Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 7: Hội Quán Giang Nam

Biện Kinh vào mùa thi luôn là nơi náo nhiệt nhất thiên hạ. Khắp các ngả đường dẫn đến hoàng thành, đâu đâu cũng thấy bóng dáng của các sĩ tử tay cầm quạt giấy, miệng ngâm thơ phú. Tuy nhiên, không khí năm nay lại có phần khác thường. Sự xuất hiện của những cái chết bí ẩn đã gieo rắc một nỗi sợ hãi vô hình lên tâm trí những người trẻ tuổi đang khao khát ghi danh bảng vàng.

Hội quán Giang Nam nằm ở phía đông thành, là nơi dừng chân quen thuộc của những học sĩ giàu có đến từ vùng sông nước phương Nam. Đây là một tòa lầu ba tầng lộng lẫy, xây dựng theo lối kiến trúc tinh tế của vùng Tô Châu, với những hành lang quanh co và những hồ nước nhỏ thả đầy hoa sen tàn của mùa thu. Hôm nay, Thẩm Tư Diệp trong bộ thường phục màu xanh nhạt của một thư sinh nghèo, cùng Triển Chiêu cải trang thành một hộ vệ đi cùng, bước vào hội quán.

“Ngươi chắc chắn kẻ tiếp theo sẽ nằm ở đây chứ?” Triển Chiêu khẽ ghé sát tai Tư Diệp hỏi, mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh. Hôm nay hắn mặc một bộ y phục màu xám tro đơn giản, thanh Cự Khuyết kiếm đã được bọc trong một lớp vải đen để tránh gây chú ý, nhưng khí chất sắc bén của hắn vẫn khó lòng che giấu hoàn toàn.

“Hạ quan đã nghiên cứu kỹ danh sách các sĩ tử có triển vọng nhất kỳ thi này.” Tư Diệp khẽ dùng chiếc quạt giấy che đi nửa khuôn mặt, giọng nói nhỏ nhẹ chỉ đủ cho hai người nghe. “Vạn đại nhân của Lễ bộ từng khen ngợi ba người: người thứ nhất là nạn nhân đầu tiên chết vì trà độc; người thứ hai là Vương Khải chết vì thỏi mực độc; và người thứ ba chính là Chu Hoài, hiện đang ngụ tại hội quán này. Chu Hoài nổi tiếng với tài văn chương xuất chúng, nhưng tính tình lại vô cùng kiêu ngạo và cô độc.”

Nàng vừa nói vừa bước lên cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai. Hội quán hôm nay khá vắng vẻ, các sĩ tử tụ tập thành từng nhóm nhỏ, nét mặt ai nấy đều lộ vẻ lo âu, bàn tán xôn xao về những vụ án mạng liên tiếp xảy ra.

“Các ngươi nghe nói gì chưa? Vương huynh của Lạc Dương chết thảm lắm, nghe nói lúc chết toàn thân đen kịt, là do bị quỷ ám đấy!” Một sĩ tử mặc áo lụa trắng nói lớn, tay run rẩy cầm chén rượu.

“Quỷ ám cái gì! Rõ ràng là có kẻ muốn ám sát những người có khả năng đỗ trạng nguyên để dọn đường cho người của chúng. Ta thấy kỳ thi này tốt nhất là nên xin rút lui, giữ lấy cái mạng nhỏ này vẫn hơn.” Một người khác thở dài ái ngại.

Tư Diệp khẽ lắc đầu khi nghe những lời bàn tán đó. Gieo gió gặt bão, kẻ đứng sau vụ án này đang thành công trong việc gieo rắc nỗi sợ hãi, khiến cho nhân tài của đất nước hoang mang, không thể tập trung thi cử. Đây không chỉ đơn thuần là một vụ án giết người tranh đoạt danh lợi bình thường, mà là một đòn tấn công trực diện vào nền móng khoa cử của triều đình.

Nàng đi thẳng đến căn phòng cuối hành lang tầng hai, nơi được cho là phòng trọ của Chu Hoài. Khi vừa đến gần cửa phòng, một mùi hương lạ lùng thoảng qua mũi Tư Diệp. Nàng khẽ khựng lại, mũi khẽ động đậy. Đó là một mùi hương ngọt lịm nhưng có chút nồng nặc, hoàn toàn khác với mùi trầm hương thanh khiết mà nàng thường dùng.

“Triển đại nhân, ngài có ngửi thấy mùi gì không?” Tư Diệp hỏi, giọng nói có phần nghiêm trọng.

Triển Chiêu lập tức cảnh giác. Hắn bước lên trước một bước, chắn trước người Tư Diệp, tay đã đặt lên chuôi kiếm bọc vải đen. Hắn khẽ đẩy nhẹ cửa phòng. Cửa không khóa khép hờ. Một cảnh tượng yên ắng đến đáng sợ hiện ra trước mắt họ.

Trong phòng, một nam tử trẻ tuổi đang ngồi gục đầu trên bàn viết. Trên bàn, một ngọn nến đã cháy hết từ lâu, chỉ còn lại một vũng sáp nến màu xám xịt đọng lại trên mặt gỗ. Chu Hoài ngồi đó, tay vẫn cầm chiếc bút lông, nhưng đầu hắn đã ngoẹo sang một bên, mắt nhắm nghiền như đang ngủ say.

Tư Diệp định bước vào phòng nhưng Triển Chiêu đã nhanh chóng đưa tay ra cản lại:

“Đứng im đó. Để ta kiểm tra trước.”

Hắn bước nhẹ nhàng vào phòng, đến bên cạnh Chu Hoài, đưa hai ngón tay lên dò tìm mạch đập ở cổ nạn nhân. Sau vài giây im lặng, Triển Chiêu quay lại nhìn Tư Diệp, khẽ lắc đầu:

“Đã chết rồi. Cơ thể vẫn còn chút hơi ấm, chắc chỉ mới tử vong trong vòng nửa canh giờ qua.”

Tư Diệp nghe vậy, tim khẽ thắt lại. Nàng vẫn đến muộn một bước. Nàng bước vào phòng, cố gắng nén cơn buồn nôn khi ngửi thấy mùi tử khí bắt đầu lan tỏa hòa cùng mùi hương ngọt nồng lúc nãy. Nàng nhìn kỹ gương mặt của Chu Hoài. Gương mặt hắn không hề có vẻ đau đớn như hai nạn nhân trước, trái lại, khóe môi hắn dường như còn khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện, như thể hắn vừa nhìn thấy một giấc mơ vô cùng đẹp đẽ trước khi chết.

“Không có dấu vết đấu tranh.” Triển Chiêu quan sát xung quanh phòng. “Cửa sổ đóng chặt từ bên trong. Không có dấu vết của người ngoài đột nhập. Thẩm ngự sử, ngươi nhìn xem đây là gì?”

Triển Chiêu chỉ vào vũng sáp nến màu xám xịt trên bàn. Tư Diệp bước lại gần, cúi xuống quan sát kỹ vũng sáp nến. Nàng dùng một chiếc kẹp tre nhỏ mang theo bên mình khẽ gạt lớp sáp ngoài, để lộ ra một ít bột mịn màu đỏ lẫn trong sáp nến.

“Đây là độc khói.” Tư Diệp lẩm bẩm, ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo. “Kẻ sát nhân đã trộn độc chất vào trong sáp nến. Khi ngọn nến được thắp lên, nhiệt độ cao sẽ làm độc chất bay hơi theo khói nến. Nạn nhân hít phải khói độc này trong một thời gian dài mà không hề hay biết, cho đến khi chất độc ngấm vào tim phổi, gây ra ảo giác cực độ rồi tim ngừng đập trong lúc ngủ.”

“Phương thức gây án lại thay đổi.” Triển Chiêu nhíu mày sâu hơn. “Kẻ này dường như đang đùa giỡn với chúng ta. Mỗi một mạng người, hắn lại dùng một cách giết người khác nhau.”

Tư Diệp không trả lời. Nàng đang mải nhìn vào bàn tay trái của Chu Hoài. Bàn tay ấy đang nắm chặt một thứ gì đó trong lòng bàn tay. Nàng khẽ gỡ từng ngón tay cứng đờ của nạn nhân ra. Khi lòng bàn tay của Chu Hoài mở rộng, một vật thể màu đỏ thẫm hiện ra dưới ánh sáng ban ngày.

Đó là một hạt châu đỏ bằng đá mã não, được mài giũa vô cùng tinh xảo, trên mặt hạt châu có khắc một chữ “Thẩm” rất nhỏ bằng lối viết triện cổ.

Đầu óc Tư Diệp như có một tiếng sấm nổ ngang tai. Sắc mặt nàng lập tức trở nên trắng bệch, toàn thân run rẩy. Hạt châu này… nàng quá quen thuộc với nó. Đó chính là một hạt châu bị thiếu trên chiếc vòng cổ di vật của mẫu thân nàng, chiếc vòng cổ mà cha nàng đã mang đi mười năm trước trước khi ông bị gán tội phản quốc rồi qua đời trong ngục tối.

“Thẩm ngự sử, ngươi sao vậy? Sắc mặt ngươi tệ quá.” Giọng nói trầm ấm của Triển Chiêu vang lên bên tai, kéo Tư Diệp trở lại thực tại.

Nàng nhanh chóng khép lòng bàn tay lại, cố gắng giữ cho giọng nói không bị run rẩy:

“Hạ quan… hạ quan chỉ là lần đầu thấy cách giết người bằng khói nến này, có chút không chịu nổi mùi hương trong phòng. Triển đại nhân, chúng ta cần gọi người của Phủ Khai Phong đến phong tỏa hiện trường ngay lập tức.”

Triển Chiêu nhìn chăm chằm vào bàn tay đang siết chặt của Tư Diệp. Hắn đã nhìn thấy vật màu đỏ trong tay Chu Hoài trước khi nàng gỡ ra, nhưng hắn không lên tiếng vạch trần. Ánh mắt hắn tối lại, ẩn chứa một sự nghi ngờ và lo lắng dâng trào. Vị tân khoa bảng nhãn này rõ ràng đang giấu giếm một bí mật động trời liên quan trực tiếp đến những hạt châu đỏ này.

“Được, ta đi gọi người.” Triển Chiêu nói, nhưng trước khi quay đi, hắn khẽ đặt một tay lên vai Tư Diệp.

Cảm giác từ bàn tay to lớn, ấm áp của hắn truyền qua lớp vải áo mỏng khiến Tư Diệp khẽ giật mình. Bả vai nàng quá nhỏ bé, quá mềm mại dưới lòng bàn tay hắn. Triển Chiêu khẽ khựng lại một nhịp, ánh mắt hắn lướt nhanh qua khuôn mặt đang cúi gập của nàng, rồi nhanh chóng thu tay lại và bước ra ngoài.

Tư Diệp đứng một mình trong căn phòng chết chóc. Nàng từ từ mở lòng bàn tay ra, nhìn hạt châu đỏ nằm im lìm trong tay mình. Nước mắt nàng suýt chút nữa đã rơi xuống. Cha ơi, rốt cuộc người đã giấu bí mật gì trên chiếc vòng cổ này? Và kẻ đang dùng những hạt châu này để giết người, hắn là ai? Hắn đang muốn cảnh báo nàng, hay đang muốn dẫn dụ nàng vào một cái bẫy không lối thoát?