Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 8: Hạt Châu Trên Biện Hà
Cái chết của Chu Hoài tại Hội quán Giang Nam chưa kịp lắng xuống thì một tin động trời khác lại truyền đến Phủ Khai Phong. Một chiếc thuyền hoa sang trọng, thường dùng để chở các vương tôn công tử và sĩ tử thưởng ngoạn sông Biện Hà, được phát hiện đang trôi dạt tự do trên dòng nước xiết. Khi người lái đò leo lên thuyền để kiểm tra, hắn đã kinh hoàng phát hiện ra toàn bộ năm người trên thuyền, bao gồm cả lái thuyền, kỹ nữ và hai sĩ tử nổi tiếng, đều đã chết từ lâu.
Hiện trường vụ án mạng tập thể này lập tức chấn động cả kinh thành. Bao Thanh Thiên đích thân hạ lệnh cho Công Tôn Sách và Triển Chiêu dẫn theo Thẩm Tư Diệp đến hiện trường để tiến hành khám nghiệm khẩn cấp.
Sông Biện Hà buổi sáng sớm sương mù dày đặc. Chiếc thuyền hoa được kéo vào một góc bờ sông vắng vẻ, xung quanh đã được binh lính Phủ Khai Phong phong tỏa nghiêm ngặt. Tư Diệp bước lên boong thuyền, gió sông lạnh buốt thổi tung vạt áo quan màu xanh của nàng. Mùi máu tanh nồng nặc hòa cùng mùi nước sông ẩm ướt xộc thẳng vào mũi, khiến nàng phải khẽ nhíu mày.
“Thẩm ngự sử, nếu cảm thấy không khỏe, ngươi có thể đợi trên bờ.” Triển Chiêu đi ngay phía sau nàng, giọng nói tuy lạnh lùng nhưng lại mang theo một sự quan tâm kín đáo.
“Hạ quan không sao. Vụ án mạng liên hoàn này xảy ra ngay dưới chân Ngự Sử Đài chúng ta, hạ quan làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn.” Tư Diệp cắn môi, bước vào trong khoang thuyền chính.
Trong khoang thuyền rộng lớn, năm thi thể nằm ở những tư thế khác nhau. Hai sĩ tử mặc gấm vóc sang trọng gục đầu trên chiếc bàn tròn bày đầy thức ăn ngon và rượu quý. Một kỹ nữ xinh đẹp nằm sõng soài trên sàn gỗ, chiếc quạt lụa trong tay nàng ta đã bị nhuộm đỏ bởi những vệt máu bắn tung tóe. Người lái thuyền chết ngay bên bánh lái ở phía đuôi thuyền, còn một gia nhân nhỏ tuổi chết ở góc bếp.
Công Tôn Sách đang cúi người kiểm tra thi thể của một sĩ tử. Gương mặt ông nghiêm nghị, đôi mắt híp lại sau cặp kính gọng tròn.
“Công Tôn tiên sinh, tình hình thế nào?” Tư Diệp bước lại gần, chắp tay hỏi.
“Tất cả đều chết vì một vết cắt sắc lẹm ở cổ họng.” Công Tôn Sách đứng dậy, thở dài một tiếng. “Vết thương rất ngọt, đứt cả khí quản và động mạch chủ, khiến nạn nhân tử vong ngay lập tức. Kẻ ra tay chắc chắn là một sát thủ chuyên nghiệp, võ nghệ cực cao, ra chiêu nhanh đến mức các nạn nhân không kịp có phản ứng chống cự.”
Tư Diệp cúi xuống sát vết thương trên cổ nạn nhân. Nàng quan sát kỹ hướng đi của vết cắt, rồi khẽ lẩm bẩm:
“Vết cắt đi từ trái sang phải, hơi chếch lên trên. Kẻ sát nhân đứng từ phía sau nạn nhân để ra tay. Nhưng Triển đại nhân, ngài xem này.” Nàng chỉ vào vết máu trên bàn ăn. “Máu bắn ra từ vết thương của hai sĩ tử này chủ yếu tập trung trên mặt bàn và những đĩa thức ăn trước mặt họ. Điều này nghĩa là khi bị cắt cổ, họ vẫn đang ngồi yên vị trên ghế, hoàn toàn không có sự phòng bị hay hoảng loạn nào.”
Triển Chiêu bước lại gần, quan sát theo hướng chỉ của Tư Diệp rồi gật đầu tán đồng:
“Đúng vậy. Nếu là một sát thủ đột nhập từ bên ngoài, với năm người trong một không gian hẹp thế này, khi người đầu tiên bị giết, những người còn lại chắc chắn phải đứng dậy bỏ chạy hoặc kêu cứu. Nhưng ở đây, tất cả đều chết ở vị trí của mình. Điều này chỉ có một khả năng.”
“Kẻ sát nhân là người đi cùng thuyền với họ, thậm chí là người mà họ vô cùng tin tưởng và quen biết.” Tư Diệp tiếp lời, ánh mắt nàng quét qua những đĩa thức ăn trên bàn. “Hoặc… họ đã bị khống chế bằng một cách nào đó trước khi bị giết.”
Nàng cầm lấy chiếc thìa bạc trên bàn, khẽ nhúng vào một chén canh súp đã nguội ngắt. Chiếc thìa bạc lập tức chuyển sang màu đen xám xịt.
“Có độc.” Tư Diệp nói lớn. “Trong thức ăn có thuốc mê cực mạnh. Kẻ sát nhân đã bỏ thuốc mê vào thức ăn của họ. Sau khi tất cả đều rơi vào trạng thái hôn mê sâu, hắn mới thản nhiên dùng dao sắc cắt cổ từng người một để đảm bảo không ai có thể sống sót. Đây là một sự tàn nhẫn tột cùng.”
Nàng đứng dậy, đi vòng quanh khoang thuyền để tìm kiếm thêm manh mối. Khi bước qua thi thể của người kỹ nữ, ánh mắt Tư Diệp bỗng khựng lại. Trên cổ áo của nàng ta, nơi vệt máu đã khô cứng, có một vật gì đó lấp lánh dưới ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm.
Tư Diệp tim đập nhanh liên hồi. Nàng vờ như bị vấp chân vào mép thảm, khẽ quỳ sụp xuống ngay bên cạnh thi thể người kỹ nữ. Trong chớp mắt, nàng dùng ngón tay nhanh nhẹn gạt nhẹ vật lấp lánh kia vào trong lòng bàn tay mình.
Đó là một hạt châu đỏ khác. Giống hệt hạt châu nàng tìm thấy trên người Chu Hoài và những hạt châu trên chiếc vòng cổ của mẫu thân nàng.
Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →“Thẩm ngự sử, ngươi có sao không?” Triển Chiêu lập tức bước lại, cúi người đỡ lấy cánh tay nàng.
Cánh tay của Tư Diệp run rẩy dữ dội dưới lớp quan phục. Nàng vội vàng giấu hạt châu vào trong tay áo rộng, cố gắng lấy lại bình tĩnh:
“Hạ quan… hạ quan chỉ bị trượt chân một chút. Đa tạ Triển đại nhân quan tâm.”
Triển Chiêu không buông tay ngay. Hắn cảm nhận được cơ thể của nàng đang run lên vì một nỗi sợ hãi hoặc xúc động cực hạn. Ánh mắt hắn nhìn xoáy vào đôi mắt đang cố tránh né của nàng, rồi lướt xuống bàn tay đang giấu trong tay áo của nàng. Hắn biết nàng vừa nhặt được thứ gì đó từ thi thể nạn nhân. Nhưng trước mặt Công Tôn Sách và các binh lính, hắn quyết định giữ im lặng để bảo vệ nàng.
“Trứng khôn hơn vịt.” Triển Chiêu khẽ nói nhỏ, chỉ đủ cho một mình Tư Diệp nghe thấy, giọng nói mang theo một chút cảnh cáo lạnh lùng. “Thẩm ngự sử, nếu ngươi cứ tiếp tục tự mình hành động và giấu giếm tang chứng, đến lúc ngay cả ta cũng không thể bảo vệ nổi mạng sống của ngươi đâu.”
Tư Diệp khẽ rùng mình trước lời cảnh báo của Triển Chiêu. Nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự kiên định xen lẫn đau đớn:
“Triển đại nhân, có những việc hạ quan bắt buộc phải tự mình làm rõ. Cho dù phải trả giá bằng mạng sống này, hạ quan cũng không hối tiếc.”
Triển Chiêu nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh nước nhưng vô cùng kiên cường của nàng, trái tim hắn khẽ thắt lại một nhịp khó tả. Hắn buông tay nàng ra, quay sang nói với Công Tôn Sách đang bận rộn ghi chép:
“Công Tôn tiên sinh, hiện trường đã được khám nghiệm xong. Chúng ta nên đưa các thi thể về Phủ Khai Phong để tiếp tục điều tra sâu hơn. Thẩm ngự sử có vẻ không khỏe, ta sẽ đưa hắn về trước.”
Công Tôn Sách ngẩng đầu lên, nhìn hai người bọn họ rồi khẽ gật đầu:
“Được, Triển hộ vệ đưa Thẩm ngự sử về nghỉ ngơi đi. Sắc mặt của Thẩm ngự sử thực sự rất tệ, đừng để bị nhiễm lạnh gió sông.”
Tư Diệp chắp tay chào Công Tôn Sách rồi bước ra khỏi khoang thuyền. Đi sau nàng là bóng dáng cao lớn của Triển Chiêu, như một bức tường vững chãi che chắn cho nàng khỏi những cơn gió lạnh rít liên hồi trên sông Biện Hà. Nhưng trong lòng nàng lúc này, bão tố còn dữ dội hơn cả sóng nước ngoài kia. Chiếc vòng cổ hạt châu đỏ của mẫu thân nàng, giờ đây đã trở thành tâm điểm của một vụ án mạng liên hoàn kinh hoàng nhất Biện Kinh. Kẻ sát nhân đang từng bước dồn nàng vào đường cùng, bắt nàng phải đối mặt với quá khứ đau thương mà nàng đã cố chôn giấu suốt mười năm qua.