Trọng Sinh Đêm Tân Hôn Ta Đổi Chén Rượu

Chương 6: Đại Điện Rạng Sáng

Rạng sáng. Hoàng đế thăng đường bất thường. Cửa Đại Yến điện mở lúc canh mão.

Ta ngồi trong kiệu nhỏ đi cùng Thất hoàng tử vào cung. Áo cưới đại hôn đêm qua còn trên người ta, chưa kịp thay. Gấm đỏ thẫm hằn vết nhàu ở khuỷu tay chỗ ta đè lên hộp khảm trai suốt canh dần. Tay ta lạnh. Không phải kiệu lạnh. Là hộp trong lòng ta lạnh.

Chàng ngồi đối diện. Đã cột lại tóc bằng dải lụa đen, vẫn mặc áo cưới đại hôn màu đỏ tía. Không cười ngu, không loạng choạng. Mắt sắc như đao đã lâu năm chờ ngày rút khỏi vỏ.

“Diệp Lam.” Chàng gọi khẽ. “Nàng có mệt không?”

“Không.”

“Nàng chưa ngủ trọn đêm tân hôn.”

“Đêm tân hôn của ta hôm nay chưa xong. Xong ở đại điện.”

Chàng nhìn ta một khắc. Không đáp. Kiệu vào cửa Ngọ môn, thị vệ hai bên cúi đầu. Trống canh mão gõ ba tiếng vọng qua cửa cung.

Ta xuống kiệu. Sương thu còn đọng trên gạch xanh sân điện, ướt gấu áo cưới. Một vệt đỏ kéo dài sau lưng ta như máu chảy chưa khô.

Đại Yến điện. Hoàng đế đã ngồi trên ngai. Tam công đứng dưới. Thượng thư Binh bộ Trầm Cảnh mặt còn ngái ngủ, thừa tướng Vương Xưởng khoanh tay, mắt hé nhìn ta lạ lùng. Cả triều không hiểu vì sao rạng sáng bất thường bị triệu.

Thái tử Diệp Trầm đã đứng bên trái ngai. Áo đại triều màu tím thẫm, tay áo dài che một vật gì. Mắt chàng nhìn Thất hoàng tử một tích tắc rồi rời đi. Ba năm huynh đệ không dám nhìn thẳng nhau, hôm nay nhìn nhau bằng ánh mắt của hai người sắp cùng nhảy vào lửa.

Ta quỳ giữa điện. Đầu cúi. Áo cưới đỏ trải trên gạch, viền chỉ vàng chớp lên dưới ánh đèn cung.

Thất hoàng tử quỳ bên cạnh ta, cách nửa bước. Chàng vẫn giữ vai điên chút đỉnh, đầu hơi nghiêng, tay áo rủ xuống, miệng lẩm bẩm một câu vô nghĩa. Không ai trong triều biết đây là màn cuối cùng của tám năm.

Hoàng đế nhìn xuống. Giọng khàn: “Thất phu nhân Tô Diệp Lam. Ngươi đêm tân hôn chưa qua đã dâng biểu xin thăng đường. Nói.”

Ta ngẩng đầu. Không run.

“Bẩm Hoàng thượng. Thần thiếp có ba việc trình. Một, đích mẫu thần thiếp Ninh Uyển đã hạ độc chậm mẹ ruột thần thiếp Lan thị chín năm trước. Hai, đêm qua Ninh Uyển đưa Loạn Tâm Tán Bắc Địch vào chén rượu tế trời lễ hợp cẩn, mưu phế Thất điện hạ bằng cách khiến chàng phát điên giết vợ. Ba, Ninh Uyển là gián điệp Bắc Địch cấy vào Đại Yến hai mươi lăm năm. Bằng chứng đủ.”

Cả điện chấn động. Có tiếng chén trà ai đó đánh rơi ở hàng thị lang.

Hoàng đế đứng dậy. Tay đặt lên tay ngai, các khớp trắng bệch.

“Chứng cứ.”

Ta lấy trong tay áo ra hộp gỗ đàn khảm trai. Mặt hộp khảm hoa mai trắng, viền bạc, khoá ngầm giấu dưới cạnh đáy. Ta mở khoá bằng chìa ba nét. Nắp hộp mở ra. Bên trong ngăn nổi bày mấy chiếc trâm bạc cũ của mẹ ta. Ta ấn vào ngăn kép dưới đáy, lộ ra một tờ giấy dâu đã ngả vàng. Chữ viết bằng máu đã khô, nét cong yếu ớt của một người viết trong cơn bệnh.

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

350.000đ

Xem chi tiết →

Ta giơ tờ giấy máu lên. Giọng ta không cao, nhưng cả điện im.

“Đây là di thư máu mẹ thần thiếp Lan thị viết trước khi chết chín năm trước. Trong thư bà nêu rõ Ninh Uyển dùng Vong Xuân của Bắc Địch bỏ vào canh sen mỗi tối trong một trăm ngày. Vong Xuân không giết ngay. Nó giết qua giấc ngủ, làm phổi mục dần, cho tới khi hơi thở tự tắt. Ngày mẹ thần thiếp chết, các thầy thuốc trong phủ đều nói là phong hàn. Không ai kiểm tra hộp phấn Ninh Uyển. Không ai kiểm tra bình canh.”

Ta lật mặt sau tờ giấy. Có một mảnh vải nhỏ khâu dính, thêu hoa tuyết Bắc Địch bằng chỉ trắng.

“Đây là mảnh vải mẹ thần thiếp cắt được từ áo lót Ninh Uyển ba ngày trước khi bà mất. Hoa tuyết Bắc Địch tám cánh. Không phải hoa Đại Yến. Mẹ thần thiếp giấu mảnh vải này vào ngăn kép hộp khảm trai, đưa cho ngoại tổ phụ thần thiếp Lan lão thái giữ chín năm nay. Ngoại tổ phụ đang chờ ngoài cửa điện.”

Hoàng đế ra hiệu. Thái giám truyền. Lan lão thái được đưa vào. Râu trắng bạc, áo vải xám, chân đi tập tễnh vì bảy mươi lăm tuổi lặn lội từ Yên Sơn về đêm qua. Ông quỳ trước ngai, tay run cầm một quyển sổ nhỏ.

“Bẩm Hoàng thượng. Lão thần Lan Thức, cha di nương Lan thị Trấn Bắc bá phủ. Con gái lão thần viết di thư máu này trong ba đêm cuối, giấu vào hộp khảm trai lão thần đích thân đóng bằng gỗ đàn Yên Sơn. Bút tích con gái lão thần lão thần nhận ra. Chín năm giữ mà không dám công khai vì sợ Ninh thị hại cháu ngoại lão thần. Đêm qua cháu lão thần cho người đến đón, lão thần dâng lên.”

Hoàng đế cầm tờ giấy máu. Đưa cho thị lang bên cạnh so bút tích. Thị lang cúi đầu: “Khớp.”

Cả điện lặng như tro nguội. Chỉ có tiếng thở dài của một vị lão thần đứng cuối hàng.

Diệp Trầm bước ra khỏi hàng thái tử. Chàng quỳ xuống bên ta. Tay áo rủ xuống. Từ trong tay áo, chàng lấy ra một vật nhỏ bọc trong khăn lụa vàng.

“Phụ hoàng.” Giọng chàng bình tĩnh, nhưng ta biết bàn tay chàng run. “Ba năm trước con thăm phòng cũ Đức phi Chiêu Nguyên dịp Tết Đoan Ngọ. Con giả cớ đi tìm em Thất hoàng tử. Trong hộp phấn cũ của Đức phi, con tìm được vật này.”

Chàng mở khăn lụa. Một cây kim tiêm gãy làm hai đoạn, đầu kim ám đen như tro cháy. Chàng đặt kim lên khay bạc thái giám bưng tới.

“Ba năm con giữ vì thiếu bằng chứng chuỗi. Đêm qua canh dần, cựu tướng Lữ Trấn báo con hai chuyện: một, Ninh Uyển bị bắt cùng gián điệp Bắc Địch. Hai, sứ giả Bắc Địch khai mẫu hậu con Vệ Hoàng hậu hai năm nay biết Ninh Uyển là gián điệp mà bao che, vì cả hai cùng lợi ích phế Thất hoàng tử. Con lập tức so hai cây kim: kim gãy trong hộp phấn Đức phi và kim gãy Vệ mẫu hậu vẫn giấu trong đáy hộp cấm sau lưng ngai Chiêu Dương điện. Cùng một dòng chế thuốc Bắc Địch. Vong Xuân, Loạn Tâm Tán, và độc kim tiêm đầu ám tro. Cùng nguồn.”

Chàng cúi đầu chạm gạch.

“Con là con Vệ Hoàng hậu. Con quỳ xin phụ hoàng minh xử. Không phải xin phụ hoàng tha mẹ con. Là xin phụ hoàng đừng vì mẹ con là mẹ con mà bỏ qua chuyện phản quốc.”

Ta liếc nhìn chàng. Ba năm hồn nán ta từng nghe chàng than thở với Đông cung tri sự về mẹ mình. Hôm nay chàng nói câu này ở đây, không phải cho ai nghe, mà cho chính chàng.

Hoàng đế ngồi xuống ngai. Tay run cầm cây kim gãy. Một khắc rất lâu.

Cửa điện lại mở. Lữ Trấn dẫn vào một người bị trói. Sứ giả Bắc Địch. Áo đen, mặt xanh xám vì bị đánh, tóc buộc kiểu Bắc Địch chưa kịp cắt. Đằng sau, hai ám vệ áp giải Ninh Uyển. Bà mặc áo tế cưới màu tím đêm qua, nay áo đã nhàu, mắt còn ráo hoảnh.

Sứ giả quỳ. Không kháng cự. Khai đúng những gì Lữ Trấn đã tra: kế hoạch hai mươi năm của Bắc Địch, tên bảy gián điệp khác trong triều Đại Yến, kế hoạch động binh Ung Châu hai năm tới, danh sách quan lại nội gián. Mỗi câu khai là một viên gạch xây lên án tử.

Ninh Uyển đứng lặng. Nhìn ta một lần. Không nói.

Thất hoàng tử đứng dậy. Chàng bước ra khỏi vị trí quỳ, vén tay áo, gỡ dải lụa đen buộc tóc. Tóc dài xoã xuống vai. Nhưng lần này chàng không cười ngu, không chảy nước dãi, không đi loạng choạng. Chàng đứng thẳng như một thanh kiếm mài tám năm trong bao.

Cả điện xôn xao. Có tiếng ai đó thốt lên: “Thất điện hạ…”

Chàng quỳ trước Hoàng đế. Không phải quỳ của một hoàng tử điên. Là quỳ của một tướng trước vua.

“Phụ hoàng. Nhi thần Diệp Chiêu Uyên, tám năm giả điên để điều tra vụ Đức phi mẫu thân bị hạ độc. Hôm nay xin phụ hoàng minh xử ba việc. Một, Vệ Hoàng hậu hạ độc Đức phi mười lăm năm trước bằng kim tiêm chậm giấu trong hộp phấn. Hai, Ninh Uyển đích mẫu vợ nhi thần hạ độc mẹ vợ nhi thần chín năm trước và mưu hại nhi thần đêm qua bằng Loạn Tâm Tán. Ba, Bắc Địch âm mưu tấn công Ung Châu trong hai năm tới, cần điều binh chận trước.”

Hoàng đế đứng dậy khỏi ngai. Đi xuống ba bậc. Đứng trước Thất hoàng tử. Bàn tay già đặt lên đầu con. Một khắc rất lâu.

“Chiêu Uyên. Con giả điên tám năm. Trẫm mù mắt tám năm.”

“Phụ hoàng không mù. Là nhi thần giấu quá kỹ.”

Hoàng đế ngoảnh sang Diệp Trầm. Nhìn con trưởng lâu. Cuối cùng gật một cái.

“Truyền chỉ.”

Thái giám tổng quản bước ra, cầm cuộn giấy vàng. Giọng ngân dài vang trong điện.

“Vệ Hoàng hậu Vệ thị, hạ độc Đức phi Chiêu Nguyên, bao che gián điệp Bắc Địch, phế hậu vị. Giam vĩnh viễn Lãnh cung phía tây. Không xử tử, để tự sống một mình đến ngày trời gọi.”

Diệp Trầm cúi đầu lạy. Không khóc. Không xin. Ta biết chàng đã khóc suốt canh dần rồi.

“Ninh Uyển, gián điệp Bắc Địch hai mươi lăm năm, hạ độc Lan thị, mưu phế hoàng tử, đại nghịch mưu phản. Giao Đại Lý Tự thẩm bảy ngày. Sau đó xử trảm ở Ngọ môn cổng bắc. Trấn Bắc bá phủ vô can trong vụ gián điệp, không liên đới. Thứ nữ Tô Diệp Lam công vạch gián điệp cứu triều, ban Tấn Ninh quận chúa. Đích nữ Tô Diệp Lộ vô can, giữ nguyên vị trí.”

Ninh Uyển vẫn không nói. Bị áp giải ra. Đi qua ta, bà không quay đầu.

“Thất hoàng tử Diệp Chiêu Uyên, giả điên điều tra vụ Đức phi, công trạng lớn. Phong Trấn Bắc Nguyên soái, phụ chính Thái tử. Ba ngày sau xuất quân tiếp viện Ung Châu.”

Chàng lạy tạ. Chín cái.

Thái giám bưng một khay bạc lên. Trên khay đặt một chén sứ tráng men đỏ, rót đầy rượu Ung Châu quý ba mươi năm. Chén đỏ mừng. Sắc đỏ này khác sắc đỏ máu của chén tế trời đêm qua, khác sắc đỏ tím của áo cưới ta còn mặc trên người. Là sắc đỏ của mặt trời rạng sáng vừa lên.

Hoàng đế đích thân cầm chén, đưa cho Thất hoàng tử. Chàng nhận bằng hai tay. Uống một hơi. Đặt chén xuống khay.

Cả điện tung hô: “Trấn Bắc Nguyên soái ngàn tuế.”

Ta vẫn quỳ giữa điện. Không đứng dậy.

Hoàng đế nhìn ta. Đôi mắt già mệt mỏi nhưng còn sắc. Ngài đi xuống thêm hai bậc, đứng trước ta.

“Tô Diệp Lam. Thất phu nhân. Trẫm nghe Chiêu Uyên nói: đêm qua nàng không ngủ. Đêm qua nàng đổi chén rượu tế trời cứu chồng. Đêm qua nàng bắt gián điệp Bắc Địch cấy hai mươi lăm năm. Sáng nay nàng còn mặc áo cưới thăng điện đại tố mẹ chồng nàng và mẹ chồng cả triều. Trẫm hỏi nàng một câu.”

Ta cúi đầu: “Bệ hạ hỏi.”

“Nàng còn muốn gì?”

Ta nghĩ một khắc. Kiếp trước ta chết trong tân phòng, hai mươi tuổi. Kiếp này ta ngồi giữa điện, mười bảy tuổi. Có nhiều thứ ta muốn. Nhưng nói ra thì thừa. Không nói ra thì đủ.

“Bệ hạ. Thần thiếp muốn ra khỏi Trấn Bắc bá phủ. Muốn mở một tiệm thuốc nhỏ ngoài thành, sống bằng tay mình. Không muốn ở lại phủ đích mẫu.”

Hoàng đế nhìn ta lâu. Rồi cười khẽ.

“Được. Trẫm ban Tấn Ninh quận chúa Tô Diệp Lam năm nghìn lượng bạc, một khu nhà nhỏ ba gian ngoài cửa Đông thành. Từ nay được ra vào cung không cần chiếu chỉ. Trấn Bắc bá không được quản thúc con gái mình nữa. Ai cản, trẫm xử.”

Ta lạy tạ. Đầu chạm gạch. Áo cưới đỏ rủ dài phía sau.

Đứng dậy. Chân hơi loạng vì cả đêm không ngủ. Thất hoàng tử ở bên, không đưa tay đỡ, chỉ đứng gần đủ để nếu ta ngã chàng có thể bước tới.

Ra khỏi Đại Yến điện. Sương thu đã tan. Mặt trời canh thìn lên khỏi tường cung, chiếu vào áo cưới đỏ của ta. Vệt đỏ đêm qua bây giờ dưới nắng nhìn như lửa cháy chậm.

Chàng đi bên cạnh ta xuống bậc điện. Cả hai không nói gì. Đến chân bậc, chàng dừng.

“Diệp Lam.”

“Chàng nói.”

“Ba ngày nữa ta xuất quân Ung Châu. Bao lâu về, ta không biết. Có thể ba tháng, có thể ba năm.”

“Ta biết.”

“Trong lúc ta đi…”

Ta ngoảnh nhìn chàng. Chàng ngừng. Ba năm hồn nán ta nghe chàng gào giữa đêm câu duy nhất. Hôm nay ta đợi chàng nói câu duy nhất khác.

Chàng không nói. Chỉ đưa tay ra, đặt lên tay ta một khắc rồi rụt lại. Bàn tay chàng ấm, có chai kiếm dưới lớp vảy giả điên.

“Chàng đi cho tốt. Đừng chết. Ta không muốn ba năm nữa lại phải trọng sinh một lần nữa.”

Chàng cười. Lần đầu tiên trong đời ta thấy Thất hoàng tử cười thật. Không phải cười ngu. Không phải cười lạnh. Là cười của một người vừa được sống lần đầu tiên trong tám năm.

Kiệu quận chúa đưa ta ra khỏi cửa Ngọ môn. Không phải kiệu hồng đại hôn hai mươi bốn canh giờ trước. Là kiệu xanh nhã của quận chúa. Nhưng ta vẫn mặc áo cưới đỏ đêm qua, chưa kịp thay.

Trong kiệu, ta mở hộp khảm trai. Di thư máu mẹ đã trao lại triều đình làm bằng chứng. Ngăn kép giờ trống. Ta để hộp trên đùi, tay đặt lên nắp khảm hoa mai. Hoa mai lạnh dưới ngón tay ta.

Ba tháng nữa chàng trở về từ Ung Châu.

Ba tháng ta có việc phải làm.

Tiệm thuốc phải mở. Ngoại tổ phụ phải đón về Yên Kinh. Lan Nhã phải cưới người tử tế nếu nó muốn. Đích tỷ Diệp Lộ phải viết một lá thư. Mộ mẹ ruột chín năm không được thắp hương đúng, phải dựng lại.

Chín canh giờ đêm qua ta đã làm xong việc của kiếp trước.

Ba tháng tới ta bắt đầu việc của kiếp này.