Trọng Sinh Đêm Tân Hôn Ta Đổi Chén Rượu
Chương 3: Hộp Ngăn Kép
Lan Nhã trở về, sắc mặt trắng bệch.
Ta đứng dậy khỏi bàn trang điểm. Trâm cưới trên tay chưa cắm lại. Ánh nắng canh ngọ chiếu vào Đông sảnh, đổ một vệt vàng ngang mặt gương đồng. Trong gương, gương mặt ta còn nguyên phấn cưới, nhưng mắt đã khác. Ba năm hồn nán, mắt ta không còn giống mắt tân nương mười bảy tuổi nữa.
“Sao?” Ta hỏi khẽ.
Lan Nhã khép cửa lại. Nàng ta lấy trong tay áo một mảnh giấy nhỏ, gấp bằng đúng cách ta gấp mảnh giấy sáng nay, gấp như hạt đậu. Đưa cho ta. Giọng thấp: “Người ám vệ râu bạc nhận giấy. Đọc xong không nói một câu. Chỉ gật một cái. Sau đó ông ta xé mảnh giấy con đưa thành bốn mảnh, bỏ vào miệng nhai. Rồi đưa lại con mảnh giấy này. Không nhìn con lần thứ hai.”
Ta mở mảnh giấy. Chữ nhỏ, nét sắc, viết bằng thứ mực đen đậm không nhoè: Canh thân. Sau Đông sảnh, cửa cống nhỏ. Một khắc. Không mang theo ai.
Đọc xong. Đọc lại. Đọc lần thứ ba.
Ta đưa mảnh giấy lên đèn dầu nhỏ trên bàn trang điểm, châm cháy. Lửa liếm một cái, chỉ còn tro đen.
“Được rồi.” Ta phủi tro. “Việc thứ nhất xong.”
Lan Nhã đứng bên cửa, chưa dám thở mạnh. Ta biết nàng ta sợ. Sáng nay trong kiệu ta bảo nàng ta ta trọng sinh, nàng ta tin. Nhưng tin một chuyện với chịu nổi một chuyện, khác nhau. Nàng ta mới mười sáu tuổi. Cả đời chưa cầm mảnh giấy nào nặng bằng mảnh giấy sáng nay.
“Ngồi xuống.” Ta chỉ ghế bên bàn. “Uống một chén trà. Việc thứ hai còn nặng hơn.”
Nàng ta không dám ngồi. Chỉ đứng.
Ta lấy một tờ giấy dâu mới, mài mực. Bàn tay run một chút. Không phải sợ. Là ba năm hồn nán không cầm bút, bàn tay này còn chưa quen lại. Ta cắn môi. Chờ tay ổn.
Ngoại tổ. Cháu là Diệp Lam. Chuyện đích mẫu hạ độc mẹ cháu chín năm trước, cháu biết rõ. Xin ngoại tổ mang hộp khảm trai ngăn kép có di thư máu về Yên Kinh ngay hôm nay. Đến Thất vương phủ cửa sau canh dậu. Người nhận là nha đầu Lan Nhã. Cháu nợ ngoại tổ đời này.
Ta ký một chữ “Lam” nhỏ. Không viết họ. Chín năm ngoại tổ không gặp ta, nhưng chữ ký này chín năm trước mẹ đã dạy ta viết trước mặt ông. Ông sẽ nhận ra.
Gấp thư. Đưa cho Lan Nhã. Kèm một túi bạc nặng.
“Ra ngoài phủ. Tìm mã phu quen. Trả năm lượng, đi Yên Sơn. Nhớ chỗ nhà ngoại tổ ta không? Nhà ba gian dưới chân núi, có cây bách già trước sân.”
“Con nhớ.” Lan Nhã gật. “Mẹ tiểu thư từng dặn con đường ấy nhiều lần.”
“Đưa thư tận tay ngoại tổ. Đợi ông thu xếp hộp. Về theo ông. Canh dậu, cửa sau Thất vương phủ. Ngươi nhận hộp từ tay ông, mang vào cho ta. Đừng để ai thấy.”
Lan Nhã run tay nhận thư. “Tiểu thư… nếu ngoại tổ không tin?”
“Ông sẽ tin.” Ta nhìn nàng ta thẳng. “Chín năm ông giữ hộp này chờ ta hỏi. Ta hỏi, ông sẽ đưa.”
Lan Nhã cúi đầu, quay đi.
Bộ 2 hộp trang sức khảm trai
350.000đ
Xem chi tiết →Ta ngồi lại một mình. Đông sảnh im. Ngoài cửa sổ, có tiếng lá rụng, khô, giòn như tiếng gạch nứt.
Hai việc xong. Còn hai. Đổi chén rượu. Giăng bẫy đêm.
Ta ngồi bên gương. Nhìn ta trong đồng. Chín năm hồn nán ta không có gương. Hôm nay gương đồng Thất vương phủ nghèo, mặt gương bám bụi, phản chiếu ta như phản chiếu một tân nương chết đêm tân hôn ba năm trước. Ba năm trước cũng chính gương này. Ta ngồi ở đây đúng vị trí này, đợi hắn vào tân phòng. Không biết đêm ấy hắn sẽ giết ta. Không biết mẹ ta chín năm trước cũng chết vì bà ta.
Kiếp này ta biết.
Biết rồi thì phải làm gì.
Canh ngọ dần trôi qua canh mùi. Ta không ăn cơm trưa nha đầu bưng vào, chỉ uống hai chén trà. Cơm này có thể có thuốc, có thể không. Ta không đánh cược. Ta chỉ ăn thứ Lan Nhã bưng.
Canh mùi dần trôi qua đầu canh thân. Ánh nắng nghiêng dần sang tây, đổ dài trên nền gạch Đông sảnh. Ta đứng dậy, khoác áo choàng ngoài. Áo cưới đại hôn hồng gấm ép ngực nặng, ta không mặc suốt, đã cởi treo trên móc chờ đêm. Áo choàng ngoài màu xám nhạt, kín cổ.
Bước ra sau Đông sảnh.
Sau Đông sảnh là mảnh vườn nhỏ trồng vài khóm hoa cúc trắng, một hàng trúc mảnh, và một cửa cống nhỏ dẫn ra đường sau phủ. Cửa cống thấp, phải cúi. Không ai canh. Thất vương phủ hẻo lánh, người trong ít, cả phủ không đến ba mươi người.
Ta đứng bên cửa cống. Chờ.
Không nghe tiếng chân. Nhưng có bóng.
Hắn đứng sau ta. Không biết đến từ khi nào.
Ta quay lại.
Không loạng choạng. Không cười ngu. Không nước dãi. Đứng thẳng, cao, áo cưới đại hôn đỏ tía đã cởi, chỉ mặc áo trong màu xám sẫm, tóc dài buộc lại bằng dây đơn giản. Mắt sắc. Nhìn ta không chớp.
Ta sốc một khắc. Trong ba năm hồn nán ta chưa từng thấy hắn bình thường như vậy. Ba năm hồn nán ta chỉ thấy hắn trong lãnh cung, tóc rối, mình gầy, gào một câu duy nhất mỗi đêm. Ba năm hồn nán ta chỉ nghe hắn khóc.
Hôm nay hắn không khóc. Hắn nhìn ta như một thẩm quan nhìn kẻ khai cung.
“Ngươi nói ngươi trọng sinh.” Giọng hắn thấp, sắc. “Ngươi nói đích mẫu ngươi là gián điệp Bắc Địch. Chứng cứ đâu?”
Ta không sợ. Ta biết hắn sẽ hỏi câu này. Ta đã ba năm hồn nán để chuẩn bị câu trả lời.
“Ngồi.” Ta chỉ tảng đá bên cửa cống.
Hắn không ngồi.
“Đứng cũng được.” Ta cũng đứng. “Ba năm trước đêm tân hôn, chàng bóp cổ ta chết trong tân phòng này. Ta không nói cho chàng biết ta oán chàng bao lâu. Ta chỉ nói cho chàng biết ta đã thấy gì sau khi chết.”
Hắn không đáp.
“Hồn ta cột trong tân phòng ba năm. Ba năm ấy ta lãng du được đến ba nơi. Một, mộ mẹ ruột ta ở Yên Sơn. Hai, mộ chính ta ở nghĩa trang phía tây Trấn Bắc bá phủ. Ba, lãnh cung phía tây Hoàng thành.”
Mắt hắn động một cái.
Ta tiếp: “Ở mộ ta, ta thấy đích mẫu Ninh Uyển đến khóc thương. Bà ta cầm chén rượu tế đổ xuống mộ ta, khóc rất thật, cả nha đầu đi cùng đều rơi nước mắt. Nhưng sau khi mọi người lui, bà ta đứng lại. Trong nhà mồ nhỏ bên mộ, có một người bước ra. Áo đen, khăn che nửa mặt, giọng đục có âm sắc Bắc Địch. Bà ta thì thầm với người ấy một câu. Chỉ một câu. Ta nhớ nguyên văn.”
Ta ngừng.
Hắn: “Câu gì?”
“‘Kế hoạch hai mươi năm thành công. Thất hoàng tử đã bị phế. Đông cung mất một cột trụ. Bắc Địch có thể động binh.’”
Hắn im.
Ta tiếp: “Ta nghe câu ấy, ta biết bà ta là gián điệp Bắc Địch. Ta biết mẹ ruột ta chín năm trước không chết vì phong hàn. Ta biết chàng không phải kẻ điên giết vợ. Chàng bị Loạn Tâm Tán trong chén rượu tế trời đêm hợp cẩn. Thuốc chỉ phản ứng mạnh với dương khí, ta uống chỉ chóng mặt, chàng uống thì phát điên một khắc. Ninh thị thiết kế đúng vào lễ hợp cẩn vì bà ta biết dược lý này.”
Hắn vẫn im.
Ta không dừng: “Ở lãnh cung, ta lãng du đến vì dây oán chồng vợ kéo hồn ta đến chỗ chàng. Hai năm chàng bị giam ở đó, ta ngồi ngoài song sắt nhìn chàng mỗi đêm. Chàng gào một câu duy nhất. Không ai nghe. Chàng tưởng chàng chết một mình.”
Ta ngừng. Nhìn hắn thẳng.
“‘Ta không giết nàng, ta không muốn giết.’ Câu ấy. Đúng không?”
Hắn khựng. Bàn tay hắn siết một cái, siết vào tay áo. Ta thấy chai vũ khí dưới lớp da tay hắn, cái chai tám năm luyện kiếm đêm khuya mà cả triều tưởng vảy khô bệnh điên.
Hắn nhắm mắt. Một khắc lâu. Mở mắt lại. Mắt hắn không còn sắc như thẩm quan nữa. Mắt hắn lạnh, nhưng lạnh khác. Lạnh của người vừa nghe câu chỉ mình biết mà kẻ đối diện nói ra không sai một chữ.
“Câu ấy.” Hắn nói khẽ. “Ta gào tám trăm đêm trong lãnh cung. Không ai nghe. Ta chắc không ai nghe. Ngươi… nghe được?”
“Hồn ta cột nơi chàng bị đưa đến. Không nghe không được.”
Hắn im lâu. Cuối cùng: “Ngươi biết ta giả điên.”
“Ta biết. Tám năm chàng giả điên để tra vụ mẹ chàng. Chàng có Lữ Trấn, chàng có ám vệ Đức phi để lại. Chàng thu đủ chín phần chứng cứ Vệ Hoàng hậu hạ độc kim tiêm chậm mẹ chàng. Chỉ thiếu một vật chứng gốc. Chàng chờ dịp.”
“Ngươi biết cả chuyện Vệ Hoàng hậu?”
“Ta biết qua chuyện Ninh thị. Hai bà bao che nhau hai năm nay vì cùng lợi ích. Ninh thị giúp phế chàng, Vệ Hoàng hậu bao che gián điệp. Chàng chưa biết chuyện Ninh thị, nên chàng chưa nối được hai đầu.”
Hắn nhìn ta thật lâu. Ta chịu ánh nhìn ấy không né. Ba năm hồn nán ta đã nhìn hắn nhiều đêm hơn hắn nhìn ta trong tám trăm đêm lãnh cung. Ta không sợ ánh nhìn của hắn.
Cuối cùng hắn hỏi: “Ngươi có bằng chứng vật không? Chỉ lời nói không đủ trước triều đình. Phụ hoàng ta không nghe hồn nói.”
“Có.” Ta đáp ngay. “Hộp khảm trai ngăn kép của mẹ ta. Bên trong có di thư máu mẹ ta viết chín năm trước vạch Ninh thị hạ độc bà bằng Vong Xuân của Bắc Địch. Kèm một mảnh vải nhỏ có thêu hoa Bắc Địch, cắt từ áo Ninh thị. Ngoại tổ phụ ta y sư ẩn cư Yên Sơn giữ chín năm. Đêm nay canh dậu, hộp về đến Thất vương phủ. Cửa sau. Lan Nhã nhận.”
“Bao nhiêu chứng?”
“Đủ vạch Ninh thị hạ độc mẹ ta. Không đủ vạch Ninh thị gián điệp Bắc Địch.”
“Vậy chuyện thứ hai giao ta.” Hắn thoáng gật. “Lữ Trấn ba tháng nay theo dõi một chuyện lạ: Ninh thị mấy hôm nay lén xuất phủ đến trạm dịch cửa Bắc. Ta chưa biết vì sao. Nay ngươi nói, ta hiểu. Đêm nay Lữ Trấn sẽ mai phục nhà mồ ngoài Thất vương phủ. Sứ giả Bắc Địch tối nào cũng ẩn thân ở đó chờ tin từ Ninh thị. Bắt sống. Đối chứng với di thư mẹ ngươi, chuỗi bằng chứng đủ.”
Ta gật. Không nói ra, nhưng trong lòng ta thở một hơi dài. Việc thứ ba giao được cho hắn. Ta còn phải lo việc thứ tư.
Hắn lấy trong tay áo một chén sứ nhỏ. Chén trà xanh, không giấy đỏ, không hoa văn. Rót nước trà nguội vào từ bình trong tay áo bên kia. Đưa cho ta.
“Chén thử.” Hắn nói. “Nếu ngươi thật trọng sinh, uống. Trà thường. Không có gì. Ta thử phản ứng của ngươi.”
Ta cầm chén. Không do dự. Uống một hơi. Trà lạnh vào cổ. Vị hơi đắng của trà cũ. Không có gì lạ.
Hắn nhìn ta uống. Gật.
“Ta tin nàng.” Hắn nói. Lần đầu tiên trong cả cuộc trò chuyện, hắn không gọi “ngươi” nữa. “Không phải tin trọn. Nhưng đủ tin để đêm nay hợp lực.”
Ta gật lại. Ta không cần hắn tin trọn. Ta chỉ cần hắn tin đủ.
“Canh tí lễ hợp cẩn.” Ta nói. “Chén rượu tế trời Ninh thị đưa sáng nay ta đã mang từ kiệu vào, bày trên án tổ tiên. Đêm nay chàng và ta đứng trước án rót rượu tế uống chung. Ta đổi chén trong ba nhịp thở, chàng che ta bằng vai. Chén sạch chàng chuẩn bị?”
“Ta chuẩn bị. Chén sứ trắng giống hệt, rót nước trong pha chút rượu tế cho có mùi. Ta luyện tráo đồ tám năm giả điên, ba nhịp thở đủ.”
“Chén rượu độc thật sau khi tráo, ta giấu trong tay áo. Sáng mai làm bằng chứng.”
Hắn gật.
Ta thêm: “Đêm nay canh sửu Ninh thị sẽ đến ‘chúc mừng’. Bà ta không tin lễ hợp cẩn đủ. Bà ta sẽ mang chén rượu mừng dự phòng. Nếu chén tế trời chưa phát tác, bà ta đưa chén thứ hai để chắc chắn.”
“Ta biết cách xử.” Hắn nhíu mày một cái. “Ta sẽ giả điên lại, nhận chén, uống. Ngươi la lên giả hoảng. Bà ta tỏ ra bất ngờ. Đúng lúc ấy Lữ Trấn đã bắt sống sứ giả Bắc Địch trong nhà mồ, ám vệ áp giải vào tân phòng. Ninh thị không kịp chối.”
Ta gật. Kế hoạch trọn.
Hắn ngừng, sau đó thêm một câu như tự nhiên nhớ ra: “Ba năm trước ta thấy huynh trưởng ta, Thái tử Diệp Trầm, cầm một cây kim gãy trong tay khi thăm phòng cũ mẹ ta dịp Tết Đoan Ngọ. Chàng không biết ta nhìn thấy. Ta không biết chàng giữ để làm gì. Đêm nay nếu Ninh thị sập, có lẽ kim ấy sẽ ra ánh sáng. Diệp Trầm ba năm nay nghi mẹ chàng. Chờ dịp.”
Ta ghi nhớ. Không nói. Chi tiết này ta không có trong ba năm hồn nán. Ta chỉ nán ba nơi, không đến Đông cung được. Hắn đưa mảnh ấy cho ta như đưa một quân cờ.
Hắn quay đi. Ta cũng quay.
Bước một bước, hắn ngừng. Không quay lại. Chỉ nói:
“Diệp Lam.”
Ta ngừng, không quay.
“Nàng vừa cứu ta khỏi tám năm nữa. Ta nợ nàng cả kiếp.”
Ta không đáp. Bước tiếp vào Đông sảnh.
Nhưng trong lòng, một sợi dây hồng vừa được nối lại. Ba năm hồn nán ta nghe hắn khóc trong lãnh cung tám trăm đêm. Hôm nay ta nghe hắn nợ.
Ba năm nghe khóc, một câu nghe nợ. Đủ chưa? Chưa đủ. Nhưng đã bắt đầu.
Ta về đến Đông sảnh, đóng cửa. Ngồi bên bàn trang điểm. Trong gương đồng, gương mặt ta còn nguyên phấn cưới, còn nguyên môi son. Nhưng mắt ta không lạnh như canh ngọ nữa. Mắt ta có một tia. Không phải vui. Không phải yên. Chỉ là một tia. Tia của người vừa bước đến bước thứ hai trong bốn bước.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng canh thân đã ngả vàng đỏ, chiếu vào áo cưới đại hôn treo trên móc. Gấm đỏ thẫm thêu chim phượng vàng, tay áo dài, tay áo trong có chỗ khâu ngầm giấu chén. Áo cưới của ta. Đêm nay ta sẽ mặc trong lễ hợp cẩn. Đêm nay ta sẽ đổi chén.
Đêm chưa đến. Hộp khảm trai chưa về. Ninh thị chưa động.
Còn ba canh giờ.
Ta ngồi bên gương, rút cây trâm bạc mẹ để lại từ trong tay áo, đặt lên bàn trang điểm. Trâm bạc mỏng, dài, có khắc chữ “Nhàn” nhỏ ở gốc. Chín năm ngoại tổ giữ hộp, chín năm ta giữ trâm. Đêm nay hai vật gặp nhau lần đầu.
Trên bàn tay ta còn ấm hơi chén trà xanh hắn vừa đưa.