Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 1: Nương Nương Sai Ta Nằm Long Sàng
Ta mở mắt.
Trần điện quen thuộc hiện ra trước mắt, vẽ mây rồng ẩn hiện, góc tường có vết ố cũ ta từng lau không sạch suốt nửa năm trời. Vĩnh Thọ cung. Ánh sáng ngoài song cửa còn nhạt, giờ Mão vừa điểm.
Ta còn sống.
Ý nghĩ ấy vụt qua, lạnh cả sống lưng. Vì ba ngày trước, không, phải nói là ba ngày sau, một năm sau, ở một kiếp khác, đầu ta đã lăn xuống đất ngoài Ngọ Môn.
Ta nhớ rất rõ. Nhớ đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Lưỡi đao lạnh buốt lướt qua cổ, rồi tất cả tối sầm. Trước khi tối hẳn, ta còn kịp thấy Hạ Uyển Doanh quỳ dưới thềm, tay ôm mặt khóc nức nở, giọng nghẹn ngào vang khắp pháp trường: “Nô tỳ tự ý nằm long sàng để mưu vinh hoa, thần thiếp không hề hay biết, xin Hoàng thượng minh xét.”
Nàng ta khóc rất đẹp. Nước mắt rơi đúng lúc, giọng run đúng nhịp. Không một ai trong đám đông hôm ấy nhận ra đó là diễn.
Bốn thái giám ca trực đêm ấy quỳ cạnh ta, đầu cũng cúi thấp chờ đao rơi. Một người trong số họ, tuổi còn trẻ hơn ta, run đến mức không đứng vững, phải hai người lính dìu ra pháp trường. Ta không nhớ rõ mặt họ, chỉ nhớ tiếng khóc lẫn tiếng cầu xin rời rạc, chìm dần trong tiếng hô “chém” vang lên từ quan giám trảm. Đám đông đứng xem đông nghịt ngoài Ngọ Môn, có người há hốc, có người quay mặt đi, không một ai bước ra nói một lời công đạo. Ta khi ấy còn nghĩ, có lẽ đó là số mệnh, là nghiệp báo kiếp trước, không oán ai được.
Bây giờ nghĩ lại, ta biết đó không phải số mệnh. Đó là một ván cờ, và ta chỉ là quân cờ bị thí trước tiên.
Ta thì biết. Ba ngày trước hôm bị chém, chính miệng nàng ta đã dặn ta: “Uyển nhi, tối nay chị đi lễ chùa, em thay chị nằm long sàng, tránh Hoàng thượng đến bất chợt sinh nghi.”
Ta cúi đầu vâng dạ đêm ấy. Không một lời cãi.
Ba năm làm nha đầu bên cạnh nàng ta, ta đã quen với việc cúi đầu. Sáng dậy trước gà gáy để hâm trà, tối canh đèn đến khi nàng ta say giấc mới dám chợp mắt. Có hôm nàng ta chậm kinh, gắt gỏng, ta bị tát chỉ vì bưng trà chậm nửa khắc. Có hôm nàng ta vui, ban cho ta một xấp lụa vụn, ta mừng đến mức cả đêm không ngủ được, cứ nghĩ mình có phúc phận. Ta chưa từng nghĩ mình đáng được đối xử khác đi. Ngoan ngoãn, vâng dạ, nhẫn nhịn, đó là cách duy nhất ta biết để tồn tại trong Cấm Thành này.
Đổi lại, một năm sau, năm thái giám và một nha đầu bị chém đầu vì tội mạo danh phi tần, dối gạt thiên tử. Hạ Uyển Doanh không mất một sợi tóc.
Ta siết chặt góc chăn, ngón tay run nhẹ. Trọng sinh. Ta đã trọng sinh về đúng sáng hôm ấy, sáng của ngày định mệnh, còn cách đêm Hạ quý phi trốn cung chưa đầy sáu canh giờ.
Có tiếng bước chân ngoài cửa. Ta vội nằm yên, khép mắt lại một khắc, rồi mới từ từ ngồi dậy như người vừa tỉnh giấc bình thường.
Cửa phòng mở nhẹ.
Hạ Uyển Doanh bước vào, dáng lả lướt, áo lụa hồng đào còn chưa mặc, chỉ khoác hờ một lớp áo mỏng ngủ đêm. Gương mặt nàng ta vẫn đẹp như trong ký ức ta, mắt phượng dài, nụ cười lúc nào cũng như sắp rơi lệ vì cảm động điều gì đó.
“Uyển nhi.” Giọng nàng ta ngọt như mật rót vào tai. “Tối nay chị phải ra ngoài một chuyến, đi lễ chùa Bạch Vân cầu con. Chuyện này không thể để lộ, sợ người ta đàm tiếu chị bất an vì chưa có tin mừng.”
Ta cúi đầu, không nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
“Nếu lỡ Hoàng thượng ghé qua mà không thấy chị, sẽ sinh nghi, sẽ hỏi thái giám trực, sinh chuyện phiền phức.” Nàng ta bước lại gần, tay khẽ nâng cằm ta lên, ánh mắt dịu dàng đến mức gần như thành thật. “Em thay chị nằm long sàng đêm nay, giả như chị đang ngủ. Chỉ cần Hoàng thượng không nghi, không ai biết chuyện gì cả. Việc này giữa hai chị em mình, không được nói với ai.”
Từng chữ, từng chữ, giống hệt những gì ta đã nghe một năm trước. Cả cái nhịp ngừng trước câu cuối cùng cũng giống.
“Dạ.” Ta đáp, giọng mình vang lên bình thản đến kỳ lạ. Kiếp trước ta cũng đáp đúng một tiếng “dạ” ấy, cùng một âm điệu, cùng một sự vâng phục không chút do dự.
Hạ Uyển Doanh mỉm cười, vuốt nhẹ tóc ta một cái rồi xoay người rời đi, dáng đi thong thả như vừa dặn dò một chuyện vặt vãnh không đáng bận tâm. Trước khi khuất sau cửa, nàng ta còn ngoái lại, buông thêm một câu nhẹ như gió: “Uyển nhi ngoan, chị sẽ không quên công này của em đâu.”
Kiếp trước, câu nói ấy từng khiến ta thấy ấm lòng suốt cả ngày, tưởng mình thật sự có chút vị trí trong lòng nàng ta. Kiếp này, ta chỉ thấy lạnh thêm một tầng. Một người sắp đẩy kẻ khác vào chỗ chết sẽ không cần nói lời hứa hẹn, trừ khi lời hứa ấy nhằm mua lấy một sự vâng phục không thắc mắc.
Cửa khép lại. Ta ngồi yên trên giường một lúc lâu, tay vẫn còn cảm giác lành lạnh nơi cằm vừa bị nàng ta chạm vào.
Kiếp trước, sau câu “dạ” ấy, ta chỉ nghĩ đến việc làm sao chuẩn bị chăn gối cho tươm tất, làm sao nằm cho đúng tư thế nàng ta vẫn hay nằm. Ta chưa từng nghĩ đến việc từ chối. Chưa từng nghĩ mình có quyền từ chối.
Kiếp này, ta ngồi đó, nhìn xuống hai bàn tay mình, nghĩ khác.
Không phải nghĩ đến việc cãi lệnh, nàng ta là quý phi, ta chỉ là nha đầu hạng ba, cãi lệnh đồng nghĩa với việc bị đánh ngay tại chỗ, không đợi đến đêm nay. Ta nghĩ đến việc: nếu đêm nay không thể tránh khỏi chuyện nằm lên long sàng ấy, thì phải khác đi ở chỗ nào để kết cục không lặp lại.
Kiếp trước, ta tin rằng chỉ cần ngoan ngoãn tuân lệnh, chủ nhân sẽ không nỡ hại ta. Ta tin điều đó đến tận lúc quỳ dưới lưỡi đao. Bây giờ ngồi đây, ta biết rõ hơn ai hết: chính sự ngoan ngoãn ấy mới là thứ giết ta. Một nha đầu càng dễ bảo, càng dễ trở thành vật thí thân khi chủ nhân cần một người gánh tội thay.
Ta đứng dậy, thay áo, bước ra khỏi phòng để đi lấy nước rửa mặt như thường lệ.
Hành lang ngoài viện còn vắng, sương sớm chưa tan hết trên phiến đá lát đường. Xa xa, tiếng chuông báo canh từ phía Càn Thanh cung vọng lại, mơ hồ như vọng từ một kiếp khác. Cấm Thành lúc này còn yên tĩnh, chưa ai biết đêm nay sẽ có gì xảy ra, chỉ riêng ta mang theo một năm ký ức không ai tin được nếu ta nói ra.
Ta vừa rẽ qua khúc quanh gần bình phong gỗ chạm hoa sen thì khựng lại.
Vương Đức Toàn đứng đó, tay bưng khay trà, dáng người vẫn thẳng như mọi ngày ông ta vẫn đi ngang viện này để đến Càn Thanh cung. Nhưng ánh mắt ông ta nhìn ta khác thường, không phải cái nhìn lướt qua vô tâm của một thái tổng quản đối với nha đầu bậc thấp, mà là ánh mắt dò xét, chăm chú, như đang tìm kiếm điều gì đó trên gương mặt ta.
Ta cúi đầu hành lễ theo phép tắc, định bước qua.
“Uyển cô nương.” Giọng ông ta rất khẽ, chỉ đủ hai người nghe thấy, khi cả hai đã khuất sau bóng bình phong. “Ngươi cũng vừa mở mắt lại phải không?”
Ta ngẩng đầu, không kịp phản ứng.
Tim ta đập thót một nhịp. Câu hỏi ấy không phải một câu hỏi bình thường. “Mở mắt lại”, không ai dùng cách nói ấy để hỏi thăm một nha đầu vừa thức dậy buổi sáng.
Ông ta liếc nhanh quanh hành lang một vòng, xác nhận không có ai qua lại gần bình phong, rồi mới hạ giọng tiếp.
Vương Đức Toàn cúi thấp hơn, giọng khẽ như gió lướt qua khe cửa: “Kiếp trước ba ngày sau ta cũng bị chém cùng ngươi. Đêm nay không thể tránh Hạ quý phi trốn cung, nhưng có thể đổi kết cục.”
Ta siết chặt tay áo, tim đập gấp, trong Cấm Thành này, ta không đơn độc.