Trọng Sinh Đêm Tân Hôn Ta Đổi Chén Rượu

Chương 5: Ninh Thị Đến Chúc

Bên ngoài, có tiếng gõ cửa nhẹ. Ba tiếng. Giọng Ninh thị vọng vào, ấm như mật rót: “Diệp Lam nhi. Mẹ đến.”

Ta nhìn chàng. Chàng nhìn ta. Một khắc thôi, mắt chàng đã đảo sắc. Cả người chàng lỏng xuống, vai xệ, cổ nghiêng, tay buông xuôi. Miệng hé, khóe môi kéo lên một nụ cười ngu ngơ. Nước bọt nhỏ ra một sợi mỏng bên mép. Chàng bò lết đến bên cửa sổ, ngồi thu lu như một đứa trẻ sợ bóng, mắt trợn lên nhìn ta không hồn.

Tám năm giả điên. Chàng vào vai trong ba nhịp thở.

Ta đứng dậy. Áo cưới đỏ thẫm chảy dài xuống nền gạch. Tay ta ép nếp áo bên hông, nơi giấu hộp khảm trai. Ta thở một hơi dài. Ba năm trong lãnh cung hồn ta từng nghe bà ta cầm chén thế này đến bên linh cữu ta khóc thương. Ba năm bà ta nói “Con gái đáng thương của mẹ.” Chín năm trước bà ta cũng nói câu ấy trên linh cữu Lan thị.

Ta bước ra. Kéo then cửa.

Ninh thị đứng ngoài, mặc áo tế cưới màu tím thẫm, tóc chải cao vấn bằng trâm ngọc trắng. Tay bà bưng một khay gấm nhỏ. Trên khay đặt một chén sứ xám tro, rót rượu vàng đục. Nến ngoài hành lang hắt ánh đỏ lên tay bà, khiến làn da trắng ấy thoáng ửng như phết một lớp máu mỏng.

Bà cười. Nụ cười mẹ hiền.

“Diệp Lam nhi. Lễ hợp cẩn xong rồi. Mẹ đến chúc con và điện hạ trăm năm hạnh phúc. Mẹ có mang một chén rượu mừng, Ung Châu Bắc rượu ba mươi năm, quý lắm. Con và điện hạ uống chung, mẹ mới yên tâm về.”

Ta quỳ xuống. Nhận khay bằng hai tay. Đầu cúi đúng ba phần khiêm, đúng vai một tân nương nhu nhược mới cưới đêm đầu.

“Con tạ mẹ.”

Ninh thị bước vào. Ánh mắt bà lướt qua Thất hoàng tử ngồi thu lu bên cửa sổ. Bà thở dài một tiếng, giọng thương xót đúng nhịp: “Điện hạ khổ. Con… cũng khổ.”

Ta không đáp. Bà không cần ta đáp. Bà đang chờ ta đưa chén cho chàng.

Ta đứng dậy. Bưng khay đến bên cửa sổ. Chàng ngước lên nhìn ta, ánh mắt trống rỗng như trẻ con nhìn đèn hoa. Ta đưa chén xuống. Tay chàng đưa lên, hai bàn tay dài run run, đón lấy chén.

Chàng đưa chén lên môi. Uống một hơi. Rượu vàng đục chảy vào cổ, một giọt tràn ra khóe môi, rơi xuống áo cưới đỏ tía.

Ba nhịp thở.

Chàng buông chén. Chén sứ tro va xuống nền gạch, vỡ thành ba mảnh. Tiếng vỡ khô, gọn. Chàng đứng dậy. Không loạng choạng. Không cười ngu.

Thân người thẳng như cột đình.

Ninh thị chớp mắt.

Chàng nhào tới. Tay chàng nắm cổ áo ta. Tay kia siết cổ ta. Miệng chàng gào lên một tiếng cười to, khàn, đục: “Tân nương! Tân nương! Đêm nay tân phòng! Ha ha ha!”

Ta cảm nhận ngón tay chàng ấn vào cổ mình. Không nặng. Chàng biết chỗ đè giả, biết chỗ tha. Nhưng người ngoài nhìn vào chỉ thấy một hoàng tử điên siết cổ tân nương. Ta biết vai ta phải diễn. Ta ngã ngửa xuống nền, tay ta bám vào tay chàng, giọng ta hét vỡ:

“Thất điện hạ! Mẹ! Cứu con! Điện hạ phát bệnh! Cứu!”

Ninh thị bật dậy. Sắc mặt bà biến trong một khắc, sau đó lấy lại vẻ hoảng hốt đúng nhịp. Bà chạy đến, quỳ bên ta, tay đỡ ta lên, giọng bà run: “Trời ơi! Thất điện hạ! Người ơi! Thị vệ! Cứu điện hạ! Cứu tân nương!”

Hai mắt bà nhìn ta. Sâu trong đáy mắt, ta thấy một tia sáng. Không phải hoảng. Là mừng.

Bà nghĩ kế hoạch thành công.

Ba năm hồn nán, ba năm ta nhìn tia sáng ấy trong mắt bà bên mộ ta. Kiếp này ta nhìn lại lần thứ hai. Không dễ chịu hơn. Chỉ khác một điều: kiếp này ta nhìn từ vai người sống. Kiếp trước ta nằm trong quan tài, hồn ta ngồi trên xà đình nhìn xuống, thấy bà rắc nắm gạo trắng lên nắp áo quan ta rồi thì thầm với nữ tì thân tín: “Diệp Lam nhi đi cũng phải. Diệp Lộ nhi mới đáng làm Thái tử phi.” Ta khi ấy chỉ có một tiếng hét vô thanh. Không ai nghe. Kiếp này ta có tiếng hét, có hộp khảm trai, có Lữ Trấn, có chàng.

Cửa tân phòng bật mở.

Không phải thị vệ Thất vương phủ trong áo tế cưới. Là Lữ Trấn, râu bạc, tay cầm kiếm dài chưa rút vỏ. Sau ông là ba ám vệ trong áo giáp thường, mắt sắc như đao chàng, đứng vòng cung chặn cửa. Không một ai reo hò, không một ai chạy. Bốn người đứng im như bốn cây cột đình.

Ninh thị khựng.

Thất hoàng tử buông tay ta. Chàng đứng lùi lại một bước. Nắm áo ta thả xuống. Nét mặt chàng đổi. Nụ cười điên tan. Nước bọt bên khóe môi chàng đưa tay áo lau đi. Ánh mắt chàng ngước lên, sắc như một mảnh sứ vừa vỡ.

Chàng cười. Không phải cười ngu. Là cười lạnh.

“Ninh phu nhân. Ta không phát điên đêm nay.”

Giọng chàng bình. Rõ từng chữ. Tám năm giả điên, đêm nay chàng nói câu hoàn chỉnh đầu tiên trước một người ngoài Lữ Trấn.

Ninh thị ngồi phịch xuống nền. Tay bà buông ta. Bà nhìn chàng, môi hé, không thành tiếng.

Chàng nói tiếp, giọng vẫn bình: “Chén rượu tế trời của bà chưa vào máu ta. Ta và tân nương đã tráo chén ở lễ hợp cẩn. Chén Loạn Tâm Tán bà chuẩn bị nằm trong tay áo tân nương, đêm nay sẽ ra ánh sáng trước Hoàng đế.”

Bà lắc đầu. Chậm.

Chàng tiếp: “Chén rượu mừng bà vừa đưa, ta cũng đã tráo. Bà xem này.” Chàng nghiêng người, từ bên trong tay áo, kéo ra một chén sứ nhỏ giấu kín. Chén ấy còn nguyên rượu vàng đục. “Ta tráo trong khắc cầm chén lên môi. Ba nhịp thở là đủ. Tám năm ta luyện tráo đồ trong Thất vương phủ, luyện chỉ để đêm nay. Bà không thấy vì mắt bà đang nhìn tân nương ngã xuống nền. Bà quá tin vào cái vai điên bà đã đọc suốt tám năm.”

Ninh thị ngồi. Mắt bà không rời chén trong tay chàng.

Ta đứng dậy. Kéo trâm bạc từ búi tóc xuống. Từ nếp áo bên hông, ta rút hộp khảm trai ngăn kép ra. Đặt lên án bên cạnh nến. Ánh nến đỏ hắt lên mặt khảm hoa mai, những mảnh vỏ trai xanh biếc chớp một lần, tắt một lần, như hơi thở.

Ta mở khoá ngầm. Ba nét khoá cách một tiếng khô. Nắp hộp bật lên.

Bên trong, ngăn trên đựng một cây trâm ngọc mẹ ta để lại. Ngăn dưới, ẩn kín, đựng một tờ giấy dâu cuộn tròn buộc bằng chỉ đỏ. Ta cầm giấy lên, cởi chỉ, mở ra trước mặt Ninh thị.

Chữ nhỏ, nét cong. Máu khô đã ngả nâu đen. Chín năm.

Ta đọc lên, giọng ta khô như tiếng chén vỡ ban nãy:

“Ngày mười lăm tháng chạp năm Cảnh Thái thứ chín, ta là Lan Nhàn, thân mẫu Tô Diệp Lam, viết bằng máu ngón tay. Ninh Uyển đích mẫu Trấn Bắc bá phủ chín tháng nay đã hạ Vong Xuân của Bắc Địch vào canh sâm mỗi tối ta uống. Ta biết ta không sống qua đông. Ta để di thư này cho cha ta Lan lão thái giữ, đợi ngày Lam nhi cần. Kèm theo là mảnh vải hoa Bắc Địch ta cắt từ tay áo Ninh thị đêm mười tháng mười khi bà lấy phấn từ hộp ta.”

Ta gấp giấy lại. Từ trong hộp, ta lấy ra mảnh vải nhỏ, hoa thêu ba cánh xoáy, chỉ vàng đã bạc. Ta đặt lên án cạnh di thư.

Ninh thị nhìn mảnh vải. Sắc mặt bà không còn gì để trắng thêm nữa.

Ta nói tiếp, giọng ta không cao, không thấp: “Sáng nay bà đưa ta chén rượu tế trời trong kiệu. Bà nói mẹ không yên tâm để con vào Thất vương phủ. Ba năm trước cũng câu ấy. Kế hoạch của bà: Thất điện hạ phát điên bóp cổ tân nương, bị phế, Đông cung mất một cột trụ. Hai năm sau Bắc Địch động binh, Đại Yến chia phái. Ta nghe bà nói với sứ giả Bắc Địch trong nhà mồ ngoài Thất vương phủ. Câu này ba năm trước bà đứng bên mộ ta cũng thì thầm y nguyên: ‘Kế hoạch hai mươi năm thành công.’”

Ninh thị ngước lên. Mắt bà cuối cùng cũng nheo lại. Vẻ ấm mẹ hiền tan biến. Ta thấy khuôn mặt thật của bà lần đầu trong hai kiếp. Sắc lạnh. Ánh nhìn của một kẻ đứng trên đỉnh cao chín năm mà đêm nay bị đẩy xuống chân núi bằng chính cái chén rượu mình rót.

Gậy ông đập lưng ông. Ba năm hồn nán ta chờ khoảnh khắc này.

Bà cười. Cười lạnh, chậm, khinh.

“Diệp Lam nhi. Con tưởng mình biết hết sao? Ta hai mươi năm cấy mình vào Đại Yến. Cha ta chết vì Đại Yến, mẹ ta uống thuốc độc trước mặt ta năm ta bảy tuổi. Ta bò từ đất Bắc Địch sang đây, mười bảy tuổi đã cầm khay trà cho Trấn Bắc bá. Hai mươi năm ta không sai một bước. Một con nha đầu nhu nhược trọng sinh, cũng chỉ thay đổi được một đêm. Bắc Địch vẫn còn tám vạn binh phía bắc Ung Châu. Ta chết hôm nay không có nghĩa Đại Yến sống.”

Lữ Trấn bước tới một bước. Kiếm ông vẫn chưa rút. Nhưng giọng ông cắt vào phòng như một lưỡi khô: “Ninh phu nhân. Nhà mồ ngoài Thất vương phủ, sứ giả Bắc Địch đã bị bắt sống hai khắc trước. Y khai. Đầu bếp chính Thất vương phủ, người bà cấy năm năm nay để canh chén rượu tế trời, cũng bị áp giải cùng lúc canh sửu. Ninh phu nhân đêm nay không ra được cửa Thất vương phủ.”

Ninh thị vẫn cười.

Lữ Trấn tiếp: “Còn một chuyện. Sứ giả khai Vệ Hoàng hậu hai năm nay biết bà là gián điệp Bắc Địch, không tố vì cùng lợi ích phế Thất hoàng tử. Tin này ta đã cho ám vệ chạy đến Đông cung báo Thái tử Diệp Trầm nửa khắc trước. Rạng sáng, Hoàng đế thăng đường. Cả bà cả Vệ Hoàng hậu đều lộ.”

Nụ cười trên môi Ninh thị cứng lại. Bà không ngờ đường dây với Vệ Hoàng hậu cũng đứt trong một đêm. Ba tầng mưu hai mươi năm, đêm nay đổ như một chồng bát rơi khỏi tay nha đầu vụng.

Bà im lâu.

Cuối cùng bà nhìn ta. Không giận. Không hận. Chỉ nhìn.

“Con… hồn nán ba năm nghe được ta nói với sứ giả trong nhà mồ. Ba năm là đủ đi qua tường nhà mồ. Hay con cũng có dòng máu Bắc Địch của ta, thấy được thứ người thường không thấy? Ta quả thật… dòng ấy.”

Bà tự an ủi mình. Tự cho mình một lối thoát cuối cùng. Tự cho rằng huyết thống Bắc Địch còn lưu trong ta là chiến thắng nhỏ của bà trong đại bại đêm nay.

Ta nhìn bà lâu. Ba năm hồn nán ta đã tưởng tượng khoảnh khắc này đến ngàn lần. Ta tưởng ta sẽ hét. Ta tưởng ta sẽ khóc. Ta tưởng ta sẽ đâm bà một nhát bằng trâm bạc mẹ để.

Nhưng ta chỉ đáp. Giọng ta bình như mặt hồ đêm không gió:

“Không. Ta chỉ là con của Lan thị. Hồn nán không phải máu Bắc Địch. Là oán chết đêm tân hôn cột lại. Bà đừng tự an ủi mình. Máu bà chảy trong bà, không chảy trong ta. Ta là con mẹ ta. Đêm nay ta trả nợ cho mẹ ta, cho chồng ta, cho một triều đại chưa biết mình sắp chết. Không phải trả nợ cho bà.”

Ta cầm hộp khảm trai lại. Đóng khoá. Từ trong hộp, tiếng khoá cách một cái, khô, gọn. Như tiếng dây hồng vừa cắt. Một sợi dây oán chín năm ta vác bằng vai gầy nhỏ, đêm nay ta buông xuống.

Lữ Trấn ra hiệu. Ba ám vệ áp Ninh thị đứng dậy. Bà không kháng cự. Đi qua cửa tân phòng, bà quay đầu nhìn ta một lần cuối. Không nói. Không cười. Chỉ nhìn.

Ta không quay mặt đi. Ta để bà nhìn.

Cửa đóng lại.

Trong phòng chỉ còn hai người. Nến trên án cháy được nửa. Ánh đỏ hắt lên nền gạch, hắt lên mảnh sứ vỡ dưới cửa sổ, hắt lên áo cưới đỏ chảy dài như một vệt máu chưa khô.

Ta ngồi xuống bên án. Thất hoàng tử ngồi xuống đối diện. Cả hai im lặng lâu. Ta nghe được tiếng nến rót sáp xuống đế. Ta nghe được cả tiếng máu đập trong tai mình sau ba năm không đập. Bàn tay ta đặt trên nắp hộp khảm trai còn ấm. Ba năm hồn nán, bàn tay hồn ta chưa từng ấm. Đêm nay ấm lại. Ta cúi xuống nhìn ngón út mình, thấy có một vết đỏ nhỏ nơi Thất hoàng tử vừa siết diễn. Chàng đè giả đúng chỗ nhưng vẫn có tì vết. Ba năm trước chàng bóp cổ ta thật, không có tì vết vì da ta đã hết cảm giác trong khoảnh khắc thứ tư. Kiếp này ta còn có tì vết. Ta còn sống.

Cuối cùng chàng lên tiếng:

“Rạng sáng, Hoàng đế thăng đường. Ta đi cùng nàng.”

Ta lắc đầu: “Ta không cần chàng đi cùng. Ta có Lữ Trấn, có ngoại tổ phụ ta sẽ đến, có Thái tử. Đủ.”

“Ta đi. Không phải vì nàng cần. Là vì ta nợ.”

Ta ngước lên. Ánh mắt chàng lặng. Không có chút ngu ngơ nào của tám năm. Không có chút lạnh nào của khoảnh khắc chàng bỏ vai điên trước Ninh thị. Chỉ có một thứ ta chưa gọi được tên. Ba năm hồn nán ta nghe chàng gào “Ta không giết nàng, ta không muốn giết.” Kiếp này ta nghe chàng nợ.

Ta không đáp ngay. Ta cầm hộp khảm trai lên, đặt vào lòng. Ép hai tay lên nắp. Một sợi dây hồng khác vừa buộc lại, không ở cổ tay hai người, mà ở lòng ta.

Ngoài cửa sổ, canh dần đã đến. Trời chưa sáng. Nhưng một canh giờ nữa Hoàng đế sẽ mở cửa Đại Yến điện.

Ta đứng dậy. Sửa lại áo cưới đỏ thẫm. Cột lại búi tóc bằng trâm bạc mẹ để.

Nhìn chàng.

“Đi.”