Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 5: Hạ Quý Phi Vào Trà
Ngày thứ tư sau khi ta phong Tài Nhân, Vĩnh Thọ cung truyền thiếp mời khắp hậu cung.
Hạ Uyển Doanh mở tiệc trà, danh nghĩa “chào mừng muội muội mới nhập vị”. Thiếp mời gửi đến tất cả phi tần bậc trung, và riêng một tấm gửi thẳng đến Tây cung, chữ viết bay bướm, lời lẽ ngọt như mật.
Ta cầm tấm thiếp, lòng không chút cảm động.
Canh mão sáng nay, Vương Đức Toàn đã báo trước. Một nha đầu thân tín của Hạ quý phi lén ra khỏi cung, ghé một hiệu thuốc nhỏ ngoài phố Đông, mua một gói Hoa Ngải Cát. Loại độc này không giết người ngay, chỉ khiến kẻ trúng phải tiêu chảy, suy nhược dần trong vài ngày, đủ để trông như một cơn bạo bệnh thông thường.
“Cô nương không cần từ chối.” Vương Đức Toàn nói khi đưa tin, giọng trầm. “Từ chối chỉ khiến bà ta nghi ngờ ngươi biết trước. Cứ đến, cứ cẩn thận.”
Ta gật đầu. Kiếp trước ta chưa từng được mời dự tiệc trà nào, vì kiếp trước ta chỉ là nha đầu đứng hầu sau lưng chủ, không có tư cách ngồi vào bàn. Kiếp này ta được mời đến để chết dần trong một chén trà, cũng là một dạng thăng tiến, chỉ là thăng tiến kiểu khác.
Giờ ngọ, ta đến Vĩnh Thọ cung.
Sân trước bày một dãy bàn thấp, phủ khăn lụa xanh nhạt, đặt sen sớm hái còn đọng sương. Đức Phi Hồ Thị đã ngồi một góc, dáng người đoan trang, thấy ta bước vào thì khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Vài vị Tiệp dư, Mỹ nhân bậc thấp hơn ngồi rải rác, ai nấy đều liếc ta một cái, ánh mắt dò xét nhiều hơn thân thiện.
Hạ Uyển Doanh ngồi giữa, áo lụa hồng nhạt, tóc cài trâm phượng, cười rất tươi khi thấy ta.
“Muội muội đến rồi.” Nàng ta đứng dậy, tự tay kéo ghế mời ta ngồi cạnh mình, thân mật quá mức. “Nghe nói Hoàng thượng ban trâm cho muội, chị mừng thay.”
“Đa tạ nương nương.” Ta cúi đầu, giọng vẫn giữ vẻ khép nép quen thuộc. “Nô tỳ không dám nhận lời khen, chỉ là may mắn.”
“Muội muội khiêm tốn quá.” Nàng ta cười, tay vẫy một nha đầu đứng hầu bên cạnh. “Mang trà mới lên. Trà này chị đặt riêng từ Giang Nam, phải nhường muội muội thử trước.”
Nha đầu bưng lên một khay nhỏ, trên đó một ấm trà men trắng, hai chén sứ mỏng. Hạ Uyển Doanh đích thân rót, động tác thanh nhã, rót đầy một chén đưa đến trước mặt ta.
“Muội thử xem, có hợp khẩu vị không.”
Ta đưa tay đỡ lấy chén trà, hơi ấm truyền qua lòng bàn tay. Cúi đầu hít nhẹ một hơi, giữa mùi trà xanh thoang thoảng, có một tầng vị đắng rất mờ, lẫn dưới hương hoa nhài, người không để ý sẽ bỏ qua.
Đúng như Vương Đức Toàn đã tả. Hoa Ngải Cát, khi pha lẫn trà đặc, sẽ mang đúng vị đắng nhàn nhạt như vậy.
Ta không đổi sắc mặt, chỉ khẽ đưa chén lên môi, để phần mép chén chạm vào da, hơi nghiêng đầu như đang nhấp một ngụm nhỏ, thực ra không để một giọt trà nào lọt qua môi.
“Trà thơm lắm, nương nương.” Ta nói, đặt chén xuống bàn, tay vẫn giữ quanh thành chén như đang thưởng thức dư vị.
Hạ Uyển Doanh quay sang Đức Phi, cất giọng trò chuyện chuyện khác, có vẻ hài lòng, không để ý ta chưa hề uống.
Ta chờ đúng lúc nàng ta quay đầu hẳn sang phía Đức Phi, khẽ đẩy chén trà của mình sang phía trước, đổi chỗ với chén của nha đầu đứng hầu bên cạnh bàn ta, vốn đang bưng một khay bánh ngọt tới mời khách. Động tác nhanh, gọn, chỉ mất một khắc, ai không chú ý sẽ không nhận ra khay bánh che khuất phần tay ta vừa đưa.
Nha đầu ấy, theo lệ cung, sau khi mời khách xong sẽ được phép uống nốt phần trà thừa trong bữa tiệc, coi như một chút ân huệ nhỏ cho kẻ hầu. Nàng cầm chén trà “của ta” lên, không ngờ vực gì, uống một hơi cạn.
Nửa khắc sau, nàng ôm bụng, sắc mặt tái dần, ngã khuỵu xuống nền gạch.
Cả sân tiệc náo loạn. Mấy vị phi tần đứng bật dậy, có người kêu lên, có người lùi ra xa, sợ lây bệnh. Đức Phi vội gọi người mang nước gừng đến, tay đỡ lấy nha đầu đang run rẩy.
Hạ Uyển Doanh đứng phắt dậy, mặt trắng bệch, ánh mắt lướt nhanh qua chén trà rỗng trong tay nha đầu, rồi dừng lại trên ta, chỉ một thoáng, đủ để ta nhìn thấy trong đó có sự hoảng loạn thật sự.
Ta đứng dậy theo, giữ vẻ mặt bình thản, giọng đủ nghe rõ giữa tiếng ồn ào xung quanh.
“Nương nương, chén trà này ai pha?”
Câu hỏi rơi vào giữa sân, không lớn, nhưng đủ khiến mọi ánh mắt dồn về phía Hạ Uyển Doanh.
Nàng ta há miệng, không nói được ngay. Nếu nói thật, chén ấy vốn định pha cho ta, nghĩa là thừa nhận có ý hại người. Nếu nói dối, phải nghĩ ra một câu chuyện đủ vững để không ai lật lại được ngay tại chỗ.
“Trà… trà này là trà mới, chị mới thử lần đầu, không ngờ…” Nàng ta ấp úng, tay siết chặt vạt áo lụa hồng. “Chắc là trà có vấn đề từ khi mua về, không phải cố ý.”
Đức Phi ngẩng lên từ chỗ đang đỡ nha đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Hạ Uyển Doanh, giọng nhẹ nhưng có gai.
“Muội muội.” Bà ta gọi ta, không nhìn Hạ Uyển Doanh nữa. “May mắn muội không uống hết chén.”
Ta cúi đầu, giọng vẫn dịu, không mảy may để lộ điều gì.
“Nô tỳ chỉ vụng về, tay run đánh rơi mất nửa chén trước khi kịp uống hết, để phí lòng tốt của nương nương. Nghĩ lại, thật may.”
Câu nói vừa đủ để không ai bắt bẻ được, vừa đủ để mọi người trong sân hiểu ngầm một điều: nếu ta uống hết chén ấy, người nằm dưới đất kia sẽ là ta.
Hạ Uyển Doanh đứng sững, môi mím chặt, không dám nói thêm một lời nào để bảo vệ mình, vì càng nói càng lộ. Nàng ta chỉ có thể đứng nhìn nha đầu của chính mình được khiêng đi, sắc mặt vẫn còn tái, ánh mắt liên tục liếc về phía ta, không phải ánh mắt của người đang thương xót kẻ hầu bị nạn, mà là ánh mắt của kẻ vừa nhìn thấy kế hoạch của mình sụp đổ ngay trước mặt cả hậu cung.
Buổi tiệc trà tan sớm hơn dự định. Các vị phi tần lần lượt cáo lui, không ai còn tâm trí ngồi lại uống trà ngắm sen. Đức Phi đi ngang qua ta trước khi rời sân, dừng lại một khắc, giọng chỉ đủ hai người nghe.
“Muội muội cẩn thận.” Bà ta nói. “Người như vậy, thua một lần sẽ không dừng lại.”
“Đa tạ nương nương nhắc nhở.” Ta đáp, cúi đầu.
Bà ta khẽ gật, bước đi, tà áo khuất dần sau hàng cột sơn đỏ.
Ta rời Vĩnh Thọ cung khi nắng đã ngả về chiều, bước chậm qua hành lang dài, không vội vã. Trong lòng không có chút sợ hãi nào còn sót lại từ lúc cầm chén trà lên, chỉ có một cảm giác lặng lẽ, gần như bình thản.
Kiếp trước, ta không biết trong chén trà, trong bát cơm, trong từng câu nói ngọt ngào của Hạ Uyển Doanh có thể giấu bao nhiêu thứ độc. Ta tin tưởng tuyệt đối, vâng lời tuyệt đối, và đổi lại bằng một cái đầu rơi ngoài Ngọ Môn.
Kiếp này, mỗi chén trà đưa đến tay ta, ta sẽ ngửi trước khi uống. Mỗi lời ngọt ngào thốt ra từ miệng nàng ta, ta sẽ nghe bằng một cái tai khác, cái tai đã từng chết một lần vì quá cả tin.
Về đến Tây cung, Vương Đức Toàn đã đứng chờ sẵn trong sân, thấy ta về liền bước đến, giọng khẽ.
“Cô nương không việc gì chứ?”
“Không việc gì.” Ta đáp, bước qua thềm cửa. “Nha đầu của bà ta uống thay ta một chén, giờ đang nằm liệt giường.”
Ông ta nghe xong, khóe miệng hơi nhếch lên, không hẳn là cười, nhưng là một biểu cảm hiếm khi ta thấy trên gương mặt vốn luôn giữ vẻ cung kính này.
“Bà ta sẽ không dám thừa nhận chén trà đó định pha cho ai.” Ông ta nói. “Càng không dám tra hỏi kỹ nha đầu kia trước mặt người khác, sợ lộ ra càng nhiều.”
Ta ngồi xuống bên án, rót cho mình một chén nước lọc, uống một hơi chậm rãi, để vị đắng còn vương trong cổ họng từ lúc nãy trôi qua hẳn.
“Vòng đầu, ta thắng.” Ta nói, đặt chén xuống án, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi bóng chiều đang nhuộm vàng mấy khóm trúc còi ngoài sân. “Nhưng đây mới chỉ là vòng đầu.”
Vương Đức Toàn gật đầu, không nói thêm gì, lặng lẽ lui ra ngoài, để lại mình ta ngồi giữa gian phòng nhỏ, nghe tiếng gió chiều lay nhẹ mấy tàu lá trúc bên song cửa.