Trọng Sinh Đêm Tân Hôn Ta Đổi Chén Rượu

Chương 4: Đổi Chén

Canh dậu. Lan Nhã ra cửa sau. Hộp khảm trai đến.

Ta ngồi trong Đông sảnh, tay chống án. Nắng chiều thu qua cửa sổ nghiêng, đổ trên áo cưới đỏ một vệt vàng nhạt. Nhìn xa như máu khô lâu ngày ám tro. Ba năm hồn nán ta chưa từng thấy nắng chiều nào đẹp như vậy. Có lẽ vì hôm nay ta còn sống để mà thấy.

Cửa hé.

Lan Nhã bước vào, ôm trong tay áo một vật gói vải xanh. Sắc mặt nàng ta đỏ vì chạy, mắt còn ướt.

“Tiểu thư. Ngoại tổ đã tới. Ông đứng ngoài cống nhỏ chờ tin cô. Ông dặn: hộp này giữ chín năm, hôm nay đưa đúng chỗ, ông về Yên Sơn ngay đêm nay không ở lại. Ông sợ ở lại Yên Kinh làm phiền cô.”

Ta đứng dậy. Đi ba bước ra cửa. Ngừng.

“Ngươi ra bảo ông: đêm nay ta gặp Ninh thị. Ba ngày nữa, nếu ta còn thở, ta đến Yên Sơn lạy ông. Nếu ta không còn, hộp này ta trả về tay ngoại tổ, ông giữ tiếp cho đến khi có người thứ hai của dòng Lan còn nhớ mẹ ta.”

Lan Nhã cắn môi. Dạ một tiếng. Chạy đi.

Ta mở gói vải xanh trên án. Bên trong là hộp gỗ đàn khảm trai, mặt hộp khảm hoa mai năm cánh bằng vỏ trai trắng, cánh mai xen chỉ vàng mỏng, thớ gỗ đàn đen như mực khô. Đáy hộp có ổ khoá ngầm nhỏ, chỉ mở bằng chìa ba nét. Chìa mẹ ta ba năm nữa giấu trong lai áo tang, kiếp trước hồn ta nhìn Lan Nhã tháo lai áo lấy ra, đem chôn cùng mẹ. Kiếp này chìa vẫn còn trong tay áo ta, ta mang theo từ sáng lúc thay áo cưới.

Ta rút chìa. Ba nét. Xoay.

Nắp trong bật ra. Ngăn kép hiện.

Bên trong, một mảnh giấy dâu vàng ố, gấp tư. Ta mở. Chữ mẹ ta. Nét cong nhỏ, mực nâu như máu đông chín năm, có chỗ nhoè vì nước mắt ai đã khóc lên đó. Có lẽ chính mẹ ta khóc khi viết. Có lẽ chính ta khóc trong hồn nán ba năm không dám đọc.

Di thư ngắn. Không dài. Chỉ đủ vạch một người.

“Ninh Uyển, thê thứ hai của Trấn Bắc bá, không phải người Đại Yến. Y là con công chúa Bắc Địch, cấy vào ta hai mươi năm. Ta phát hiện thư y liên lạc Bắc Địch trong hộp phấn y ba tháng trước. Ta uống thuốc y đưa từ ba tháng nay, biết là Vong Xuân dòng Bắc Địch chế riêng, không giải được. Ta không dám tố vì Diệp Lam còn nhỏ, tố ra y giết cả nhà. Ta chỉ viết dòng này, gửi cha giữ, ngày nào Diệp Lam đủ lớn hoặc đủ cứng, cha đưa. Kèm mảnh vải cắt từ áo trong y, thêu hoa Bắc Địch, làm chứng. Lan Chiêu Nhàn, ngày rằm tháng bảy năm Vĩnh Long thứ chín.”

Ta đọc hai lần. Đọc lần thứ ba.

Không khóc. Ta đã khóc chín năm trong hồn nán. Nước mắt kiếp này để dành cho việc khác.

Bên dưới di thư có một mảnh vải nhỏ như đồng xu, xanh đậm, thêu hoa năm cánh gai màu bạc. Hoa Bắc Địch. Kiếp trước ta nhìn thấy đúng loại vải này trên áo trong Ninh thị mỗi khi bà thay áo tế, một lần thoáng qua khe cửa lúc ta đưa trà. Kiếp trước ta không biết là gì. Kiếp này ta biết.

Ta gấp di thư lại. Cùng mảnh vải, đặt vào ngăn kép. Đóng khoá. Cất hộp vào ngăn tủ áo cưới, dưới lớp gấm đỏ. Không ai biết vào giờ này ta đã có bằng chứng cứng vạch một đích mẫu hai mươi năm cấy sâu vào Đại Yến.

Canh tuất.

Lan Nhã trở về. Ta bảo nàng ta gọi nữ tì mang nước ấm. Ta cần tắm gội thay áo cưới đại hôn để chuẩn bị lễ hợp cẩn.

Áo cưới trong kiệu sáng nay chỉ là áo lễ đón dâu, gấm đỏ nhạt, không thêu chim phượng. Áo cưới đại hôn cho lễ hợp cẩn khác. Nữ tì bưng ra, phủ trên khay gấm: gấm đỏ thẫm như máu chưa khô, thêu chim phượng vàng đôi sải cánh, tay áo dài che quá đốt ngón, cổ áo cao che gáy, thắt lưng lụa đỏ chín tấc. Áo này Ninh thị đích thân đặt ở tiệm gấm phố Nam ba tháng nay. Bà đặt tỉ mỉ tay áo dài. Kiếp trước ta không hiểu. Kiếp này ta hiểu: tay áo dài để giấu tay ta lúc hai mươi tuổi phát tác chóng mặt vì rượu tế, không thấy ta run mà nghi.

Kiếp này ta cũng cần tay áo dài. Nhưng để giấu chuyện khác.

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

662.000đ

Xem chi tiết →

Ta để nữ tì mặc cho. Trâm phượng cắm lên búi tóc. Son đỏ tô môi. Trong gương đồng, một tân nương mười bảy tuổi nhìn lại ta. Da tái xanh vì chín năm thiếu ăn dưới trướng đích mẫu. Mắt hạnh cụp buồn, nhưng đáy mắt lần này có một thứ ba năm trước không có. Không phải căm phẫn. Không phải sợ hãi. Là bình tĩnh của người biết rõ đêm nay mình sẽ làm gì.

Nữ tì lui.

Ta ngồi bên án trang điểm một mình. Mở tay áo dài. Bên trong lai áo, ta khâu sẵn một túi vải nhỏ, đủ để giấu một chén sứ vàng son. Kim chỉ ta khâu ban chiều, chỉ đỏ, mũi dày, không lỏng. Chén số một sẽ vào đây khi lễ đến khắc hợp cẩn.

Canh hợi.

Cửa tân phòng mở. Thất hoàng tử vào.

Chàng vẫn mặc áo cưới đại hôn màu đỏ tía, tóc dài buộc lỏng, bước loạng choạng. Miệng chảy một vệt nước dãi giả. Thị nữ Đông cung theo sau bưng khay hoa quả, nữ quan lễ cầm quyển chúc từ. Ba người sau chàng đứng ở cửa, không vào sâu, vì vai điên của chàng cả phủ đã quen từ tám năm.

Chàng loạng choạng đến bên ta, ngồi phịch xuống ghế. Đưa tay quờ trâm cưới ta, cười ngu nghê: “Tân… tân nương? Xinh… xinh…”

Ta cụp mắt, không đáp. Đúng vai nhu nhược.

Nữ quan lễ đọc chúc từ. Thị nữ dâng hoa quả. Xong lễ nhỏ, ba người lui ra, đóng cửa. Bên ngoài còn hai thị vệ già canh, không nghe được trong phòng nếu nói khẽ.

Cửa vừa đóng, chàng đứng thẳng dậy.

Nét mặt đổi. Miệng khô. Ánh mắt sắc trở lại. Chàng lau vệt nước dãi giả bằng tay áo, không nói lời, đi thẳng đến bên án tổ tiên trong tân phòng. Trên án đã bày khay lễ hợp cẩn. Chính giữa khay: chén sứ vàng son dán giấy đỏ chữ “Cát”. Chén số một. Chén Ninh thị đưa cho ta trong kiệu sáng nay. Ta đặt trên án theo đúng lời bà dặn.

Chàng cúi nhìn chén. Không chạm.

“Loạn Tâm Tán ngấm sẵn trong lớp men trong của chén. Rót rượu vào, thuốc tan. Không mùi. Không màu. Ai rót ai uống, không rót không uống.” Chàng nói nhỏ, giọng khô như gạch cháy. “Ninh thị ba tháng nay đặt bốn chén cùng loại ở lò gốm Ung Châu. Ta có người ở đó. Ta biết.”

Ta gật.

Chàng thò tay vào tay áo bên phải, lấy ra một vật. Chén sứ trắng. Không giấy đỏ. Hình dáng, kích thước, độ dày, cùng đúc từ một lò với chén số một, chỉ khác không có Loạn Tâm Tán trong men. Chàng đặt chén trắng bên cạnh chén số một trên án. Hai chén như hai giọt nước rơi cùng từ một mái.

“Của ta.” Chàng khẽ nói. “Tám năm giả điên, ta luyện tay tráo đồ. Chén này chiều nay Lữ Trấn báo tin nàng, ta chuẩn bị ngay. Rót nước trong. Trên bề mặt phết một lớp rượu tế loãng cho có mùi. Chủ tế cúi rót không nhìn kỹ. Ta cúi đỡ chén cũng không nhìn kỹ. Chỉ có nàng nhìn kỹ. Nàng đổi trong ba nhịp thở.”

“Ta biết.” Ta đáp. “Ta cần chàng che ta bằng vai.”

“Ta che.”

Chàng ngồi xuống ghế đối diện. Nhìn ta lâu. Rồi chàng thêm một câu, giọng nhẹ như tự nhớ ra:

“Ba năm trước ta thăm phòng cũ mẹ ta dịp Tết Đoan Ngọ. Ta thấy huynh trưởng ta, Thái tử Diệp Trầm, cầm một cây kim gãy trong tay. Chàng đứng bên hộp phấn cũ của mẹ ta. Chàng không biết ta đang nhìn qua khe cửa. Ta cũng không biết chàng giữ để làm gì. Nay nếu Ninh thị sập đêm nay, kim gãy ấy có lẽ sẽ ra ánh sáng. Huynh ta ba năm nghi mẹ mình, chỉ chờ bằng chứng cuối cùng.”

Ta ghi nhớ. Không hỏi. Kim gãy Đức phi. Diệp Trầm giữ ba năm. Đêm nay ghép vào di thư máu mẹ ta cộng mảnh vải hoa Bắc Địch cộng sứ giả Lữ Trấn bắt sống ngoài nhà mồ, đủ chuỗi. Rạng sáng thăng điện. Đủ.

Canh hợi cuối. Đầu canh tí sắp đến.

Có tiếng gõ cửa. Chủ tế đến.

Chàng lập tức đảo tư thế. Ngã bên án, cười ngu. Nước dãi giả lại chảy. Ta đứng dậy mở cửa, cụp mắt, giọng nhỏ: “Chủ tế thỉnh vào.”

Chủ tế bước vào, quan lễ bước vào, hai thị vệ đứng ngoài canh. Có một nữ tì lạ mặt đứng ở góc, tay bưng khay khăn nhỏ. Ta liếc. Nữ tì này không phải người Thất vương phủ. Áo mộc, tay dài, mắt lộ sắc lạnh dưới rèm mi. Nội gián Ninh thị cài sẵn để nhìn kết quả chén rượu tế trời.

Ta ghi nhớ. Đêm nay bà không đến trực tiếp, bà đưa mắt qua nữ tì này. Càng tốt. Bà càng xa càng tin chắc chắn.

Chủ tế đọc lễ. Trầm hương thắp trong lư đồng, khói xám tỏa vòng lên trần. Trống lệnh gõ ba tiếng đầu canh tí. Bên ngoài, cả Thất vương phủ im. Trong phòng, chỉ có tiếng chủ tế đọc chúc từ trầm đều.

Đến khắc.

“Thất điện hạ, Thất phu nhân, xin lên án tổ tiên tế trời uống rượu hợp cẩn.”

Chàng đứng dậy. Không loạng choạng. Vai điên tạm bỏ ba nhịp thở, chủ tế không dám nhìn thẳng hoàng tử vì lễ cấm. Chàng bước ba bước lên án. Ta bước theo, cách chàng nửa bước, đứng bên trái. Vai chàng cao hơn vai ta hai đốt ngón, đủ che tay ta khi cúi.

Chàng cúi rót rượu tế trời từ bình đồng lên chén số một. Rượu đỏ đậm, một giọt long lanh trên miệng chén như máu tươi. Trong lúc chàng cúi, vai chàng nghiêng che một góc, khuất chén khỏi tầm nhìn nữ tì lạ mặt ở góc phòng.

Ba nhịp thở.

Nhịp một: ta rút chén số ba từ lai áo tay dài, kín trong lòng bàn tay.

Nhịp hai: chén số một, tay ta đưa qua, chén trong tay lòng ta đổi vào vị trí trên án. Chén số một trượt vào lai áo, khớp vào túi vải đỏ ta khâu sẵn. Chỉ đỏ khâu mũi dày, không lỏng. Chén nằm êm, không kêu tiếng sứ chạm sứ.

Nhịp ba: ta rụt tay, cụp mắt.

Chàng đứng thẳng. Đưa chén số ba, giờ đứng trên án, lên môi. Uống một ngụm. Nước trong pha rượu tế loãng, không thuốc. Chàng đưa chén sang cho ta. Ta hai tay đỡ, uống một ngụm nhỏ. Cũng chỉ có mùi rượu loãng. Chén trở về án.

Chủ tế đọc câu kết. Nữ tì lạ mặt ở góc phòng nhìn chàng. Chờ hai khắc. Chàng vẫn đứng thẳng, không loạng choạng thêm. Nét mặt bình. Đúng vai điên trơ, không phát tác thuốc.

Nữ tì cắn môi. Cụp mắt. Quay đầu đi. Nàng ta chờ nửa canh giờ nữa xem có gì lạ. Không có, nàng ta sẽ về báo Ninh thị: chén tế trời không phát tác, cần chén dự phòng.

Đúng ý ta.

Chủ tế, quan lễ, thị vệ, nữ tì lạ, cùng lui. Cửa tân phòng đóng.

Chàng ngồi phịch xuống ghế bên án. Thở ra một hơi dài. Vai điên cởi hết.

“Xong nửa đầu.”

Ta ngồi đối diện. Rút chén số một từ lai áo ra, đặt trên án giữa hai người. Chén sứ vàng son, giấy đỏ chữ “Cát” vẫn nguyên, đáy chén còn ướt rượu tế thật. Cả Loạn Tâm Tán trong lớp men trong.

“Chén này chàng giữ. Rạng sáng đại điện, trình Hoàng thượng làm bằng chứng chén tế trời.”

Chàng gật. Cầm chén, gói vào khăn lụa xanh trong tay áo trái. Cất kín.

“Nửa sau.” Chàng nhìn ta. “Ninh thị sẽ đến chúc mừng. Bà mang chén dự phòng, Loạn Tâm Tán ngâm sẵn, sợ chén tế trời không đủ. Lữ Trấn theo dõi bà từ chiều, thấy bà giấu một chén nhỏ trong tay áo bên trái. Bà đến để nhìn kết quả. Nếu ta chưa phát điên, bà sẽ đưa chén dự phòng ép uống mừng.”

“Bà không tự đưa.”

“Không. Bà sẽ nhờ ta uống. Ta nhận. Ta uống. Ta ‘phát điên’ lại một lần nữa. Nàng la lên, giả hoảng, kêu thị vệ. Ninh thị sẽ đứng đó nhìn kết quả, giả bộ hoảng theo. Ngay khoảnh khắc ấy Lữ Trấn dẫn ám vệ ập vào từ cửa sau. Cùng lúc, ám vệ khác của Lữ Trấn phục kích nhà mồ ngoài phủ, bắt sống sứ giả Bắc Địch tối nào cũng ẩn ở đó chờ Ninh thị báo tin.”

“Chàng uống thật hay tráo?”

“Tráo. Cùng thủ pháp tám năm ta luyện. Nhận chén, tay áo dài che, tráo chén nước lã đã giấu sẵn trong lai áo lúc chào bà, nàng chỉ cần la khi ta ‘đập chén xuống’.”

Ta gật.

Chàng nhìn ta. Áo cưới đỏ chàng chảy trên nền gạch xanh, áo cưới đỏ ta chảy lệch bên. Hai vệt đỏ như hai dây hồng đã cắt lại nối, nhưng nối bằng dao chứ không bằng chỉ. Ba năm hồn nán ta chưa từng nghĩ có ngày ngồi đối diện chàng thế này, cả hai còn thở, cả hai còn tính chuyện đêm sau còn thở.

Chàng thêm một câu. Không phải bàn kế. Là hỏi.

“Diệp Lam. Nếu đêm nay ta thật phát điên vì Ninh thị có chén thứ ba ta chưa biết, nàng sẽ làm gì?”

Ta không đáp ngay.

Ta rút trong lai áo ra một vật. Cây trâm bạc mỏng. Trâm mẹ ta để lại chín năm trước, Lan Nhã giấu cho ta cùng cây trâm gỗ chữ “Nhàn”, hôm nay Lan Nhã đưa cho ta lúc thay áo. Trâm bạc đầu nhọn như kim, thân trâm khắc một chữ “Lan” nhỏ. Ta cắm trâm vào búi tóc, ngay bên trâm phượng.

Chàng nhìn trâm. Hiểu. Trâm bạc đầu nhọn đủ đâm cổ người, đủ đâm cổ mình.

Ta ngồi thẳng. Nhìn chàng qua ngọn nến hồng trên án. Nến chảy được một tấc, sáp đỏ nhỏ giọt xuống chân đèn thành một vũng nhỏ. Trong vũng sáp, hình ta lộn ngược, mờ.

“Ta không chết trong tân phòng hai lần đâu, chàng.”