơ lửng trên cành cây trước cửa đung đưa theo gió, hắt bóng lập loè xuống nền đất nện. Không khí đêm mang theo chút se lạnh đầu thu, xa xa vọng lại tiếng đàn hát ai đó cất lên trong một đám cưới nhỏ nơi xóm dưới, càng khiến lòng người thêm xao xuyến khó tả.
Tống Dịch Xuyên tìm đến, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ, bước đến trước mặt Chu Ngọc Lan, quỳ hẳn một gối xuống, giọng trang trọng khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày.
“Vãn bối xin phép người, mai này nếu tìm được mẹ ruột của Tiểu Đường trở về, vãn bối mong được chính thức cầu thân, xin cưới Tiểu Đường làm thê tử, nguyện cùng nàng đi trọn quãng đường còn lại của cuộc đời.” Hắn nói, giọng chắc nịch không chút do dự.
Chu Ngọc Lan lặng người một khắc, ánh mắt bà thoáng chớp qua bao ký ức của những tháng ngày đã cùng muội trải qua, từ những lần con gái liều mình cứu người giữa cơn ôn dịch hoành hành, đến buổi chiều đứng giữa công đường nghe lại câu chuyện đau lòng về người mẹ ruột thất lạc. Bà thầm nghĩ, một người con gái đã trải qua nhiều gian truân đến thế, xứng đáng có được một bến đỗ bình yên, một người đàn ông sẵn lòng che chở suốt cả cuộc đời còn lại. Nghĩ vậy, bà khẽ gật đầu, ánh mắt bà ánh lên sự chấp thuận ấm áp.
Tống Dịch Xuyên quay sang muội, mở nắp chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là một chiếc trâm bạc khắc hình hoa sen tinh xảo, đặt làm riêng theo đúng hoa văn trên chiếc vòng bạc cũ kỹ muội vẫn đeo bên mình suốt từ ngày đầu xuyên đến. Từng cánh hoa sen trên chiếc trâm được chạm khắc tỉ mỉ đến từng đường gân lá nhỏ nhất, rõ ràng phải tốn không ít công sức tìm được đúng người thợ bạc lành nghề nhất vùng, cặm cụi hoàn thiện trong suốt nhiều ngày ròng mới có thể tinh xảo đến vậy. Hắn nâng niu đặt chiếc trâm vào lòng bàn tay muội, giọng trầm ấm vang lên giữa đêm trăng thanh tĩnh.
“Muội đi tìm mẹ, ta sẽ cùng muội đi trọn quãng đường ấy, dù phải vượt núi băng sông đến đâu cũng không rời nửa bước. Đợi ngày muội tìm được người, ta muốn cùng muội bắt đầu một cuộc đời mới, có mẹ, có muội, có ta, không ai còn phải cô độc nữa. Phu quân đợi muội tìm được mẹ trở về, nhất định sẽ cùng muội đi trọn quãng đường còn lại, dù là tìm người hay là một đời bên nhau.”
Muội cầm chiếc trâm bạc trong tay, ánh trăng chiếu lên cánh hoa sen khắc tinh xảo lấp lánh không kém gì chiếc vòng bạc cũ kỹ trên cổ tay mình, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp trọn vẹn chưa từng có kể từ ngày tỉnh dậy trong gian bếp lạnh lẽo năm nào.
Nàng nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên mở mắt trong thân xác một đứa trẻ xa lạ, gian bếp tối tăm ám mùi khói củi ẩm, tiếng mắng nhiếc lạnh lùng của một người phụ nữ khi ấy còn chưa hề có chút tình thân nào, cái đói cồn cào trong bụng và nỗi hoang mang tột cùng không biết mình đang ở đâu, vì sao lại ở đây. Từ một đứa trẻ bị ghẻ lạnh không ai đoái hoài, đến hôm nay đứng giữa vòng tay một gia đình trọn vẹn, một người sẵn lòng quỳ gối cầu thân, muội chợt nhận ra quãng đường mình đã đi qua xa hơn bất cứ điều gì nàng từng dám nghĩ tới.
Kiếp trước ta chết trong một khoảnh khắc cứu người giữa dòng xe cộ hỗn loạn, chẳng kịp một lời từ biệt với ai. Kiếp này, ta tưởng chỉ có một mình phải gánh vác tất cả, hoá ra lại tìm được một mái nhà ấm áp, một người sẵn lòng đi cùng ta đến hết con đường.
Gió đêm thổi nhẹ qua ruộng đồng thôn Liễu Hà, mang theo hương lúa non ngòn ngọt, xa xa tiếng ếch nhái rả rích hoà cùng tiếng cười khúc khích của Tiểu Bảo vọng ra từ trong nhà. Muội siết chặt chiếc trâm bạc trong tay, ngẩng đầu nhìn Tống Dịch Xuyên, khẽ gật đầu, một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi nở trọn trên gương mặt bé nhỏ.
Tống Dịch Xuyên nhìn nụ cười ấy, sống mũi bất giác cay cay, đưa tay khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang siết chặt chiếc trâm bạc, không nói thêm lời nào, chỉ để hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang thay cho ngàn vạn lời hứa hẹn.
Con đường phía trước vẫn còn dài, còn cả một hành trình tìm mẹ chưa biết sẽ ra sao, nhưng lần đầu tiên kể từ khi xuyên đến thân xác Lâm Tiểu Đường bảy tuổi, muội biết mình không còn phải bước đi một mình nữa.
Trong nhà, Chu Ngọc Lan đứng tựa khung cửa nhìn ra, khoé mắt vẫn còn ngân ngấn nhưng bờ môi đã nở một nụ cười nhẹ nhõm hiếm thấy, bên cạnh bà, Tiểu Bảo vừa cười khúc khích đã díu mắt buồn ngủ, đầu gục dần vào tay áo mẹ, còn Tiểu Yến thì đứng nép sau cột nhà, len lén ngó ra hiên, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ tò mò xen lẫn vui mừng thay cho chị gái.
Ánh trăng lặng lẽ soi lên mái nhà tranh, soi lên hai bóng hình đứng cạnh nhau nơi hiên nhà. Từ đêm nay, cô bé từng đơn độc giữa hai kiếp người đã tìm được nơi để gọi là nhà.
HẾT.