Trọng Sinh Trước Ngày Ta Bị Phanh Thây
Chương 1: Còn Mười Hai Canh Giờ
Ta mở mắt.
Trần điện Tây cung quen thuộc, từng thanh xà gỗ sơn đỏ đã bạc màu vì nắng mưa nhiều năm. Ngoài cửa sổ, ánh sáng còn xanh xám, chưa kịp ửng vàng. Xa xa, tiếng gà gáy đầu tiên của canh mão vang lên, rời rạc, rồi rộ dần.
Trên án gỗ đầu giường, một chồng sổ ghi chép dược liệu vẫn còn để ngỏ, nét chữ của chính ta viết dở đêm qua chưa kịp gấp lại. Bên cạnh là chiếc chén sứ nhỏ dùng để nghiền thảo dược, còn dính chút bột trắng khô. Mọi thứ y hệt như đêm qua ta đã đặt xuống trước khi ngủ. Không xê dịch một phân.
Ta đưa bàn tay lên trước mặt. Ngón tay trắng bệch, gân xanh mờ dưới da, không một vết máu nào. Không phải bàn tay bị trói giật cánh khuỷu, không phải bàn tay run rẩy dưới lưỡi đao đao phủ giơ cao trước Ngoại Ngọ Môn.
Kiếp trước, giờ này ngày mai, ta đã chết.
Chết dưới nhát đao đầu tiên của một buổi hoàng hôn tháng ba, trước mặt cả kinh thành, vì tội danh hạ độc công chúa Vĩnh Ninh. Ta nhớ rõ tiếng dân chúng hò hét bên ngoài rào chắn, nhớ rõ Chiêu Nghi đứng trên đài cao, tay áo phấp phới, miệng hô “nữ y Thẩm Bích Ngọc pha nước hoa có tẩm độc”. Ta nhớ rõ mình đã hét lên rằng oan, không một ai nghe.
Không một ai đứng ra minh oan. Biểu ca ở tận biên trấn Bắc, ngoại tổ phụ đã tám mươi tuổi, không đủ sức bước qua nổi cổng thành. Ta chết một mình, đau đớn, tức tưởi, không kịp nói với ai một lời cuối.
Ta còn nhớ cả mùi máu tanh lẫn trong gió chiều, nhớ cả tiếng khóc của một bà lão bán rau đứng lẫn trong đám đông, người duy nhất không hò hét. Nhớ cả ánh mắt cuối cùng ta ngước lên trời, thấy một đàn chim én bay ngang, tự hỏi kiếp sau liệu có được làm một con chim, không cần học nghề y, không cần đứng giữa cung đình đầy rắn độc.
Bây giờ ta lại nằm đây. Trên chiếc giường gỗ quen thuộc của nữ y sở Tây cung. Hai mươi ba tuổi, thân thể nguyên vẹn, không một vết thương.
Trọng sinh.
Ta ngồi dậy chậm rãi, hai tay chống xuống chiếu, để cảm giác thật của tấm thân này thấm dần vào từng đầu ngón tay. Không đau. Không sợ hãi đến mức run rẩy như ta tưởng. Chỉ có một sự lạnh lẽo, tỉnh táo đến kỳ lạ, như người vừa uống xong một thang thuốc đắng, biết rõ vị đắng ấy sắp cứu mình.
Sáng nay là ngày sinh thần công chúa Vĩnh Ninh, con gái năm tuổi của Hoàng hậu. Ngày Kỷ Sửu, tháng ba.
Ngày mà đến hoàng hôn, công chúa sẽ uống phải chén rượu quả nhi có độc. Ngày mà đến canh tý đêm khuya, Chiêu Nghi sẽ đứng trước Hoàng hậu, chỉ thẳng vào ta.
Có tiếng gõ cửa nhẹ.
“Nữ y đại nhân, dậy chưa ạ?”
Giọng nói trong trẻo, ngoan ngoãn. Ta nhận ra ngay không cần nhìn mặt.
Tiểu Nga.
Cửa mở. Một thiếu nữ mười bảy tuổi bưng chậu nước đồng bước vào, dáng đi nhẹ nhàng, mắt cúi thấp lễ phép. Tóc búi gọn, áo vải thô màu lam nhạt của nữ tì cấp thấp. Nếu không biết trước, ai nhìn cũng chỉ thấy một đứa nữ tì mới đến hai tháng, chăm chỉ, dễ bảo.
Tiểu Nga đến Tây cung đúng vào lúc nữ y sở thiếu người, do quản sự giới thiệu là con nuôi một gia nhân cũ. Hai tháng nay, nó dậy sớm nhất, ngủ muộn nhất, chưa từng để ai phải nhắc việc hai lần. Chính vì vậy mà kiếp trước không một ai, kể cả ta, nghĩ đến việc dò xét nó.
Kiếp trước, ta chưa từng nghi ngờ nó lấy một khắc. Sáng hôm ấy, nó vẫn chỉ là đứa nữ tì ngoan ngoãn nhất trong mắt ta, không một dấu hiệu nào khiến ta chột dạ.
Ta nhìn Tiểu Nga đặt chậu nước xuống án, nhìn đôi tay nhỏ nhắn ấy, cố hình dung nó đang cầm một lọ sứ đen giấu trong ống tay áo.
“Nữ y đại nhân.” Tiểu Nga ngẩng lên, cười nhẹ. “Hôm nay tiệc sinh thần công chúa, người pha nước hoa Xuân Đào Túy sớm hộ nô tỳ, để nô tỳ còn kịp mang ra Chiêu Dương điện trước giờ ngọ.”
Giọng nói vẫn ngoan ngoãn như mọi ngày. Không một chút gợn.
Ta nhìn nó một lúc lâu, lâu đến mức Tiểu Nga hơi cúi đầu thấp hơn, có phần bối rối.
“Nữ y đại nhân?”
“Ừ.” Ta đáp, giọng mình bình thản đến mức chính ta cũng ngạc nhiên. “Ta biết rồi. Ngươi ra bếp Tây cung chờ ta lát, ta rửa mặt xong sẽ ra ngay.”
Tiểu Nga dạ một tiếng, lui ra, khép cửa nhẹ nhàng. Bước chân xa dần trên nền gạch, đều đặn, không chút vội vã.
Ta ngồi lặng trên giường, nghe tiếng bước chân ấy khuất hẳn, mới thở ra một hơi dài.
Nếu kiếp này ta lập tức vặn hỏi Tiểu Nga, nó chỉ cần chối một câu, hoặc tệ hơn, lập tức trốn khỏi cung, thì kẻ đứng sau nó vẫn bình an vô sự, và một kế hoạch khác, một con cờ khác, sẽ lại được đưa ra. Ta cần nó tiếp tục tin rằng chưa ai nghi ngờ gì. Ta cần bắt tận tay, ngay khoảnh khắc nó ra tay.
Không phải sợ. Là tính toán.
Kiếp trước ta chết vì tin rằng trong sạch tự nhiên sẽ được minh oan, không cần phòng bị, không cần ai đứng cùng phe. Kiếp này ta không định lặp lại sai lầm ấy. Mười hai canh giờ. Ta có mười hai canh giờ để tìm ra từng mắt xích, trước khi buổi tiệc sinh thần chiều nay biến thành một buổi tang lễ.
Ta bước xuống giường, quỳ gối, luồn tay vào gầm giường. Ngón tay chạm phải một góc gỗ nhẵn mịn. Ta kéo ra một chiếc hộp nhỏ, gỗ đàn hương lên nước bóng loáng vì nhiều năm không mở, mặt hộp khắc một đóa mai nhỏ đã mòn nét.
Hộp của mẹ.
Ta mở khóa bằng chiếc chìa giấu dưới đáy hộp trang sức, tay hơi run, không phải vì sợ, mà vì đã quá lâu ta không chạm vào vật này. Kể từ ngày mẹ mất, năm ta mười hai tuổi, ta chỉ mở hộp này đúng ba lần.
Bên trong, một sợi dây tơ đỏ xâu mười hai hạt châu tròn, mỗi hạt to bằng đầu ngón tay út, màu đỏ sẫm như máu khô lâu ngày, bóng loáng dưới thứ ánh sáng còn xanh xám của buổi sớm.
Ta nâng vòng cổ lên, để từng hạt lăn qua kẽ ngón tay, đếm.
Mỗi hạt châu này rỗng ruột, bên trong giấu một vị thảo dược khô hiếm, nghiền mịn, nén chặt. Mẹ dạy ta thuộc lòng từng hạt từ năm mười tuổi, trước khi bà mất một năm. Ngoại tổ phụ sau này bảo, đây không phải trang sức, đây là một hộp thuốc cứu mạng mẹ để lại, phòng khi con gái bà một mình giữa đời không có ai bên cạnh.
Một. Tuyết Liên, giải hỏa độc.
Hai. Cam Thảo Bắc, giải kim độc.
Ba. Bạch Truật, giải mộc độc.
Bốn. Đan Sâm, giải huyết độc.
Năm. Hoàng Kỳ, bổ khí hư nhược.
Sáu. Nhân Sâm, hồi dương cấp cứu.
Bảy. Bạch Chỉ.
Ngón tay ta dừng lại ở hạt thứ bảy, siết nhẹ.
Bạch Chỉ giải Hỏa Xa Mộc, thứ độc thảo cổ, phát tác chậm ba canh giờ, không ngân châm thông thường nào dò ra được. Thứ độc mà kiếp trước Chiêu Nghi đã dùng để giết công chúa Vĩnh Ninh, rồi đổ hết tội lên đầu ta.
Kiếp này, ta đã biết trước tên độc ấy.
Tám. Đương Quy, bổ huyết.
Chín. Tỳ Bà, cầm máu.
Mười. Xa Tiền Tử, giải nôn.
Mười một. Kim Ngân, thanh nhiệt.
Mười hai. Trầm Hương, định thần.
Mười hai hạt. Mười hai mạng sống, nếu dùng đúng lúc, đúng người.
Kiếp trước, vòng cổ này ta vẫn cất trong hộp, không dám đeo, sợ làm sờn dây tơ, sợ va chạm vỡ hạt châu quý. Ta giữ nó như giữ một kỷ vật, không phải như giữ một thứ vũ khí. Đến lúc bị trói ra pháp trường, nó vẫn nằm yên trong hộp gỗ dưới gầm giường, không giúp được ta lấy một khắc.
Kiếp này sẽ khác.
Ta ngồi yên một lúc, tay siết chặt cả sợi dây, cảm giác từng hạt châu cấn vào lòng bàn tay. Ngoài cửa sổ, tiếng gà gáy canh mão đã dứt hẳn, nhường chỗ cho tiếng chim sẻ ríu rít trên mái ngói.
Mẹ ta mất vì một trận sốt rét ác tính, lúc ấy trong nhà không còn đủ Nhân Sâm để hồi dương. Ngoại tổ phụ về đến nơi thì đã muộn nửa canh giờ. Từ đó, ông bắt ta học thuộc dược tính từng loại thảo dược quý hiếm, bắt ta hiểu rằng nửa canh giờ cũng có thể là ranh giới giữa sống và chết. Bài học ấy, kiếp trước ta tưởng chỉ dùng để bốc thuốc cứu người khác. Kiếp này, ta mới hiểu, có ngày sẽ phải dùng để cứu chính mình.
Ta đeo vòng cổ vào, cẩn thận giấu dưới lớp cổ áo lụa xanh của nữ y, chỉ để lộ ra một đoạn dây tơ đỏ mảnh, không ai để ý.
Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →Bước tới trước gương đồng, ta chải lại mái tóc, cài chiếc trâm bạc mộc quen thuộc. Gương mặt trong gương vẫn là gương mặt hai mươi ba tuổi của kiếp trước, da trắng, mắt hạnh sâu, không khác một nét nào.
Nhưng ánh mắt khác.
Ánh mắt kiếp trước của ta, khi soi gương buổi sáng này, còn ngây thơ tin rằng chăm chỉ tận tâm sẽ được đối xử công bằng. Ánh mắt bây giờ, lạnh và tỉnh, là ánh mắt của một người đã từng bị trói ra pháp trường, đã từng nghe tiếng đao rít ngang qua gáy mình.
Ba năm nay làm nữ y tam phẩm ở Tây cung, ta quen với việc pha chế thuốc bổ, nước hoa cho các vị phi tần cấp thấp, quen với việc cúi đầu, nói năng nhỏ nhẹ, không tranh không giành. Ôn hòa, ít nói, tận tâm với nghề, đó là tiếng người trong cung nói về ta. Cũng chính vì ôn hòa ít nói ấy mà kiếp trước, khi tai họa ập đến, không một ai đứng ra nói giúp một lời, vì chưa từng ai thật sự biết ta là người thế nào, có thể tin cậy đến đâu.
Kiếp này, ta không định để mình mờ nhạt như vậy nữa.
Ta nhìn thẳng vào mắt mình trong gương đồng, khẽ nói, chỉ đủ mình nghe.
“Mười hai canh giờ.”
Nếu đến hoàng hôn nay, ta không tìm ra kẻ hạ độc thật, không cứu được công chúa Vĩnh Ninh, thì đến sáng mai, ta lại quỳ trước Ngoại Ngọ Môn, lại nghe tiếng dân chúng hò hét, lại nhìn thấy lưỡi đao giơ cao lần thứ hai.
Lần này sẽ không còn kiếp nào nữa để trọng sinh.
Ta quay người, bước ra khỏi phòng, hướng về bếp Tây cung, nơi Tiểu Nga đang đứng chờ. Nắng sớm bắt đầu len qua mái hiên, nhuộm một vệt vàng nhạt lên bậc thềm đá xanh.
Mười hai hạt châu đỏ nằm im dưới lớp áo lụa, sát vào ngực ta, ấm dần theo hơi người.
Kiếp trước, ta chết vì không có ai đứng cùng, không có gì trong tay ngoài sự trong sạch của chính mình.
Kiếp này, ta có mười hai canh giờ, một vòng châu mười hai hạt, và một con nữ tì đang đứng chờ ở bếp Tây cung, tay áo còn giấu thứ mà nó tưởng không ai hay biết.
Ta bước đi, không vội, không chậm. Bước chân đều đặn như một nữ y bình thường bắt đầu một ngày làm việc bình thường.
Trong đầu ta đã vạch sẵn việc phải làm trước giờ ngọ. Pha nước hoa Xuân Đào Túy cho Tiểu Nga mang đi, giữ nó trong tầm mắt. Sau đó tìm cách đến Ngự y viện, gặp biểu ca Phó Trạm Thanh trước khi chàng lên đường ra biên trấn. Kiếp trước, chàng không kịp về cứu ta vì đã đi xa ba ngày trước ngày ta chết. Kiếp này, chàng vẫn còn ở kinh thành, còn ba ngày nữa mới khởi hành.
Ba ngày. Đủ để ta có một người đứng cùng phe, thay vì đứng một mình như kiếp trước.
Chỉ có ta biết, hoàng hôn nay, nếu không lật ngược được ván cờ này, ta sẽ chết lần thứ hai.