Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Tác giả: Bạch Vô Y

Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Kẻ chết nằm ngay trên bàn trà của quán trọ, đôi mắt trợn trừng, môi tím ngắt vì độc dược nhưng tay vẫn nắm chặt một hạt châu đỏ. Ta giấu vội chiếc vòng cổ của mẫu thân vào trong tay áo, tim đập liên hồi khi nghe tiếng bước chân phong trần của ngự tiền thị vệ Triển Chiêu đang đến gần. Hắn là người duy nhất ở Biện Kinh này có thể nhìn xuyên qua lớp cải trang nam nhi của ta, cũng là người duy nhất có thể lật mở tung mọi bí mật Xích Châu Hội mà cha ta từng đánh đổi cả mạng sống để giấu kín. Kẻ sát nhân giả trang làm sĩ tử, hay chính kẻ chủ mưu đang ngồi ở chiếc ghế cao nhất Ngự Sử Đài kia? Nếu thân phận nữ nhi bị lộ, đầu ta sẽ rơi trước khi oan khuất của cha được rửa sạch.

Chén trà hoa cúc trong tay Giang Hạo rơi xuống, vỡ tan tành. Hắn ôm cổ, mắt trợn ngược, môi tím lại chỉ trong ba nhịp thở.

Thẩm Tư Diệp, lúc này đang cải trang thành sĩ tử Thẩm Tư Ngôn, ngồi cách bàn của hắn ba bước chân, nâng chén trà nóng lên, làn khói che khuất đôi mắt sắc lạnh. Nàng không kinh ngạc. Kiểu chết này, nàng đã đọc trong bản án của cha mười năm trước.

Trà lầu Thịnh Đường sáng nay đông sĩ tử về Biện Kinh dự thi Hội. Nàng chọn góc khuất tầng hai không phải để ôn kinh nghĩa, mà để nghe. Nghe ai nói gì về Ngự Sử Đài, về cựu Ngự sử Thẩm Duệ, cha nàng, kẻ bị khép tội tham ô bản đồ quân sự rồi chết uẩn khúc trong ngục tối. Bộ nho y xanh nhạt, mũ vải, chút phấn màu đồng dặm che làn da trắng của nữ nhi, nàng đã tập cải trang từ năm mười lăm tuổi, chưa từng để ai nghi ngờ.

Tay nàng vô thức chạm vào vật cứng lạnh trong tay áo rộng, chiếc vòng cổ hạt châu đỏ, di vật duy nhất mẫu thân để lại trước khi qua đời. Mỗi khi lòng dạ không yên, nàng lại có thói quen lăn từng hạt qua đầu ngón tay, đếm cho đủ hai mươi mốt hạt.

Nửa canh giờ trước.

30/30 chương ~48K chữ ~4h đọc Full

Bắt đầu đọc Chương 1 →

Mục lục