Trọng Sinh Đêm Tân Hôn Ta Đổi Chén Rượu

Chương 1: Kiệu Hoa Đỏ

Ta mở mắt trong kiệu hoa đỏ.

Trống lệnh xuất giá đang gõ ngoài kiệu. Từng nhịp một, chậm, nặng, như tiếng ai đóng đinh xuống cỗ quan tài. Áo cưới đại hôn ép ngực ta, gấm đỏ thẫm thêu chim phượng vàng, tay áo dài chảy đến gối. Hơi thở ta ngắn. Không phải vì áo chật. Là vì trên bàn tay ta còn ấm hơi khăn tang.

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

662.000đ

Xem chi tiết →

Kiếp trước ta ôm khăn tang mẹ ruột chín năm. Tay ta lạnh hơn tay bà nằm trong quan. Đêm nay đúng khắc này, ba năm sau, Thất hoàng tử điên bóp cổ ta chết trong tân phòng.

Không phải chàng muốn giết ta.

Là người sẽ đưa cho ta chén rượu tế trời trước lễ hợp cẩn, chính đích mẫu ta, đã bơm thứ thuốc kia vào máu chàng qua ta.

Ta nắm chặt hai bàn tay trong tay áo. Ngón út run một cái. Không phải vì sợ. Là vì ba năm hồn nán, đây là lần đầu ta có tay để nắm.

Ba năm ấy, ta là hồn.

Sau khi Thất hoàng tử bóp cổ ta trong tân phòng đêm hai mươi tuổi, hồn ta bị cột lại chính căn phòng ấy bằng dây oán chết. Ban đầu không đi được đâu. Ta đứng nhìn xác mình bị người ta khiêng ra. Thấy chàng ngã ngồi bên án, mắt vẫn ngơ dại. Sáng hôm sau, Hoàng đế đưa quân đến phế chàng. Chàng không kháng cự. Chỉ nói một câu, rất khẽ, mà chỉ ta là hồn mới nghe được: “Ta không giết nàng.”

Dần dần ta biết hồn có thể lãng du. Nơi nào có dây oán liên quan, nơi đó ta đi được. Ta đến mộ mẹ ruột ta, Lan thị, dưới cội hoè phía đông Yên Sơn. Ta đến mộ chính mình, hoang vắng ngoài Thất vương phủ, cỏ mọc cao đến gối. Ta đến lãnh cung phía tây Hoàng cung, nơi Thất hoàng tử bị giam sau hai năm bị phế.

Mộ ta là nơi ta nghe được câu đầu tiên.

Đích mẫu ta, Ninh Uyển, đến “khóc thương” một lần mỗi rằm. Bà quỳ xuống, cầm chén rượu tế, đổ xuống đất, khóc một hồi cho có tiếng. Sau đó đứng dậy, đi vào nhà mồ nhỏ bên cạnh. Trong ấy có một người mặc áo lam tối, đầu chít khăn kiểu Bắc Địch. Bà thì thầm với y một câu, chỉ một câu, đủ cho ta hiểu chín năm sống dưới trướng bà là chín năm ta ngủ chung nhà với dao:

“Thất hoàng tử đã bị phế. Đông cung mất một cột trụ. Kế hoạch hai mươi năm thành công.”

Lãnh cung là nơi ta nghe được câu thứ hai.

Hai năm chàng bị giam. Mỗi đêm, đúng canh tí, chàng ngồi dậy, gào lên trong bóng tối một câu. Cai ngục say ngủ không nghe. Không ai đến. Chỉ ta là hồn, đứng bên cột đá lãnh cung, nghe rõ từng chữ:

“Ta không giết nàng. Ta không muốn giết.”

Đêm cuối cùng, Hoàng hậu sai người vào bóp cổ chàng. Chàng chết như ta đã chết, dưới bàn tay lạ. Hồn chàng không nán lại. Chàng đi thẳng.

Sau đêm ấy, ta biết ba việc. Thứ nhất, chàng không phải kẻ giết ta. Thứ hai, đích mẫu ta là gián điệp Bắc Địch cấy vào Đại Yến hai mươi năm. Thứ ba, mẹ ta chết chín năm trước không phải vì phong hàn.

Ba tháng sau ngày chàng chết, hồn ta lãng du về Yên Sơn, đứng bên hiên nhà ngoại tổ phụ. Ông ngồi bên án, tay run rẩy mở một cái hộp gỗ đàn khảm trai. Trong hộp có ngăn kép. Trong ngăn kép có một tờ giấy dâu, chữ đỏ, viết bằng máu. Ông không mở cho ai xem. Ông chỉ ngồi khóc một mình. Ta đọc được tờ giấy ấy qua vai ông.

“Ninh Uyển hạ độc Vong Xuân. Chín tháng. Vải hoa Bắc Địch, mảnh cắt trong hộp. Nếu Lam nhi còn sống, đưa cho nó.”

Kiếp này ta còn sống.

Kiệu ngừng.

Ta nghe tiếng bên ngoài. Tiếng Ninh Uyển. Giọng bà ấm áp mẹ hiền, y hệt ba năm trước:

“Diệp Lam nhi. Đây là khay rượu tế trời mẹ chuẩn bị cho con. Đến Thất vương phủ, con nhớ đặt trên án tổ tiên. Đêm hợp cẩn dùng.”

Tay một nữ tì hé rèm. Một khay gấm đỏ đưa vào. Trên khay đặt một chén sứ vàng son, mép chén viền chỉ vàng, giữa dán mảnh giấy đỏ chữ “Cát”. Chén nhỏ như lòng bàn tay ta.

Ba năm trước, đúng khắc này, đúng chén này, bà cũng đưa. Ta cũng nhận. Ta cũng đặt lên án tổ tiên. Đêm ấy trong lễ hợp cẩn, chén ấy rót đầy rượu tế trời. Ta và chàng uống chung một chén. Ta chỉ chóng mặt nhẹ một canh giờ. Chàng phát điên trong một khắc.

Loạn Tâm Tán. Bắc Địch chỉ dòng công chúa mới biết chế. Truyền qua đường ẩm ướt. Phản ứng riêng với dương khí. Nam giới phát điên, nữ giới chóng mặt. Bà chắc chắn thuốc chỉ giết chàng, không hại ta. Không phải bà thương ta. Là bà cần ta sống một chút để làm nhân chứng “Thất hoàng tử điên giết vợ”.

Ta đưa tay run run nhận khay. Đúng như một tân nương mười bảy tuổi nhu nhược nên run.

Bên ngoài, Ninh Uyển tiếp:

“Con… nhu nhược từ nhỏ. Mẹ không yên tâm để con vào Thất vương phủ. Nhưng đây là chỉ dụ, không cãi được. Con giữ phận, đừng để mất mặt phủ ta.”

Câu ấy ba năm trước bà cũng nói y hệt. Chỉ khác một chữ. Kiếp trước bà nói “mất mặt Trấn Bắc bá phủ”, kiếp này bà rút gọn thành “phủ ta”. Bà đã coi Trấn Bắc bá phủ là của mình từ lâu. Cha ta chỉ là danh nghĩa.

Ta cúi đầu, giọng nhỏ đúng vai:

“Vâng. Mẹ đừng lo. Con biết phận.”

Ta nghe tiếng bước chân bà xa dần. Kiệu chạy tiếp. Trống lệnh gõ lại. Trong kiệu chỉ còn ta, khay gấm, và chén sứ vàng son.

Ta đặt khay xuống bên chân. Nhìn chén. Ngón tay ta chạm giấy đỏ chữ “Cát”. Giấy mỏng, mực còn thơm.

Chín canh giờ.

Từ canh mão giờ đến canh tí đêm hợp cẩn, ta có chín canh giờ. Bốn việc cần làm.

Một, đổi chén rượu tế trời. Không để chàng uống Loạn Tâm Tán.

Hai, tiếp cận Thất hoàng tử báo tin. Chàng nghi kỵ tám năm giả điên, khó tin ai.

Ba, lấy hộp khảm trai ngăn kép của mẹ về từ Yên Sơn. Ba canh giờ ngựa mỗi chiều.

Bốn, giăng bẫy đêm nay. Bắt sống sứ giả Bắc Địch ẩn trong nhà mồ. Vạch trần Ninh thị trước Hoàng đế rạng sáng.

Bốn việc cho chín canh giờ. Một tân nương ngồi trong kiệu cưới, hai bàn tay không, một khay rượu độc trong lòng. Người xưa có câu “một mình một bóng”, ta ngồi đây đúng một mình một bóng thật. Đầu ngón tay ta vẫn còn mùi trầm hương từ án tổ mẹ cưới sáng nay, cha ta thắp cho ta ba nén trước khi lên kiệu, lâu lắm rồi ta không thấy cha thắp nhang mà tay run như thế.

Ta không có gì. Ta chỉ có ba năm hồn nán. Nhưng ba năm ấy dạy ta một điều: kẻ ngồi trong bóng tối lâu nhất là kẻ nhìn rõ ánh lửa nhất.

Ta hé rèm bên trái. Bên ngoài, ngồi trên ghế nhỏ dọc kiệu, Lan Nhã cúi đầu, tay ôm gói y phục mỏng. Nha đầu duy nhất ta được mang theo. Con nha đầu thân của mẹ ruột ta ngày xưa. Mười sáu tuổi, mặt gầy, mắt buồn.

Ta gọi khẽ:

“Nhã. Nghe ta nói thật kỹ. Không phản ứng.”

Nàng ngẩng đầu, hé mi:

“Vâng, tiểu thư.”

“Đến Thất vương phủ, tối nay canh tí có lễ hợp cẩn. Chén rượu tế trời đích mẫu vừa đưa, ngươi phải giúp ta tráo đổi trước lễ. Chi tiết ta dặn sau. Trước hết, khi kiệu vào phủ, ngươi để ý ám vệ đứng gác cửa Đông. Một người tuổi ngoài sáu mươi. Râu bạc. Mắt sắc. Đêm nay ta cần liên lạc với người ấy.”

Lan Nhã ngã người bên kiệu. Sắc mặt chuyển tái. Nàng cắn môi, thấp giọng gần như không có tiếng:

“Tiểu thư… tiểu thư sao biết ám vệ Thất vương phủ có người…”

“Ta biết.”

Ta ngừng một nhịp. Nói câu đến giờ ta chưa từng nói với ai:

“Đừng hỏi. Ta trọng sinh.”

Nàng chết lặng. Hai vai run một cái.

Ta nhìn nàng lâu. Chỉ có một cách để nàng tin. Ta nói tiếp, chậm rãi:

“Ngày mẹ ta mất chín năm trước, bà giấu cho ngươi một cây trâm gỗ đàn có khắc chữ ‘Nhàn’. Ngươi giấu chín năm trong lai áo bên phải, không dám bỏ. Mẹ dặn: ‘Giữ cho Lam nhi đến ngày cô ấy cần.’ Ta biết vì hồn nán ta thấy ngươi khóc chín năm với cây trâm ấy, mỗi đêm rằm, trong phòng nhỏ dưới bếp.”

Lan Nhã sờ tay lên lai áo bên phải. Ngón tay nàng chạm một vật cứng, dài, giấu trong nếp vải. Nàng ngồi bất động. Nước mắt rơi xuống lai áo, làm ướt một mảng gấm nhỏ.

Chi tiết chỉ nàng biết. Kiếp trước ta không biết. Ta chỉ biết vì ba năm hồn nán, đêm rằm nào ta cũng thấy nàng lấy trâm ra khóc trong căn phòng dưới bếp.

Ta kéo tay nàng lên. Nhìn thẳng vào mắt.

“Ba năm sau đêm tân hôn hôm nay, ta chết. Ngươi bị đích mẫu ép uống rượu độc theo hầu. Ta nằm trong tân phòng, ngươi nằm trong nhà xác. Ngươi tin ta không?”

Nàng im lặng lâu. Trống ngoài kiệu vẫn gõ. Kiệu vẫn chạy. Cuối cùng, chỉ hai chữ:

“Con tin.”

Ta gật. Buông tay nàng ra. Kéo rèm khép lại.

Trong kiệu, ánh sáng lọt qua vải đỏ, hắt lên chén sứ vàng son. Chén ấy phản ánh vàng lên áo cưới ta. Cả kiệu như một bát máu chưa khô, ta ngồi giữa. Áo cưới ta, chén rượu độc ta, ba năm hồn nán ta. Tất cả gấp lại trong một khoảnh khắc.

Kiệu chậm lại. Trống chuyển sang nhịp cuối. Bên ngoài, có tiếng người bàn tán khàn:

“Cô dâu Thất điện hạ vào cửa rồi.”

“Đêm nay hoàng tử điên có tân nương. Cô mười bảy tuổi. Tội nghiệp.”

Ta nắm chặt chén sứ vàng son trong khay, đầu ngón tay ép lên giấy đỏ chữ “Cát”. Giấy mỏng, một cái ấn tay là rách.

Ninh Uyển. Bà đưa ta chén này ba năm trước cũng chính khoảnh khắc này. Ba năm trước ta uống.

Kiếp này ta không uống.

Ta đổi chén.