Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 4: Phong Tài Nhân
Ba ngày sau đêm định mệnh, chỉ dụ từ Càn Thanh cung ban xuống.
Ta không quỳ dưới Ngọ Môn nghe đao phủ tuyên án, như một năm sau ở kiếp trước. Ta quỳ giữa sân nhỏ Tây cung, nghe thái giám truyền chỉ tuyên phong: Lâm Uyển, phong Tài Nhân, bậc thứ bảy, an trí Tây cung.
Tiếng “tạ ơn Hoàng thượng” ta nói ra, giọng vẫn vững, không run như lúc quỳ nghe Hạ Uyển Doanh dặn dò ba hôm trước.
Tây cung nhỏ, chỉ một gian chính và một gian phụ, nhưng đã hơn hẳn góc phòng nha đầu ta từng ở suốt ba năm. Có án thư, có giường riêng, có cả một khung cửa sổ nhìn ra được một khoảnh sân trồng mấy khóm trúc còi.
Ta đứng giữa gian phòng còn thoảng mùi vôi mới, tay chạm nhẹ lên mặt án gỗ, vẫn chưa tin hẳn đây là thật.
Kiếp trước, ba ngày sau đêm ấy, ta đã chết. Kiếp này, ba ngày sau, ta có phòng riêng, có phẩm vị, có một cái tên được nhắc đến trong chỉ dụ của thiên tử.
Giữa trưa, có tiếng truyền báo ngoài sân: “Hoàng thượng giá đáo!”
Ta vội ra nghênh đón, quỳ xuống bên thềm. Tống Hàn Huyền bước vào, không mặc long bào chầu buổi sáng nữa, chỉ khoác một áo bào thường màu lam sẫm, dáng đi khoan thai hơn hẳn lúc đứng trên bệ rồng.
“Bình thân.” Chàng nói, giọng nhẹ hơn ta tưởng.
Ta đứng dậy, cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Chàng đi vào gian chính trước, ánh mắt lướt một vòng quanh phòng, dừng lại nơi án thư có một cuộn tranh vẽ dở còn để nguyên từ tối qua, mực chưa khô hẳn.
“Đây là tranh nàng vẽ?”
“Bẩm Hoàng thượng, đúng vậy.” Ta đáp, tay khẽ siết vạt áo. “Nô tỳ vẽ chưa xong, chỉ là phác cảnh hồ nước, không dám để Hoàng thượng xem vật thô thiển.”
Chàng không nghe lời từ chối ấy, bước hẳn đến án thư, cúi người nhìn kỹ. Bức tranh vẽ một góc hồ sen mùa hạ, vài chiếc lá sen còn chưa tô màu, chỉ có nét bút phác thảo bằng mực đen, nhưng đường nét núi xa, mặt nước gợn sóng đã hiện rõ dáng một họa sư có nghề, không phải nét vẽ tập tành của kẻ mới cầm bút.
“Ai dạy nàng vẽ?”
“Bẩm, cha nô tỳ.” Ta hơi ngập ngừng, nhưng vẫn đáp thẳng. “Trước khi nô tỳ vào cung, cha có dạy nô tỳ chữ nghĩa, hội họa.”
“Cha nàng làm nghề gì?”
Câu hỏi ấy khiến tim ta hẫng một nhịp. Đây là câu hỏi ta đã chờ, cũng là câu hỏi ta sợ.
“Bẩm Hoàng thượng.” Ta cúi đầu thấp hơn, giọng nhỏ lại. “Cha nô tỳ trước là tri phủ Tô Châu, tên Lâm Cảnh Thâm. Năm nô tỳ mười lăm tuổi, cha bị buộc tội tham ô, chết trong ngục. Mẹ nô tỳ theo sau không lâu. Nô tỳ bị bán vào cung từ đó.”
Tống Hàn Huyền khựng lại.
Ta không dám ngẩng lên nhìn sắc mặt chàng, chỉ nghe im lặng kéo dài hơn một khắc, đủ lâu để ta cảm nhận rõ có gì đó vừa lay động trong đầu chàng.
“Lâm Cảnh Thâm.” Chàng lặp lại cái tên, chậm rãi, như đang lục lại một ký ức cũ. “Cái tên này, trẫm có nghe qua.”
Ta ngẩng đầu lên một chút, không dám hỏi thêm, chỉ chờ.
“Án ấy xử vào năm nào?” Chàng hỏi tiếp, giọng đã đổi khác, không còn là giọng của người đang xem tranh nhàn tản nữa.
“Bẩm, bốn năm trước.” Ta đáp. “Lúc đó Hoàng thượng chưa đăng cơ.”
Chàng gật nhẹ, không nói thêm, chỉ đứng thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn vương trên bức tranh, nhưng tâm trí đã ở nơi khác. Ta biết mình không nên nói thêm gì lúc này. Kiếp trước cha ta chết oan, không một ai nhắc lại tên ông sau khi ông xuống mồ. Kiếp này, chỉ cần Hoàng thượng nhớ được cái tên ấy, đã là một bước ta chưa từng có.
“Nàng ngồi xuống đi.” Chàng nói, tự kéo ghế bên án ngồi trước, như thể phòng này đã quen thuộc với chàng từ lâu chứ không phải lần đầu ghé.
Ta ngồi xuống ghế đối diện, giữ khoảng cách vừa phải, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi.
Chàng lấy trong tay áo ra một hộp gỗ đàn nhỏ, đặt lên án, đẩy về phía ta.
“Mở ra xem.”
Ta khẽ cúi đầu, hai tay nâng hộp, mở nắp.
Bên trong lót nhung đỏ sẫm, đặt ba chiếc trâm bạc mộc, thân trâm chạm khắc hoa mai nhỏ li ti, tinh xảo nhưng không phô trương, đúng kiểu trang sức người có học thức dùng chứ không phải loại lộng lẫy các phi tần thường đeo.
Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài
110.000đ
Xem chi tiết →Ta nhìn ba chiếc trâm, trong lòng chợt nhớ lại. Kiếp trước, suốt ba năm làm nha đầu, ta chỉ có đúng một chiếc trâm bạc mộc trơn, không hoa văn, mua từ phiên chợ ngoài cung bằng số tiền công dành dụm gần nửa năm. Chiếc trâm ấy ta cài tóc mỗi ngày, cho đến khi đầu rơi xuống đất ngoài Ngọ Môn, nó cũng rơi theo, lăn vào bùn, không ai buồn nhặt lại.
“Trâm cài tóc mỗi sáng.” Tống Hàn Huyền nói, giọng bình thản như đang nói một chuyện rất nhỏ. “Trẫm thấy sách trên án nàng, biết nàng đọc thi văn, thích lẽ đơn giản hơn lộng lẫy. Nên chọn loại này.”
Ta cúi đầu, không nói được ngay, cổ họng hơi nghẹn.
“Nô tỳ tạ ơn Hoàng thượng.” Ta nói, giọng khẽ run, nhưng lần này không phải run vì sợ.
Chàng không đáp, chỉ nhìn ta cài thử một chiếc trâm lên mái tóc còn búi giản dị, ánh mắt có chút gì đó rất lạ, không phải ánh mắt của quân vương nhìn xuống một phi tần mới nhập vị, mà giống ánh mắt của người đang quan sát một điều mới mẻ, khác hẳn những gì chàng từng quen thấy trong hậu cung này.
“Nàng ở Tô Châu bao lâu?” Chàng hỏi, đổi sang chuyện khác, nhẹ nhàng hơn.
“Mười lăm năm, đến khi cha nô tỳ gặp nạn.”
“Trẫm từng đi qua Tô Châu một lần, lúc còn là hoàng tử, vi hành cùng phụ hoàng.” Chàng nói, ánh mắt như đang nhớ lại cảnh cũ. “Hồ nước ở đó, vào lúc sáng sớm, sương phủ trên mặt nước, đẹp hơn bất cứ bức tranh nào trẫm từng xem trong cung.”
“Bẩm Hoàng thượng nói đúng.” Ta đáp, giọng bất giác nhẹ nhõm hơn khi nhắc đến quê cũ. “Nô tỳ vẽ bức tranh này, cũng cố nhớ lại đúng cảnh hồ nước ấy vào một buổi sớm mùa hạ.”
Chàng nhìn lại bức tranh trên án, gật khẽ, không nói thêm gì, nhưng ta biết chàng đã tin lời ta nói.
Hai người ngồi thêm một lúc, chàng hỏi thêm vài câu về thơ Đường, ta đáp không vấp, thậm chí ngâm khẽ hai câu trong một bài chàng nhắc đến. Chàng nghe xong, khóe môi hơi giãn ra, không hẳn là cười, nhưng là một biểu cảm ta chưa từng thấy chàng dành cho ai trong ba năm ở cung này.
Đến khi mặt trời đã ngả bóng qua khỏi giữa sân, chàng mới đứng dậy.
“Trẫm còn phải về Càn Thanh cung xử vài việc.” Chàng nói, kéo áo bào ngay ngắn lại. “Nàng nghỉ ngơi.”
Ta tiễn chàng ra đến cửa, cúi đầu hành lễ. Bóng chàng khuất dần sau hàng trúc còi ngoài sân, đoàn thái giám cung nữ theo hầu cũng rút lui theo, sân nhỏ Tây cung trở lại yên tĩnh.
Ta quay vào phòng, ngồi xuống bên án, mở lại hộp gỗ đàn, nhìn ba chiếc trâm bạc mộc nằm gọn trong lớp nhung đỏ.
Không lâu sau, có tiếng gõ khẽ ngoài cửa.
Vương Đức Toàn bước vào, tay bưng một khay trà, đặt xuống án, rót cho ta một chén, động tác thành thục như một thái giám phục vụ bình thường, không ai nhìn vào có thể đoán được hai người đang mang chung một bí mật.
“Cô nương.” Ông ta hạ giọng, chỉ đủ hai người nghe. “Giờ Hoàng thượng đã để ý ngươi rồi.”
Ta cầm chén trà, hơi nóng lan qua lòng bàn tay.
“Ta biết.” Ta đáp khẽ.
“Đây không phải tin vui trọn vẹn.” Ông ta nói tiếp, ánh mắt nghiêm lại. “Hạ quý phi sẽ không ngồi yên nhìn ngươi được sủng. Bà ta đã mất mặt một lần trước Hoàng thượng, giờ lại thấy ngươi được ban trâm, được ngồi trò chuyện cả buổi trưa. Ta đoán, không quá năm ngày nữa, bà ta sẽ ra tay.”
Ta đặt chén trà xuống án, tay vẫn giữ trên thành hộp gỗ đàn.
“Ra tay bằng cách nào?”
“Chưa rõ.” Ông ta lắc đầu. “Nhưng kiếp trước bà ta đã cho ta thấy, bà ta không phải người hành động vội vàng, cũng không phải người ra tay công khai. Cô nương cần cẩn thận từng miếng ăn, từng chén trà, từng người lạ mặt bước vào Tây cung này.”
Ta gật đầu, cầm một chiếc trâm bạc mộc lên, xoay nhẹ giữa hai ngón tay, ánh nắng chiều xuyên qua song cửa chiếu lên những đường hoa mai chạm khắc tinh xảo.
Kiếp trước, cha ta bị vu tội tham ô, chết trong ngục không một ai minh oan, vì không có bằng chứng, không có ai đứng ra nói lời công bằng. Kiếp này, chỉ mới ba ngày, Hoàng thượng đã nhớ tên cha ta, đã tự mình hỏi lại năm tháng xảy ra án cũ.
Ta cài chiếc trâm lên tóc, cảm nhận trọng lượng nhỏ nhắn của nó tựa vào da đầu.
“Ta có hai việc cần làm.” Ta nói, giọng chậm nhưng chắc. “Sống sót qua những gì Hạ quý phi sắp bày ra. Và tìm lại công bằng cho cha ta.”
Vương Đức Toàn nhìn ta một lúc, gật đầu, không nói thêm, thu khay trà rỗng, lặng lẽ lui ra khỏi phòng.
Ta ngồi lại một mình, ánh chiều tà nhuộm vàng khung cửa sổ, ba chiếc trâm bạc mộc còn hai chiếc nằm trong hộp, một chiếc đã cài trên tóc ta.
Mỗi chiếc trâm, ta tự nhủ, sẽ là một bậc thang. Kiếp trước ta chỉ có một chiếc trâm rẻ tiền dùng suốt ba năm rồi chết. Kiếp này, ta sẽ đi xa hơn thế rất nhiều.