Trọng Sinh Đêm Tân Hôn Ta Đổi Chén Rượu

Chương 2: Cửa Thất Vương Phủ

Rèm kiệu hé ra. Ánh nắng chiếu vào áo cưới ta, đỏ đậm như máu chưa khô.

Ta bước xuống. Đế hài chạm gạch xanh. Cửa Thất vương phủ đứng trước mặt, cao ba trượng, gỗ mộc già cũ, không cờ hoa, không nhạc hỷ, chỉ có hai lá đối đỏ dán vội hai bên, mực chưa khô đến nơi. Kiệu hoa dừng, phu kiệu đặt gậy xuống, không ai xướng lễ đón dâu.

Khu Tô Nê. Đông thành Yên Kinh. Chỗ hẻo lánh nhất trong đế đô. Cả phố này chỉ có phủ Thất hoàng tử điên và hai đền thờ cũ chưa được tu sửa mười năm nay.

Ta nhớ. Kiếp trước ta xuống kiệu cũng ở đây, cũng đế hài chạm đúng viên gạch xanh này. Trên tường phía tả có một vết nứt nhỏ hình sợi tóc, ba năm trước ta liếc thấy, kiếp này còn nguyên.

Ninh thị không ở đây. Bà ta đã theo đích tỷ Diệp Lộ sang Đông cung làm lễ. Song hôn hai chị em Trấn Bắc bá phủ vào cùng ngày, đích tỷ gả Thái tử, thứ nữ gả hoàng tử điên. Chỉ dụ Hoàng thượng: “hai chị em gả song đôi hai hoàng tử là điềm cát.” Ninh thị vô tư đẩy ta vào suất Thất hoàng tử.

Vô tư. Ta cười khẽ trong lòng. Trăm nghe không bằng một thấy.

Lan Nhã đỡ ta vào cửa. Nàng ta đi bên cạnh, tay run nhẹ trên khuỷu tay ta, không nói. Chín tuổi theo mẹ ta vào phủ, mười sáu tuổi theo ta gả cho hoàng tử điên. Ta biết trong lai áo phải nàng ta còn cây trâm gỗ đàn khắc chữ “Nhàn.” Trâm mẹ ta để cho nàng ta chín năm trước. Nay hai chúng ta chỉ có hai vật ấy dựa lưng. Trâm nàng, hộp ta.

Cửa mở. Ta bước vào đại điện.

Trong điện thắp mười hai ngọn đèn. Không nhiều. Không rực. Một dải khăn đỏ căng từ án tổ tiên xuống hai cửa sảnh. Chủ tế đứng bên án, một quan lễ già, râu bạc, mắt cụp không nhìn ai. Bên trái án đặt một khay dài, trên khay bày mười hai chén sứ trắng.

Ta nhìn qua khay. Mười hai chén.

Một chén ở giữa rót đầy rượu đỏ đậm. Chỉ một chén. Đỏ như tiết vịt vừa cắt. Bên cạnh chén dán một mảnh giấy nhỏ chữ vàng: “cô dâu chú rể.”

Chén tế trời. Kiếp trước đích mẫu ta đưa. Kiếp này bà ta không đưa ở đây, bà ta đưa ở kiệu. Nhưng bà ta không sơ hở, bà ta để sẵn chén thứ hai ngay giữa bếp Thất vương phủ. Đây là bảo hiểm bà ta. Nếu chén thứ nhất trong kiệu bị mất, chén thứ hai này thay.

Ta không nhìn lâu chén số hai. Cụp mắt xuống. Bước tiếp.

Thất hoàng tử.

Hắn xuất hiện ở gian giữa. Mặc áo cưới đại hôn đỏ tía, tóc dài không cột chỉnh tề, để rơi xuống vai như đám cỏ khô sau một đợt lửa. Đi loạng choạng, mỗi bước lệch nửa gót. Miệng cười ngu nghê. Nước dãi rớt xuống mép áo, kéo một sợi mỏng như tơ nhện.

“Tân… nương? Tân nương!” Hắn kéo dài từng chữ, giọng khàn khàn không rõ.

Ta quỳ. Cúi đầu. Áo cưới đỏ chảy dài xuống nền gạch. Đúng vai. Đúng chỗ.

Nhưng dưới rèm mi ta không nhìn hắn. Ta nhìn góc cửa Đông.

Có một lão nô đứng gác. Râu bạc, dáng cao, áo vải xám. Đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng. Không phải kiểu chắp của lão nô nhàn rỗi. Đó là kiểu chắp của người quen cầm kiếm hai mươi năm, dù tay không cầm gì cũng giữ tư thế quen. Mắt ông ta không nhìn tân nương đang quỳ, cũng không nhìn Thất hoàng tử đang cười ngu. Ông ta nhìn về phía đầu cột phía Đông, chỗ có gương đồng phản chiếu cửa vào. Ông ta đang canh cửa mà không ai biết.

Lữ Trấn. Cựu tướng biên cương của Đức phi Chiêu Nguyên. Cả phủ tin ông ta là lão nô. Ta biết ông ta là gì.

Ánh mắt ông ta chợt lướt qua ta. Dừng lại nửa tích tắc. Rồi rời đi.

Ta cụp mắt sâu hơn.

Ông ta nghi. Đương nhiên ông ta nghi. Một tân nương thứ nữ hầu phủ, mười bảy tuổi, gả cho hoàng tử điên, quỳ trước điện mà lưng không run, tay không lạnh, mắt không đỏ. Không giống một cô gái nhu nhược lần đầu vào phủ. Ông ta là ám vệ hắn, ông ta phải nghi.

Tốt. Ông ta nghi là ta có cửa.

Lễ đón dâu ngắn, không quá bốn khắc. Chủ tế đọc mấy câu chúc. Quan lễ xướng: “cô dâu vào Đông sảnh nghỉ tạm, canh tí trở lại điện lễ hợp cẩn.” Thất hoàng tử được hai thị nữ đỡ đi ra sân sau, miệng còn cười ngu, tay vẫy vẫy về phía án tổ tiên như trẻ con thấy bánh kẹo.

Diễn hay. Ta cúi đầu nghĩ. Tám năm hắn diễn đến mức cả kinh thành tin. Đêm nay ta cần hắn tin ta.

Nhưng khi hắn được thị nữ đỡ đi ngang chỗ ta quỳ, gót hài hắn chậm lại nửa nhịp. Không ai để ý. Ta để ý. Nửa nhịp ấy đủ cho một người còn tỉnh táo liếc xuống mái tóc tân nương. Không phải cái liếc của kẻ điên. Là cái liếc của kẻ đang đếm.

Trong ba năm hồn nán ta chưa từng thấy hắn liếc ai bằng ánh mắt ấy. Vì hồn ta không có tóc, không có áo cưới, không có gì để hắn đếm. Kiếp này ta có. Hắn đếm ta rồi.

Lan Nhã đỡ ta đứng dậy. Hai chúng ta được thị nữ dẫn qua hành lang gạch xám vào Đông sảnh. Sảnh nhỏ. Một bàn trang điểm. Một giường mộc. Một chậu than khô đặt góc phòng chưa đốt. Cửa đóng. Thị nữ lui.

Chỉ còn ta và Lan Nhã.

Ta ngồi xuống bàn trang điểm. Trong gương đồng, gương mặt tân nương mười bảy tuổi nhìn lại ta. Mắt hạnh cụp buồn. Da tái xanh vì đích mẫu ép ăn ít mười năm nay. Áo cưới đỏ chảy dài xuống chân ghế.

“Nhã.”

“Vâng, tiểu thư.”

“Ngươi ra đại điện, giả xin thêm nước sôi cho ta pha trà. Tìm cách đi qua bếp. Trên khay dài trong bếp có mười hai chén sứ trắng, một chén rót rượu đỏ. Đó là chén sao lưu. Nhớ vị trí. Nhớ có bao nhiêu thị vệ canh. Đêm nay ta cần biết cả hai chén, chén đích mẫu đưa trong kiệu và chén sao lưu này.”

Lan Nhã gật. Ra cửa. Đi.

Ta ngồi lại một mình. Rút trong tay áo ra một mảnh giấy dâu nhỏ ta đã viết vội trong kiệu. Chữ nhỏ như hạt kê. Viết bằng thứ mực khô ta gạt móng tay lên mảnh giấy khi kiệu ngừng ở cổng. Mực khô dùng cho khẩn cấp, không cần bút. Ba năm hồn nán ta học được nhiều thứ nhỏ nhặt như vậy.

Ta đọc lại một lần.

“Thất điện hạ. Chén rượu tế trời đêm nay có Loạn Tâm Tán Bắc Địch. Đích mẫu ta là gián điệp. Ta biết vì trọng sinh. Xin gặp một khắc trước lễ hợp cẩn. Ký: người vợ chàng sẽ bóp cổ trong tân phòng ba năm nữa.”

Câu ký ấy ta nhìn lâu.

Câu ký này ta viết vì một lý do. Kiếp trước hắn không giết ta vì muốn. Hắn giết ta vì bị bơm thuốc. Nhưng nếu ta viết “người vợ chàng sẽ giết trong tân phòng” hắn có thể tưởng ta dọa. Nếu ta viết “kẻ chàng đã giết ba năm trước” hắn sẽ nghi ma quái. Ta chọn “sẽ bóp cổ trong tân phòng ba năm nữa,” tương lai. Chi tiết cụ thể: bóp cổ, tân phòng, ba năm. Nếu hắn không phải kẻ điên thật, câu này sẽ làm hắn dừng lại một khắc mà suy nghĩ.

Đủ một khắc. Đủ để hắn muốn gặp ta.

Ta gấp giấy nhỏ như hạt đậu, nhét vào nếp trong tay áo cưới. Ngồi chờ Lan Nhã.

Ngoài sảnh có tiếng bước chân qua lại. Tiếng thị nữ khàn khàn dặn nhau. Tiếng chổi quét sân. Tiếng chim sẻ đậu trên xà nhà. Bình thường. Quá bình thường cho một phủ hôm nay có lễ hợp cẩn hoàng tử.

Hắn không muốn ồn ào. Hắn muốn phủ này im lặng. Vì phủ im lặng thì tai mắt của Hoàng hậu, tai mắt của đích mẫu, tai mắt của Đông cung khó cấy vào. Tám năm giả điên hắn đã học được cách chọn nơi hẻo lánh làm nhà. Cửa gỗ mộc, đèn ít, đối đỏ mực chưa khô. Đủ hình thức cho phải phép, không đủ để ai để ý.

Bốn khắc sau, Lan Nhã trở về.

Nàng ta bước vào, đóng cửa nhẹ. Sắc mặt hơi hoảng. Ngồi xuống bên ta.

“Tiểu thư…” Giọng thấp hẳn. “Con vào bếp được. Chén sứ trắng con thấy rồi. Vị trí trên khay dài giữa bếp, chén đỏ nằm chính giữa. Nhưng…”

“Nhưng?”

“Bếp có bốn thị vệ canh. Không phải nha đầu thường. Bốn người mặc áo giáp mỏng, đứng bốn góc. Không nói chuyện. Không rời chỗ. Con giả xin nước sôi, họ để một nha đầu bưng ra, không cho con vào sâu. Con chỉ liếc thấy khay từ xa.”

Ta gật. Đúng như ta đoán. Đích mẫu không sơ hở. Bà ta thuê tay chân canh chén sao lưu như canh kim khố. Đêm nay đổi chén số một trong khay lễ hợp cẩn ta có thể làm. Đổi chén sao lưu trong bếp ta không làm nổi. Bốn thị vệ canh, một nha đầu vào đổi được ba nhịp thở sẽ bị phát hiện.

Chỉ còn một cách. Trong đêm nay Ninh thị sẽ đích thân bưng chén sao lưu vào tân phòng. Bà ta không đưa chén ra đại điện trước triều, bà ta chỉ đưa vào tân phòng chúc mừng. Kiếp trước cũng vậy. Ba năm trước bà ta mang chén rượu mừng đến tân phòng sau lễ hợp cẩn để “chắc chắn.” Kiếp này bà ta cũng sẽ đến.

Ta không cần đổi chén sao lưu trong bếp. Ta chỉ cần chờ bà ta mang đến tận cửa tân phòng. Rồi để hắn tráo.

“Được.” Ta đáp. “Chuyện chén bếp bỏ. Bây giờ chuyện khác.”

Lan Nhã nhướng mày.

Ta rút mảnh giấy dâu trong nếp tay áo, đặt vào lòng bàn tay nàng ta.

“Ngươi đem giấy này ra cửa Đông. Có một lão nô đứng gác. Râu bạc, dáng cao, áo vải xám. Đưa tận tay ông ta. Nói đúng năm chữ: ‘Tân nương gửi Thất điện hạ.’ Không nói gì thêm. Nếu ông ta hỏi, im. Nếu ông ta không nhận, đặt giấy xuống chân ông ta rồi đi. Không quay lại.”

Lan Nhã run tay. Cầm giấy.

“Tiểu thư… nếu người ấy không phải người của Thất điện hạ…”

“Ông ta là.”

“Nhưng nếu ông ta là tai mắt của đích mẫu, hoặc Hoàng hậu, nếu ông ta đem giấy này về…”

Ta nhìn nàng ta lâu.

“Nhã. Ba năm hồn nán ta nghe được. Kiếp trước hắn bị đưa vào lãnh cung sau khi phế. Đêm nào cũng có một lão nô râu bạc lén mang cháo qua cửa lãnh cung, không nói gì, chỉ đặt bát xuống rồi đi. Cai ngục thấy, không dám đuổi. Ba tháng sau lão nô bị Hoàng hậu sai người chặn ngoài cung, đâm chết trên đường về nhà. Xác quẳng sông. Cai ngục kể lại cho hồn ta nghe khi ta nán ở lãnh cung. Người đó tên Lữ Trấn. Cựu tướng biên cương của Đức phi. Là người duy nhất trong Thất vương phủ trung với hắn đến ba tháng sau khi hắn chết.”

Lan Nhã đứng nghe, tay siết chặt mảnh giấy.

“Đêm nay ta cứu hắn.” Ta nói tiếp. “Cứu hắn cũng là cứu Lữ Trấn. Ba tháng nữa ông ta không phải chết oan. Ngươi đưa giấy này cho ông ta là ngươi cứu một người. Đi.”

Lan Nhã cúi đầu. “Vâng.”

Nàng ta ra. Cửa đóng.

Ta ngồi bên bàn trang điểm, tự mình gỡ trâm cưới. Trâm phượng đích mẫu ban sáng gắn vào búi tóc ta, giấu bên trong một cây trâm bạc mỏng mẹ ta để lại. Ta gỡ trâm phượng ra, đặt xuống bàn. Trâm bạc mỏng nằm lộ. Không nặng. Ba năm hồn nán ta nhớ trâm này, nay tay ta chạm vào, thân trâm còn khắc một chữ mờ: “Nhàn.” Tên tự mẹ ta. Ngoại tổ phụ ở Yên Sơn còn giữ trâm khác cùng cặp trong hộp khảm trai.

Chị em trâm. Chị đây, em ở Yên Sơn.

Ta cầm trâm, cắm lại vào búi tóc.

Trong gương đồng, gương mặt tân nương mười bảy tuổi nhìn lại ta. Mắt hạnh cụp buồn. Da tái xanh. Áo cưới đỏ như máu.

Ba năm trước cũng chính gương mặt này, ta ngồi ở đây chờ hắn vào tân phòng. Ta không biết đêm ấy hắn sẽ giết ta. Ta không biết mẹ ta chín năm trước cũng chết vì bà ta. Ta không biết chén rượu tế trời trong khay có gì.

Kiếp này ta biết. Kiếp này ta đã đưa giấy ra cửa Đông.

Bên ngoài, tiếng bước chân Lan Nhã ra hành lang gạch xám. Nhỏ dần. Nhỏ dần. Rồi tắt sau khúc quanh.

Ta ngồi bất động. Đếm nhịp thở.

Một khắc. Hai khắc. Ba khắc.

Nếu Lữ Trấn nhận giấy, đọc, tin, chuyển vào tay Thất hoàng tử, thì canh thân chiều nay ta có một khắc gặp hắn. Một khắc để nói. Một khắc để hắn tin ta không phải bẫy của Hoàng hậu.

Nếu Lữ Trấn không nhận giấy, hoặc nhận rồi đốt, thì đêm nay ta bước vào lễ hợp cẩn một mình. Đổi chén một mình. Nếu đích mẫu có tai mắt đứng nhìn khắc ấy, ta bị lộ. Ta chết một lần nữa vào canh tí, kiếp thứ hai chết đúng chỗ chết kiếp thứ nhất.

Ba năm hồn nán, ba năm nghe đích mẫu ta thì thầm trong nhà mồ, ba năm nghe hắn gào một câu duy nhất trong lãnh cung. Nếu đêm nay ta thất bại, ba năm ấy chỉ là ba năm nghe không.

Ngón tay ta chạm cây trâm bạc trên búi tóc. Trâm không lạnh. Trâm ấm hơi da đầu ta.

Kiếp này ta biết. Nhưng nếu ba khắc nữa Lữ Trấn không tin mảnh giấy, thì mười hai canh giờ của ta chỉ còn đúng nghĩa mười hai canh giờ.

Ba năm trước ta chết vào canh tí đêm hợp cẩn. Ba năm sau ta trở về sáng đại hôn. Nếu ba khắc nữa ta thất bại, đến canh tí đêm nay ta vẫn chết.

Ngoài cửa Đông, có tiếng ai bước gấp qua hành lang gạch.

Ta không quay đầu.