Nữ Y Quan Ở Cung Trung

Chương 1: Chén Rượu Giữa Yến Tiệc

Đại điện Khánh Thọ đêm nay sáng như ban ngày. Ba trăm ngọn nến đỏ cắm dọc hai dãy cột sơn son, khói hương trầm bay là là trên đầu bách quan, tiếng đàn tranh réo rắt xen giữa tiếng cười nói chúc tụng. Thái hậu bảy mươi tuổi, ngồi giữa cao đường, mặt phủ lớp phấn dày, cười đến mức nếp nhăn nơi khoé mắt xô lại thành từng lớp sóng nhỏ.

Nàng đứng ở góc khuất sau bình phong gấm thêu loan phượng, tay bưng một khay gỗ sơn đen, trên đó là chén thuốc bổ dự phòng của Đông cung.

Không ai nhìn nàng. Cung nữ hầu dược bậc thấp của Thượng Dược cục vốn không đáng nhìn. Áo vải xanh lam bạc màu, tóc búi đơn giản không trâm không hoa, đứng lẫn vào bóng cột như một cái bóng biết thở. Đó là vị trí nàng chọn năm năm nay. Càng không đáng nhìn, càng sống lâu.

Nàng tên A Nhị. Không ai ở Thượng Dược cục biết tên thật của nàng.

Yến tiệc mừng thọ Thái hậu năm nay đông hơn mọi năm. Hoàng đế ngồi bên tả, sắc mặt vẫn giữ vẻ uy nghiêm quen thuộc, ánh mắt thi thoảng lướt qua đám hoàng thân quốc thích như đang đếm quân cờ trên bàn. Thái tử Cơ Vấn Chinh ngồi bên hữu, dưới một bậc, mặc áo bào tía thêu rồng nhỏ, gương mặt trắng xanh vì thể chất yếu từ nhỏ, nhưng ánh mắt lại sáng, không hề có vẻ mệt mỏi như lời đồn ngoài triều.

Cách đó không xa, Quý phi Điền Uyển Dung ngồi cạnh Nhị hoàng tử Cơ Vấn Triệt, áo gấm đỏ thẫm, trâm phượng cài tóc lấp lánh dưới ánh nến. Bà cười nói với mấy vị mệnh phụ bên cạnh, giọng nhẹ như gió xuân, nhưng ánh mắt lướt qua Đông cung đúng ba lần trong khoảng nửa canh giờ A Nhị đứng quan sát. Ba lần, đều rất nhanh, đều không ai để ý ngoài nàng.

A Nhị để ý vì nghề của nàng là để ý.

Khay thuốc bổ trong tay nàng là phần việc phụ, chỉ dùng khi Thái tử cảm thấy khó ở giữa tiệc dài. Từ đầu năm đến giờ, Đông cung đã ba lần phải rời tiệc sớm vì chóng mặt, buồn nôn, một lần ngất xỉu ngay trong buổi chầu sáng. Ngự y viện chẩn là thể chất bẩm sinh suy nhược, kèm phong hàn nhập lý. A Nhị đọc toa thuốc của họ ba lần, đối chiếu với những gì cha nàng từng ghi trong y án cũ, và nàng không tin.

Không phải vì nàng giỏi hơn ngự y viện. Mà vì triệu chứng không khớp.

Phong hàn nhập lý không khiến người ta gầy rộc trong khi ăn uống bình thường. Phong hàn nhập lý không khiến móng tay có vệt trắng mờ dọc theo chiều dài, thứ dấu hiệu nàng chỉ thấy một lần duy nhất, trong một trang y án cha nàng viết về một loại độc hiếm, ngấm chậm qua đường uống, tích luỹ nhiều tháng mới phát tác nặng, gần như không để lại dấu vết rõ ràng nếu không có kiến thức chuyên sâu đối chiếu.

Tàm Ti Độc.

Cha nàng là người duy nhất từng ghi chép đầy đủ về loại độc đó. Rồi ông bị chém đầu vì tội mưu hại Lệ phi bằng độc dược, một tội danh A Nhị đọc đi đọc lại năm năm nay vẫn thấy sai đến mức nực cười, như một bài toán cố tình ghi nhầm đáp số.

Tiếng chuông vàng vang lên ba tiếng, báo hiệu tuần rượu mừng thọ chính thức. Thái giám tổng quản xướng danh từng vị, từ Hoàng đế đến các vương tôn công tử, lần lượt dâng rượu lên Thái hậu. Đến lượt Đông cung, Cơ Vấn Chinh đứng dậy, tay áo tía thêu rồng khẽ rung nhẹ, bước ra giữa điện.

Một cung nữ khác, không phải A Nhị, bưng khay rượu tiến lên, quỳ dâng chén. Thái tử nhận chén, cười nhạt với Thái hậu, nói vài câu chúc thọ trôi chảy đúng lễ nghi, rồi nâng chén lên môi.

A Nhị đứng sau bình phong, mắt dán vào chén rượu ấy. Không phải vì linh cảm gì huyền bí. Là vì nàng thấy Quý phi, đúng lúc Thái tử nâng chén, khẽ nghiêng đầu về phía Thái y lệnh Tôn Hoài Nhân đang đứng hầu phía dưới bậc thềm. Một cái nghiêng đầu rất nhỏ, ai không quan sát kỹ sẽ tưởng bà chỉ đang chỉnh lại trâm cài.

Tôn Hoài Nhân cúi đầu đáp lại, cũng rất nhỏ.

Nàng chưa kịp nghĩ thêm gì thì tiếng chén sứ va vào nền đá vang lên chát chúa.

Thái tử ngã.

Không phải ngã kiểu choáng nhẹ rồi vịn tay đứng lại. Hắn đổ sập xuống như một cây cột gãy chân, tay ôm ngực, mặt trắng bệch chuyển sang tím tái chỉ trong vài nhịp thở. Cả đại điện chấn động. Tiếng đàn tranh đứt phựt giữa chừng. Mệnh phụ kêu thất thanh. Thái hậu đứng bật dậy, tay run run chỉ về phía Đông cung.

“Điện hạ!”

A Nhị không nhớ mình đã bỏ khay thuốc bổ xuống lúc nào. Chân nàng đã chạy trước khi đầu nàng kịp ra lệnh.

Ngự y đương trực chạy tới trước nàng ba bước, quỳ xuống bắt mạch, tay run bần bật. Mạch hắn lúc này đập loạn, lúc nhanh lúc chậm, môi tím dần, hơi thở khò khè như có vật cản trong cổ họng. Ngự y lật mí mắt Thái tử, nhìn đồng tử, lại lật tay xem sắc da, luống cuống lục túi thuốc mang theo, tay run đến mức làm rơi cả một gói dược liệu.

“Trúng phong… trúng phong hàn cấp…” Ngự y lắp bắp, giọng không còn chút tự tin nào của một người từng học y hai mươi năm.

A Nhị quỳ xuống bên cạnh, không đợi ai cho phép.

“Không phải trúng phong.” Giọng nàng thấp, nhưng đủ rõ để ngự y nghe thấy. “Trúng phong không khiến môi tím từ mép ngoài vào trong. Trúng phong không khiến đồng tử co lại như vậy.”

Ngự y trừng mắt nhìn nàng, một cung nữ hầu dược bậc thấp dám lên tiếng giữa lúc nguy cấp là phạm thượng. Nhưng nàng không có thời gian để bận tâm phép tắc.

A Nhị rút cây trâm bạc cài sau tà áo trong, chân trâm khắc hai chữ nhỏ “Bách Xuyên”, vật duy nhất cha nàng để lại trước khi chết. Bạc gặp một số độc hiếm sẽ đổi màu, đó là cách thử độc thô sơ nhất, nhưng lúc này nàng không có thời gian tìm cách nào tinh vi hơn.

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

110.000đ

Xem chi tiết →

Chén rượu vỡ nằm bên cạnh Thái tử, rượu còn sót lại một vũng nhỏ trên nền đá. Nàng nhúng đầu trâm vào vũng rượu ấy, đếm thầm trong đầu. Một nhịp thở. Hai nhịp thở. Đến nhịp thở thứ ba, đầu trâm bạc sáng bóng chuyển sang một màu xám đen mờ, như sương phủ lên mặt nước đọng qua đêm.

Tim nàng lạnh đi một nhịp.

Không phải thạch tín. Thạch tín khiến bạc đen nhanh hơn, đen sẫm hơn. Đây là màu xám mờ, chậm rãi, giống hệt trang y án cha nàng mô tả về Tàm Ti Độc khi pha trong rượu nóng.

Nàng không còn thời gian giải thích cho ai hiểu.

“Người đâu, đỡ điện hạ nghiêng đầu sang bên, không được để ngửa mặt.” A Nhị ra lệnh, giọng cứng như dao cắt, không còn dáng vẻ khép nép của cung nữ hầu dược. Hai thái giám đứng gần đó theo phản xạ làm theo, dù không ai biết nàng là ai.

Nàng ấn hai ngón tay vào gốc lưỡi Thái tử, ép hắn nôn ra. Đây là bước đầu tiên và bắt buộc với bất cứ ai trúng độc qua đường uống, càng sớm ép thổ, độc càng ít ngấm vào máu. Hắn giãy nhẹ, cơ thể phản xạ chống lại, nhưng nàng không buông tay. Một lát sau, hắn nôn ra một ít dịch lẫn rượu, mùi hắc nhẹ thoảng qua mũi nàng, mùi mà nàng chỉ ngửi thấy một lần trong đời, khi còn nhỏ, lén đọc trộm hòm thuốc thử nghiệm của cha.

Xong bước ép thổ, A Nhị lập tức tìm huyệt Nhân Trung, dùng móng tay day mạnh. Hắn khẽ giật mình, hơi thở dồn lại một nhịp, rồi dần đều hơn. Nàng không dừng, tay kia tìm huyệt Nội Quan trên cổ tay hắn, ấn xuống theo đúng cách cha nàng từng dạy nàng khi nàng còn là một đứa trẻ ngồi trong thư phòng nghe ông giảng về khí huyết.

“Thở đi.” Nàng nói khẽ, gần như chỉ đủ cho chính mình nghe. “Thở đi, đừng chết ở đây.”

Chung quanh, tiếng người xôn xao càng lúc càng lớn. Có người hô gọi ngự y viện trưởng, có người hô gọi thái giám tổng quản, có người quỳ sụp xuống dập đầu cầu xin trời cao phù hộ. Hoàng đế đứng trên cao đường, mặt tối sầm như mây trước bão, nhưng không nói một lời, chỉ nhìn xuống, ánh mắt sắc như dao xẹt qua đám đông hỗn loạn.

Quý phi đứng dậy, tay ôm ngực, giọng nghẹn ngào: “Trời ơi, điện hạ… sao lại đột nhiên thế này…”

Giọng bà run, nước mắt đã kịp ứa ra khoé mắt. Diễn xuất tốt đến mức nếu A Nhị không nhìn thấy cái nghiêng đầu lúc nãy, nàng cũng sẽ tin.

Nàng không có thời gian nhìn bà thêm. Tay nàng vẫn giữ nguyên vị trí trên huyệt Nội Quan, mắt dán vào sắc mặt Thái tử. Môi hắn dần bớt tím, sắc da từ trắng bệch chuyển sang hồng nhạt trở lại. Mạch dưới ngón tay nàng cũng dần ổn định, từ loạn nhịp sang đều đặn hơn, dù vẫn còn yếu.

Ngự y viện trưởng cuối cùng cũng chen được vào, quỳ xuống bên kia, vội vàng bắt mạch lại, mặt đầy kinh ngạc.

“Mạch… mạch đã ổn hơn rồi.” Ông ngẩng lên nhìn nàng, ánh mắt vừa nghi hoặc vừa dò xét. “Ngươi là ai? Ngươi vừa làm gì?”

Nàng không kịp trả lời.

Thái tử khẽ động mi mắt. Đôi mắt vốn sáng của hắn hé mở, mờ đục vì độc tố còn sót lại trong người, nhưng vẫn cố định nhìn về phía nàng. Bàn tay hắn, vốn buông thõng bất động, bỗng nhiên siết lấy cổ tay nàng, lực nắm yếu ớt nhưng dứt khoát, như một người sắp chìm cố bám lấy khúc gỗ trôi qua.

Nàng khựng lại.

Cả đại điện vẫn ồn ào, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nàng chỉ nghe thấy tiếng thở của chính mình và tiếng thở đứt quãng của hắn.

Môi Thái tử mấp máy. Hắn cố gắng nói, nhưng giọng khàn đặc, chỉ đủ để một mình nàng, đang cúi sát người hắn nhất, nghe thấy.

“Ngươi biết đó là độc gì.”

Không phải câu hỏi. Là một câu khẳng định, thều thào, đứt quãng, nhưng chắc chắn đến mức khiến tim nàng lạnh buốt hơn cả khi nhìn đầu trâm bạc chuyển màu.

Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng thêm một khắc, ánh mắt ấy không hề mơ hồ như một người sắp ngất, mà tỉnh táo đến kỳ lạ, như đang cố ghim một điều gì đó vào trí nhớ trước khi buông xuôi. Rồi mí mắt hắn sụp xuống, tay buông lỏng khỏi cổ tay nàng, đầu nghiêng sang một bên, ngất lịm hẳn.

“Điện hạ! Điện hạ!”

Ngự y viện trưởng hoảng loạn hô gọi, tay bắt mạch liên tục. Thái giám tổng quản gào lên ra lệnh khiêng Thái tử về Đông cung dưỡng bệnh. Cả đại điện chìm trong tiếng chân chạy, tiếng khóc, tiếng quát tháo.

A Nhị vẫn quỳ đó, cổ tay còn in hằn dấu tay hắn, nóng ran như vừa bị một thanh sắt nung áp vào da.

Ngươi biết đó là độc gì.

Câu nói ấy văng vẳng trong đầu nàng, rõ hơn cả tiếng ồn xung quanh. Hắn không hỏi nàng là ai. Không hỏi nàng từ đâu ra cây trâm bạc. Không hỏi vì sao một cung nữ hầu dược bậc thấp lại biết cách ép thổ, châm huyệt thành thạo hơn cả ngự y viện trưởng hai mươi năm kinh nghiệm.

Hắn chỉ hỏi đúng một điều duy nhất, điều nguy hiểm nhất, điều mà nếu lọt vào tai kẻ khác, có thể khiến nàng mất mạng ngay trong đêm nay.

A Nhị cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi cây trâm bạc vẫn còn ám một lớp xám mờ nơi đầu nhọn. Nhìn sang phía Quý phi, bà đã lấy lại vẻ đau lòng đúng mực, đang được mấy mệnh phụ vây quanh an ủi. Nhìn sang phía Thái y lệnh Tôn Hoài Nhân, ông đứng lặng dưới bậc thềm, tay siết chặt tay áo, mặt không biểu cảm, nhưng ngón tay khẽ run.

Năm năm nay, nàng chôn mình trong Thượng Dược cục, ngày quét sân giã thuốc, đêm lật từng trang y án cha để lại, chỉ để tìm ra một sự thật. Nàng chưa từng nghĩ sự thật ấy sẽ tự tìm đến chính mình, ngay giữa một đại yến rực rỡ nhất năm, dưới hình dạng một chén rượu vỡ và một bàn tay siết chặt cổ tay nàng lúc lâm nguy.

Có câu tục ngữ, đi đêm lắm có ngày gặp ma. Kẻ hạ độc năm năm trước tưởng đã dập tắt mọi manh mối cùng cái chết của cha nàng. Nhưng ma không phải lúc nào cũng là kẻ đáng sợ. Đôi khi ma chính là người duy nhất còn nhớ đường về.

A Nhị siết chặt cây trâm bạc trong lòng bàn tay, đứng dậy giữa đám đông hỗn loạn, mắt dõi theo đoàn người khiêng Thái tử rời khỏi đại điện, hướng về phía Đông cung.

Đêm nay, một câu hỏi đã được thốt ra. Sớm muộn gì, cũng sẽ có người bắt nàng trả lời.

Và A Nhị, con gái của Khương Bách Xuyên, người duy nhất còn giữ lại toàn bộ ghi chép về Tàm Ti Độc trên đời này, đã không còn đường lùi.