Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng

Chương 2: Đêm Ấy, Hoàng Thượng Ghé Long Sàng

Canh nhị điểm.

Vĩnh Thọ cung đèn đã tắt gần hết, chỉ còn một ngọn đèn treo góc phòng cháy leo lét. Hạ Uyển Doanh đã lẻn ra ngoài từ đầu canh nhất, mang theo hai nha đầu thân tín, dặn lại đúng một câu trước khi khuất sau cửa nhỏ thông ra vườn sau: “Có gì, cứ theo lời chị đã dặn.”

Ta nằm trên long sàng, chăn gấm thêu rồng vàng phủ đến vai, mặt quay vào trong, tóc xõa che nửa gương mặt đúng như Hạ Uyển Doanh vẫn thường nằm.

Mắt ta không nhắm hẳn. Khép hờ, để qua khe mi vẫn còn thấy được bóng đèn lay động trên trần điện.

Kiếp trước, giờ này ta cũng nằm y như vậy, cũng giả ngủ, cũng nghĩ chỉ cần nằm yên đến sáng là xong việc. Ta chưa từng nghĩ phải nghe. Đêm nay ta nghe. Nghe tiếng gió lùa qua khe cửa, nghe tiếng dép của một nha đầu trực đêm đi ngang hành lang ngoài, nghe cả tiếng nước nhỏ giọt từ đồng hồ nước phía sân sau.

Trước đó nửa canh giờ, Vương Đức Toàn đã ghé qua, mượn cớ mang thêm than sưởi vào phòng.

“Canh ba, Hoàng thượng sẽ ghé.” Ông ta đặt thúng than xuống góc phòng, giọng khẽ không hơn tiếng thở. “Đêm nay chàng thị sát khố thư viện, xong việc sẽ đi ngang Vĩnh Thọ cung trước khi về Càn Thanh cung. Đây là thói quen ba tháng nay, Hạ quý phi không biết, nhưng ta biết.”

“Sao ông biết ta cần biết điều này.” Ta hỏi, không ngoảnh đầu lại.

“Vì ta cũng cần cô nương sống.” Ông ta đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn về phía đèn treo cạnh long sàng. “Cái chết của ta gắn với cái chết của cô nương. Kiếp trước ta chết theo cô nương ba ngày sau. Kiếp này, ta không định chết theo lần nữa.”

“Sao ông chắc chắn Hoàng thượng sẽ chỉ ghé ngang, không ở lại lâu?” Ta hỏi khẽ, mắt vẫn nhìn lên trần điện.

“Vì ba tháng nay, đêm nào chàng cũng chỉ dừng một khắc rồi đi.” Ông ta đáp, giọng đều đều như đang thuật lại một việc đã thuộc lòng. “Hạ quý phi không biết thói quen này, vì bà ta chưa từng thức đợi. Ta biết, vì ta là người canh gác tẩm cung, đêm nào cũng đứng ngoài nghe bước chân.”

Ông ta rời đi, mang theo thúng than rỗng.

Giờ trong bóng tối, ta nghe tiếng bước chân rất khẽ tiến đến gần long sàng. Không phải bước chân nha đầu. Chậm, đều, có tính toán.

Là Vương Đức Toàn.

Ông ta không cầm đèn dầu, chỉ men theo trí nhớ trong bóng tối, tiến đến chiếc đèn treo cạnh long sàng, nơi đặt một cây nến nhỏ thắp suốt đêm để tránh Hoàng thượng vào phòng tối om sinh nghi. Ông ta rút từ trong ống tay áo ra một vật gì đó nhỏ, hình dáng như một thỏi hương nén, đặt nhẹ vào đế đèn, châm bằng chính ngọn lửa đang cháy.

Một mùi hương dịu dàng bắt đầu lan ra, không nồng, không gắt, chỉ phảng phất như mùi trầm mộc lâu năm hòa với chút hương hoa khô.

Nến Trầm Ngọc.

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

179.000đ

Xem chi tiết →

Ta nhớ Vương Đức Toàn dặn trước: mê hương đặc chế, không độc, không hại, chỉ khiến người hít phải dần dần buồn ngủ đờ đẫn, ngủ sâu hơn bình thường một chút. Đủ để một người tỉnh táo như Hoàng thượng không còn đủ minh mẫn nhìn kỹ gương mặt kẻ nằm trên giường.

Ông ta lùi ra, đứng nép sau bình phong góc phòng, không rời đi hẳn.

Ta nằm im, hơi thở đều, chờ.

Không lâu sau, có tiếng bước chân dồn dập ngoài sân, tiếng một thái giám hô khẽ nhưng đủ vang: “Hoàng thượng giá đáo!”

Tim ta đập nhanh hơn một nhịp. Đây là người kiếp trước đã ban chỉ chém đầu ta không một lần do dự, không một lần hỏi lại. Người mà ba ngày sau cái đêm này, ta quỳ dưới Ngọ Môn, ngẩng đầu nhìn lên chỉ để thấy ánh mắt lạnh lùng không chút thương xót của chàng.

Cửa phòng mở.

Tống Hàn Huyền bước vào, dáng cao thẳng, áo bào đen thêu rồng bạc còn vương hơi sương đêm ngoài khố thư viện. Chàng dừng lại giữa phòng một khắc, có lẽ đang hít nhẹ mùi hương lạ trong không khí, nhưng không tỏ vẻ nghi ngại. Có lẽ chàng nghĩ đó chỉ là mùi hương quen thuộc của Vĩnh Thọ cung.

Ta nhắm mắt lại gần hết, chỉ để lại một khe rất nhỏ.

Chàng bước đến bên long sàng, đứng nhìn xuống bóng người đang nằm quay mặt vào trong. Ta nín thở.

“Uyển Doanh.” Chàng gọi khẽ, giọng không có ý đánh thức, chỉ như một thói quen gọi tên trước khi nằm xuống.

Ta không đáp, chỉ khẽ trở mình một chút, đúng như một người đang say giấc bị gọi khẽ mà không tỉnh.

Chàng không gọi thêm lần hai.

Có tiếng vải sột soạt, chàng cởi áo bào ngoài, vắt lên thành ghế gần đó. Rồi long sàng khẽ trũng xuống một bên khi chàng nằm vào, cách ta một khoảng không xa, tấm chăn gấm khẽ kéo lệch.

Mùi trầm hương trong phòng đã đậm hơn lúc nãy. Ta cảm nhận được hơi thở của chàng dần chậm lại, đều đặn hơn, nặng hơn.

Nửa canh giờ trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng đồng hồ nước tí tách ngoài sân và tiếng thở đều của người nằm cạnh.

Ta cắn nhẹ đầu lưỡi, giữ mình tỉnh táo. Trong tay áo, một mảnh khăn tay tẩm chút hương giải mê Vương Đức Toàn đưa trước đó vẫn còn đó, chỉ cần khi nào thấy đầu óc mụ mị quá mức, đưa lên mũi hít nhẹ một hơi là đủ tỉnh lại.

Đầu óc ta vẫn còn tỉnh, nhưng tay chân đã bắt đầu nặng dần, như thể cả người đang chìm xuống một lớp nước ấm. Ta hiểu đây chính là công hiệu của Nến Trầm Ngọc, không khiến người mê man bất tỉnh, chỉ khiến từng cử động chậm lại, từng suy nghĩ mơ hồ đi một chút, đủ để không ai còn đủ tỉnh táo nhìn kỹ gương mặt người bên cạnh. Ta nằm yên, để cơn buồn ngủ giả tạo ấy lan dần khắp người, chỉ giữ lại một góc nhỏ trong đầu tỉnh táo tuyệt đối.

Chàng đã ngủ hẳn. Ta nghe rõ hơi thở dài đều, không còn chút cảnh giác nào của một bậc quân vương.

Ta không nhắm mắt.

Trong bóng tối nhạt nhòa của ngọn đèn treo còn le lói, ta nhìn khuôn mặt chàng lần đầu tiên ở khoảng cách gần đến vậy. Không phải khuôn mặt lạnh lùng trên bệ rồng ta từng thấy thấp thoáng lúc quét sân điện ngoài xa. Cũng không phải khuôn mặt phán chém đầu ta nhớ suốt kiếp trước. Chỉ là một người đàn ông đang ngủ, hàng mi khép, có một nếp nhăn mờ giữa hai hàng chân mày, như thể ngay cả trong giấc ngủ chàng cũng không buông lỏng hoàn toàn.

Trong chăn gấm, tay chàng khẽ động, vô tình chạm phải tay ta.

Ta khựng lại, không rút tay ra.

Đây là bàn tay từng cầm bút phê chữ “chém” lên bản án của ta. Kiếp này, bàn tay ấy đang ấm áp nằm cạnh tay ta, không một chút sát khí.

Ta nằm yên như vậy thật lâu, mắt nhìn lên trần điện vẽ mây rồng quen thuộc, tai vẫn nghe tiếng nước nhỏ giọt đều đặn ngoài sân.

Ngoài song cửa, mảnh trăng khuyết treo thấp trên nóc điện, ánh sáng mỏng như tơ lụa cũ. Gió đêm lùa qua khe cửa hẹp, mang theo mùi trầm hương còn vương trong không khí, hòa với hơi thở đều đặn của người đang ngủ say bên cạnh. Ta nằm yên, nghe từng nhịp đồng hồ nước tí tách ngoài sân, đếm lặng lẽ như đang đếm ngược thời gian còn lại của một đêm không thể quay lại.

Ba canh giờ nữa, Hạ Uyển Doanh sẽ trở về.

Ba canh giờ, đủ để một người chết oan kiếp trước đổi lấy một khởi đầu khác kiếp này. Ta khẽ siết nhẹ mấy ngón tay, không phải để đẩy tay chàng ra, mà chỉ để tự nhắc mình: đêm nay ta không giả ngủ để chờ chết. Đêm nay ta thức, để chờ sống.