Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 3: Nương Nương Về, Ta Đã Không Còn Là Nha Đầu
Canh năm.
Trời ngoài song cửa còn tối, chỉ vừa ngả sang thứ xám nhạt báo hiệu sắp sáng. Ta mở mắt trước, không rõ đã tỉnh từ lúc nào, chỉ biết đầu óc đã hết mụ mị, tay chân đã trở lại linh hoạt như thường.
Tống Hàn Huyền vẫn ngủ mê bên cạnh.
Ta nghiêng đầu nhìn. Áo bào đen thêu rồng bạc chàng vắt trên thành ghế gần long sàng, nếp vải còn hằn dấu tay vội cởi ra đêm qua. Trong chăn gấm, tay chàng vẫn nắm nhẹ tay ta, ngón tay ấm, không siết chặt, chỉ như một thói quen vô thức của người đang say giấc.
Ta không rút tay ra. Không phải vì không muốn, mà vì sợ động tác đột ngột sẽ làm chàng tỉnh giấc trước lúc ta kịp tính đến bước tiếp theo.
Ngoài hành lang có tiếng bước chân.
Không phải bước chân thong thả của nha đầu trực đêm đi tuần cuối canh. Là bước chân vội, gấp, có tiếng vải lụa cọ sát nhau sột soạt theo từng bước, như người vừa chạy một quãng đường ngắn mà không kịp thở đều.
Tim ta thắt lại một nhịp.
Hạ Uyển Doanh về.
Ta nằm yên, không kịp làm gì hơn ngoài việc khép mắt lại một khe, hơi thở giữ đều như trước. Nếu Vương Đức Toàn tính đúng, giờ này bà ta không ngờ trong phòng mình đang có người.
Càng không ngờ người ấy là Hoàng thượng.
Cửa phòng bật mở, không một tiếng gõ báo trước.
“Muội…” Giọng Hạ Uyển Doanh cắt ngang giữa chừng.
Ta hé một khe mắt rất nhỏ, đủ thấy dáng bà ta đứng sững ngay ngưỡng cửa, tay còn vịn khung gỗ, cả người cứng đờ như tượng. Áo lụa hồng đào bà ta mặc đi lễ chùa nay đã xộc xệch, gấu áo dính bụi đường, tóc mai lòa xòa chưa kịp vén lại. Mặt bà ta trắng bệch dưới ánh đèn dầu còn sót lại cuối phòng.
Ánh mắt bà ta lướt qua bóng người nằm trên long sàng, chàng, vẫn đang ngủ say, rồi dừng hẳn lại trên gương mặt ta.
Ta ngồi dậy chậm rãi, như người vừa bị tiếng động đánh thức, không phải người đã tỉnh từ trước đó rất lâu. Chăn gấm tuột khỏi vai, để lộ áo lót lụa mỏng bên trong áo the ngoài. Ta cúi đầu ngay, không dám nhìn thẳng, hai tay siết chặt mép chăn.
“Nương nương…” Giọng ta run, nhỏ đến mức gần như chỉ đủ nghe. “Nô tỳ chỉ nghe theo lệnh nương nương, không dám…”
Câu nói chưa dứt, Hạ Uyển Doanh đã lao tới.
Bà ta không còn giữ được dáng lả lướt thường ngày, chỉ còn là một người đàn bà hoảng loạn giữa đêm, tay giơ cao định giáng xuống mặt ta.
Ta không né. Kiếp trước ta từng ăn không ít cái tát của bà ta, quen đến mức thân thể tự động co lại trước cả khi ý nghĩ kịp phản ứng.
Nhưng bàn tay ấy chưa kịp chạm đến má ta.
“Uyển Doanh!”
Tiếng quát khẽ nhưng đủ uy nghiêm vang lên sau lưng bà ta. Tống Hàn Huyền đã tỉnh, chống một tay ngồi dậy, sắc mặt còn vương chút ngái ngủ nhưng ánh mắt đã sắc lại rất nhanh.
Cánh tay Hạ Uyển Doanh khựng giữa không trung.
Bà ta xoay người, nhìn thấy chàng ngồi trên chính long sàng của mình, gương mặt lập tức đổi từ trắng bệch sang tái mét. Bà ta quỳ sụp xuống ngay tại chỗ, không kịp giữ thể diện.
“Hoàng… Hoàng thượng.” Giọng bà ta lạc hẳn đi. “Sao người lại…”
Chàng không đáp ngay. Ánh mắt chàng quét qua căn phòng một lượt, áo bào mình vắt trên ghế, chăn gấm xô lệch trên long sàng, rồi dừng lại nơi ta đang ngồi, đầu vẫn cúi thấp, vai run nhẹ như sợ hãi thực sự.
Ta biết chàng đang nhớ lại. Đêm qua chàng bước vào phòng tối, ngửi mùi hương lạ, gọi một tiếng “Uyển Doanh” rồi nằm xuống mà không kịp nhìn kỹ gương mặt người bên cạnh.
Giờ người đang quỳ trước mặt chàng mới là Uyển Doanh thật.
“Nương nương giao cho nô tỳ trách nhiệm này.” Ta cất tiếng trước khi chàng kịp hỏi, giọng vẫn nhỏ, vẫn run, nhưng từng chữ rành mạch. “Nương nương dặn nếu lỡ Hoàng thượng ghé bất chợt mà không thấy người, sợ Hoàng thượng sinh nghi, phật lòng. Nô tỳ chỉ dám tuân lệnh, không dám nghĩ khác, càng không dám…”
Ta ngừng lại đúng lúc, để tiếng nấc nhẹ len vào giữa câu, rồi cúi đầu sát hơn nữa, không dám nói hết câu.
Không cần nói hết. Chàng đã hiểu.
Tống Hàn Huyền đứng dậy, khoác lại áo bào, động tác chậm rãi nhưng từng cử chỉ đều mang theo hơi lạnh mới dâng lên. Chàng nhìn xuống Hạ Uyển Doanh đang quỳ dưới đất, giọng cất lên, không còn chút hơi ấm nào của đêm qua.
“Uyển Doanh, tối qua nàng đi đâu?”
Ta ngồi trên long sàng, không dám ngẩng lên, nhưng qua khóe mắt vẫn thấy rõ bà ta run lên một nhịp.
“Thần thiếp…” Bà ta cắn môi, nước mắt đã ứa ra, rơi xuống rất đúng lúc như mọi lần ta từng thấy kiếp trước. “Thần thiếp đi chùa Bạch Vân cầu con, không dám để ai biết, sợ người ta đàm tiếu thần thiếp bất an vì chưa có tin mừng…”
“Chùa Bạch Vân đóng cửa từ giờ Tuất.” Chàng cắt ngang, giọng lạnh tanh. “Trẫm về từ khố thư viện, đi ngang chùa ấy. Cổng đóng, không một ngọn đèn nào sáng.”
Hạ Uyển Doanh câm bặt.
Ta cúi đầu thấp hơn nữa, giấu khóe môi khẽ nhếch lên trong một thoáng rồi thu lại ngay. Kiếp trước, bà ta chưa từng phải đứng vào tình thế phải giải thích cho bất cứ ai. Mọi lời bà ta nói ra đều được tin ngay, mọi giọt nước mắt đều được xót thương ngay. Đêm nay là lần đầu tiên trong đời bà ta, một câu nói dối bị vạch trần ngay trước mặt.
“Trẫm đi trước.” Tống Hàn Huyền nói, ánh mắt lướt qua ta một lần cuối, không rõ ràng, không dịu dàng, nhưng cũng không còn lạnh như lúc nhìn Hạ Uyển Doanh. “Chuyện đêm nay, để sau tính.”
Chàng bước ra khỏi phòng, không ngoái lại. Tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang, hòa vào tiếng gà gáy đầu tiên của buổi sáng.
Căn phòng chỉ còn lại ta và Hạ Uyển Doanh.
Bà ta vẫn quỳ dưới đất, không đứng dậy ngay. Khi tiếng bước chân chàng đã khuất hẳn, bà ta mới ngẩng đầu lên, nhìn ta.
Không còn nước mắt. Không còn dáng vẻ hoảng loạn.
Chỉ còn một ánh mắt lạnh, sắc, dò xét từ đầu đến chân ta, như thể lần đầu tiên thật sự nhìn thấy ta.
“Ngươi…” Bà ta đứng dậy, phủi nhẹ gấu áo lấm bụi, giọng đã trở lại êm như mọi ngày, nhưng phía sau câu chữ là một lớp băng mỏng. “Ngươi làm tốt lắm.”
Ta cúi đầu, không đáp.
“Nếu đêm qua ngươi khai thật với Hoàng thượng,” bà ta bước lại gần, đứng ngay trước mặt ta, “hoặc chỉ cần ngươi ấp úng một chút, không rành mạch như vừa rồi, ngươi biết hôm nay ai sẽ quỳ dưới Ngọ Môn không?”
Ta ngẩng lên nhìn bà ta lần đầu tiên kể từ lúc bà ta bước vào phòng.
“Nô tỳ chỉ nói sự thật, nương nương.” Giọng ta bình thản đến mức chính ta cũng ngạc nhiên. “Nương nương đúng là đã dặn nô tỳ như vậy.”
Hạ Uyển Doanh nhìn ta thật lâu. Ánh mắt bà ta không còn là ánh mắt của một quý phi nhìn xuống một nha đầu hạng ba nữa. Trong đó có gì đó gần như dè chừng, dù chỉ thoáng qua rất nhanh rồi bị giấu lại sau nụ cười nhạt quen thuộc.
“Được.” Bà ta quay người, bước về phía bàn trang điểm, giọng nhẹ như không có chuyện gì vừa xảy ra. “Ngươi lui xuống thay áo đi. Sáng nay còn nhiều việc phải làm.”
Ta đứng dậy khỏi long sàng, cúi người hành lễ, lùi ra khỏi phòng.
Ra đến hành lang ngoài, sương sớm còn đọng trên phiến đá lát đường, lạnh thấm qua lớp áo the mỏng ta đang mặc. Ta đứng lại một khắc, hít một hơi thật sâu.
Đêm qua, ta tưởng mọi chuyện chỉ dừng ở việc sống sót qua canh ba. Giờ ngồi lại nghĩ, ta biết chuyện chưa dừng ở đó. Ánh mắt Hoàng thượng nhìn ta lúc rời đi, không lạnh, cũng không hẳn là ấm, là một ánh mắt của người vừa để ý đến một điều gì đó chưa từng để ý trước kia.
Vương Đức Toàn đứng chờ sẵn nơi khúc quanh gần bình phong, như đã đoán trước ta sẽ đi ngang đây.
“Cô nương.” Ông ta cúi đầu chào theo đúng phép, nhưng ánh mắt lại dò hỏi. “Đêm qua thế nào?”
“Hoàng thượng đã đi.” Ta đáp khẽ, mắt nhìn về phía cửa cung còn đóng kín của Hạ Uyển Doanh. “Nương nương biết chuyện rồi. Nhưng chưa nói gì thêm.”
Vương Đức Toàn gật đầu, không hỏi thêm. Ông ta liếc quanh hành lang một lượt, đảm bảo không có ai gần đó, rồi hạ giọng.
“Cô nương nên biết một điều.” Ông ta nói, chậm rãi từng chữ. “Kiếp trước, sau đêm ấy, Hạ quý phi không hề đụng đến cô nương ngay. Bà ta đợi đúng ba ngày, đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống, mới ra tay tố cáo trước mặt Hoàng thượng. Bà ta không phải người hành động vội vàng.”
Ta khựng lại.
“Đêm nay bà ta không tố cáo được, vì Hoàng thượng đã tự mình vạch trần lời nói dối của bà ta.” Vương Đức Toàn tiếp, ánh mắt nghiêm lại. “Nhưng điều đó không có nghĩa bà ta sẽ buông tha. Bà ta chỉ đổi cách.”
Ta nhìn về phía cửa cung khép kín, nơi Hạ Uyển Doanh vừa bước vào, ánh mắt lạnh lùng dò xét vẫn còn in trong đầu ta.
“Ta biết.” Ta đáp, giọng vững hơn cả chính ta tưởng. “Kiếp trước bà ta đợi ba ngày để hạ thủ ta bằng một câu tố cáo trước bá quan. Kiếp này, ta sẽ không đợi bà ta ra tay trước.”
Vương Đức Toàn nhìn ta, khóe miệng khẽ giãn ra một chút, không hẳn là cười, nhưng là một sự yên tâm nhất định.
“Vậy thì,” ông ta nói, giọng khẽ như gió sớm lướt qua mái hiên, “cô nương nên chuẩn bị tinh thần. Ba ngày tới, có lẽ sẽ có chỉ dụ từ Càn Thanh cung.”
Ta không hỏi lại là chỉ dụ gì. Trong lòng ta đã tự có câu trả lời, chỉ là chưa dám tin chắc.
Ta cúi đầu chào ông ta, quay người bước về phía phòng nhỏ của mình, nơi vẫn còn nguyên bộ áo lụa hồng đào Hạ Uyển Doanh dặn chuẩn bị từ chiều hôm qua, giờ đã không còn cần đến nữa.
Trời sáng hẳn. Tiếng chuông báo giờ Thìn vang lên từ phía Càn Thanh cung, xa xa nhưng rõ ràng.
Ta đứng giữa hành lang, nhìn về hướng tiếng chuông, lòng không còn cảm giác sợ hãi như buổi sáng hôm qua khi vừa mở mắt trọng sinh. Đêm qua ta đã đổi được một đêm không chết. Hôm nay, ta bắt đầu đổi phần còn lại.