Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 1: Trà Lầu Án Mạng

Chén trà hoa cúc trong tay Giang Hạo rơi xuống, vỡ tan tành. Hắn ôm cổ, mắt trợn ngược, môi tím lại chỉ trong ba nhịp thở.

Thẩm Tư Diệp, lúc này đang cải trang thành sĩ tử Thẩm Tư Ngôn, ngồi cách bàn của hắn ba bước chân, nâng chén trà nóng lên, làn khói che khuất đôi mắt sắc lạnh. Nàng không kinh ngạc. Kiểu chết này, nàng đã đọc trong bản án của cha mười năm trước.

Trà lầu Thịnh Đường sáng nay đông sĩ tử về Biện Kinh dự thi Hội. Nàng chọn góc khuất tầng hai không phải để ôn kinh nghĩa, mà để nghe. Nghe ai nói gì về Ngự Sử Đài, về cựu Ngự sử Thẩm Duệ, cha nàng, kẻ bị khép tội tham ô bản đồ quân sự rồi chết uẩn khúc trong ngục tối. Bộ nho y xanh nhạt, mũ vải, chút phấn màu đồng dặm che làn da trắng của nữ nhi, nàng đã tập cải trang từ năm mười lăm tuổi, chưa từng để ai nghi ngờ.

Tay nàng vô thức chạm vào vật cứng lạnh trong tay áo rộng, chiếc vòng cổ hạt châu đỏ, di vật duy nhất mẫu thân để lại trước khi qua đời. Mỗi khi lòng dạ không yên, nàng lại có thói quen lăn từng hạt qua đầu ngón tay, đếm cho đủ hai mươi mốt hạt.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

Nửa canh giờ trước.

Cách bàn nàng ba bước, một nhóm sĩ tử đang tranh luận gay gắt. Kẻ dẫn đầu là Giang Hạo, kiêu ngạo nhờ gia thế giàu có Giang Nam. Hắn đập quạt xuống bàn, cười lớn:

Một sĩ tử gầy gò, e dè, lên tiếng:

Giang Hạo khinh bỉ hừ một tiếng, nâng chén trà hoa cúc uống một ngụm lớn:

Đó là câu cuối cùng của Giang Hạo.

Ba nhịp thở sau, hắn ngã sụp trên sàn gỗ, bọt mép trào ra, môi tím ngắt lan khắp gương mặt. Đôi mắt trợn ngược, trân trân nhìn xà nhà.

Cả tầng hai lập tức hỗn loạn. Tiếng la hét, tiếng bàn ghế đổ, tiếng chân người tranh nhau chạy xuống cầu thang.

Tư Diệp không chạy. Nàng đứng dậy chậm, giữ hai tay chắp sau lưng, bước ngang qua đám sĩ tử đang tháo lui. Đến bên xác Giang Hạo, nàng cúi xuống, không quá gần, không quá xa, đủ để mũi nàng bắt được mùi hạnh nhân đắng thoảng ra từ khóe miệng nạn nhân.

Thạch tín. Tinh chế trong cung. Đồng tử co như đầu kim, đầu ngón tay đã tím đen, nàng đã đọc chính đoạn miêu tả này trong ba bản án hình mà cha nàng để lại trong ngăn kéo bí mật. Loại độc chỉ có kẻ đủ tay dài đến Thái Y Viện mới lấy được. Không phải một sĩ tử đắc tội bạn học có thể pha nổi.

Nàng liếc chén trà vỡ dưới sàn, và đứng khựng lại.

Giữa những mảnh gốm và bọt nước, có một hạt châu màu đỏ sẫm nằm im lìm. Kích thước và sắc đỏ giống hệt hạt châu trên vòng cổ trong tay áo nàng.

Không do dự, nàng dùng vạt áo rộng che khuất tầm nhìn của bọn phục vụ đang run rẩy, cúi xuống nhặt hạt châu, giấu vào lòng bàn tay. Tay kia nàng lần vòng cổ trong tay áo, đếm nhanh.

Hai mươi hạt. Thiếu một.

Máu trong mặt nàng rút sạch. Kẻ giết Giang Hạo đã tráo một hạt châu của mẹ nàng vào chén trà nạn nhân. Có nghĩa: kẻ đó biết nàng đang ở đây. Biết cả vòng cổ. Muốn nàng bị buộc tội.

Vừa lúc ấy, từ dưới cầu thang vang lên tiếng bước chân rầm rập, tiếng kim khí lách cách.

Giọng trầm, dứt khoát, át hết tiếng ồn. Tư Diệp lùi một bước, hai tay chắp sau lưng, khôi phục dáng vẻ sĩ tử yếu ớt hiền lành, hạt châu đỏ giấu chặt trong lòng bàn tay đến độ móng tay bấm vào da tứa máu.

Dẫn đầu nhóm sai nha bước lên tầng hai là một nam tử trẻ, cao lớn, vai rộng. Bộ quan phục đỏ thẫm của ngự tiền thị vệ, thanh kiếm đeo hông có vỏ bọc da cá mập đen bóng. Gương mặt góc cạnh, đôi mày kiếm hơi nhíu, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng quét qua toàn bộ căn phòng.

Ngự tiền tứ phẩm mang đao thị vệ, Triển Chiêu.

Tư Diệp thầm kinh ngạc. Một vụ án mạng của sĩ tử thường thôi mà đích thân Triển hộ vệ ra tay, càng chứng minh kẻ giết không phải người thường, mà là cái bẫy đã bủa sẵn.

Triển Chiêu bước đến bên xác Giang Hạo, liếc nhanh vết trà và bọt mép, rồi ngẩng đầu. Ánh mắt sắc bén dừng lại đúng trên gương mặt Tư Diệp, người duy nhất đứng gần xác với thái độ bình thản.

Bốn mắt chạm nhau. Nàng cúi đầu làm lễ đúng nghi thức sĩ tử gặp quan viên triều đình.

Giọng cố ý trầm khàn, giả tuổi trưởng thành. Triển Chiêu không đáp. Hắn tiến sát nàng một bước, đủ gần để nàng ngửi được mùi trầm khô trên áo hắn, rồi bỗng cúi xuống.

Bàn tay to xương chạm sàn gỗ ngay cạnh mũi giày của nàng. Khi ngẩng lên, giữa hai đầu ngón tay hắn là một hạt châu màu đỏ sẫm.

Cùng loại. Cùng kích thước.

Không phải hạt của nàng. Hạt này lăn từ trong tay áo Tư Diệp rơi ra lúc nàng cúi nhặt hạt kia.

Triển Chiêu giơ hạt châu lên trước ánh đèn dầu tầng hai, xoay nửa vòng, đôi mắt hắn lóe lên một tia mà Tư Diệp không thể đọc nổi là hiểu ra, là nghi ngờ, hay là đã biết từ trước.

Rồi hắn nhìn thẳng vào mắt nàng.

Giọng hắn thấp, chậm, từng chữ như đao gõ vào đá: