Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 9: Mật Phòng Thoát Hiểm
Sự nghi ngờ của Thẩm Tư Diệp đối với vụ án sĩ tử ngày càng đổ dồn về một địa điểm duy nhất: phòng trọ cũ của Chu Hoài tại Hội quán Giang Nam. Nàng linh cảm rằng kẻ sát nhân, dù tinh vi đến đâu, cũng không thể dọn sạch mọi dấu vết trong một thời gian ngắn như vậy. Nhất là sau khi nàng phát hiện ra mối liên hệ trực tiếp giữa những hạt châu đỏ và vụ án oan của cha mình năm xưa, nàng không thể ngồi yên chờ đợi kết quả điều tra từ Phủ Khai Phong.
Nửa đêm hôm đó, Tư Diệp lại cải trang thành nam tử, lẻn ra khỏi Ngự Sử Đài. Nàng nhẹ nhàng đi qua những con hẻm tối của Biện Kinh, tránh né những toán lính tuần tra đêm để đến Hội quán Giang Nam. Lúc này, hội quán đã bị niêm phong bởi Phủ Khai Phong, hoàn toàn không có bóng người qua lại.
Nàng nhanh chóng vượt qua bức tường bao quanh phía sau, leo lên ban công tầng hai và lẻn vào căn phòng trọ của Chu Hoài qua lối cửa sổ mà nàng đã bí mật mở sẵn từ ban ngày.
Căn phòng tối đen như hũ nút và lạnh lẽo vô cùng. Tư Diệp không thắp đèn vì sợ lính canh bên ngoài phát hiện. Nàng dùng một chiếc đèn lồng nhỏ cầm tay, che bớt ánh sáng chỉ để lại một khe sáng nhỏ để bắt đầu tìm kiếm. Nàng lục lọi khắp nơi: dưới gầm giường, sau những bức tranh treo tường, trong các khe hở của tủ quần áo.
Cuối cùng, khi gõ nhẹ vào mặt dưới của chiếc bàn viết gỗ gụ, nàng phát hiện ra một tiếng kêu rỗng khác thường. Tư Diệp khẽ dùng một con dao nhỏ cạy nhẹ lớp lót gỗ. Một ngăn kéo bí mật nhỏ hiện ra. Bên trong đó là một mảnh bản đồ bằng da dê cũ kỹ, góc bản đồ đã bị cháy xém một phần.
“Đây chính là… một phần của bản đồ phòng thủ biên giới mười năm trước!” Tư Diệp thốt lên nho nhỏ, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Đây chính là vật chứng đã khiến cha nàng bị khép tội phản quốc. Tại sao nó lại nằm trong tay Chu Hoài?
Đột ngột, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên từ phía cửa chính.
Tư Diệp giật mình quay lại. Cánh cửa gỗ dày của căn phòng đã bị đóng sập lại từ bên ngoài. Ngay sau đó là tiếng xích sắt loảng xoảng khóa chặt cửa dồn dập.
“Ai đó?!” Tư Diệp lao đến cửa, ra sức giật mạnh nhưng cánh cửa đã bị khóa chết bằng xích sắt lớn từ bên ngoài.
Nàng định quay lại phía cửa sổ để thoát thân thì bỗng nghe thấy tiếng lửa cháy bùng lên từ phía dưới gầm giường và các góc phòng. Kẻ thủ ác đã đổ sẵn dầu thông từ trước. Chỉ trong chớp mắt, lửa đỏ rực bốc lên ngùn ngụt, bao trùm lấy những bức rèm lụa và sách vở trong phòng.
Nguy hiểm hơn, một làn khói đen kịt, nồng nặc mùi hắc ín và lưu huỳnh bắt đầu tỏa ra từ những khe cửa và dưới sàn nhà. Đây không phải là khói cháy bình thường, mà là khói độc có chứa thạch tín và bột diêm sinh được chuẩn bị sẵn để lấy mạng nàng.
“Ăn miếng trả miếng, kẻ đứng sau muốn diệt khẩu ta ngay tại đây!” Tư Diệp ho sặc sụa, khói độc xộc thẳng vào mũi phổi khiến nàng choáng váng đầu óc.
Nàng lập tức xé rách một vạt áo lụa của mình, đổ nước trà còn sót lại trong chiếc ấm trên bàn vào đó rồi bịt chặt mũi miệng để lọc bớt khói độc. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, ép mình phải suy nghĩ thật nhanh trong ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Phòng trọ này nằm ở góc tầng hai, phía dưới cửa sổ là một mái hiên bằng ngói nhỏ dốc xuống sân sau. Lửa đang cháy dữ dội ở phía cửa chính và giường ngủ, nhưng phía cửa sổ vẫn chưa bị bao vây hoàn toàn. Tuy nhiên, cửa sổ gỗ lúc này đã bị kẻ thủ ác đóng đinh chặt từ bên ngoài bằng những thanh gỗ lớn.
Tư Diệp dùng hết sức bình sinh, cầm chiếc ghế gỗ nặng nề trong phòng đập mạnh liên tiếp vào cửa sổ gỗ. Những tiếng “rầm rầm” vang lên khô khốc giữa đêm tối, nhưng những thanh gỗ đóng ngoài cửa sổ vẫn không hề lung lay. Khói độc ngày càng dày đặc, mắt nàng bắt đầu cay xè, tầm nhìn mờ mịt, hơi thở ngày càng khó khăn. Đầu óc nàng bắt đầu quay cuồng, cơ thể mềm nhũn ra vì thiếu dưỡng khí.
“Không… ta không thể chết ở đây được… oan khuất của cha vẫn chưa được giải…” Tư Diệp quỳ sụp xuống sàn nhà để hít thở lớp không khí sát đất ít ỏi còn lại.
Ngay khi nàng tưởng chừng như mình đã phải đầu hàng trước thần chết, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa sổ.
Toàn bộ khung cửa gỗ dày bị một lực đạo kinh người đá bay từ bên ngoài, vỡ vụn thành trăm mảnh. Một bóng người màu đỏ sẫm như một tia chớp lướt qua làn khói lửa cuồn cuộn, lao thẳng vào trong phòng.
“Thẩm Tư Ngôn!” Giọng nói lo lắng, giận dữ của Triển Chiêu vang lên giữa tiếng lửa cháy gào thét.
Hắn nhanh chóng nhìn thấy Tư Diệp đang nằm gục trên sàn nhà đẫm khói đen. Triển Chiêu không hề do dự, lao đến bế thốc nàng lên cánh tay mình. Cự Khuyết kiếm vung lên một đường bán nguyệt sắc lẹm, chém đứt rèm cửa đang cháy rực cản đường, rồi hắn ôm chặt lấy nàng trong lòng, đạp mạnh vào bệ cửa sổ nhảy thẳng xuống mái hiên phía dưới.
Hai người lăn mấy vòng trên mái ngói dốc rồi rơi xuống bãi cỏ mềm ở sân sau hội quán. Triển Chiêu nhanh chóng ôm chặt lấy Tư Diệp để đỡ bớt lực va chạm cho nàng.
Khói lửa từ căn phòng tầng hai bốc lên ngùn ngụt chiếu sáng cả một góc trời đêm. Tư Diệp nằm trong vòng tay ấm áp của Triển Chiêu, ho sặc sụa để tống khói độc ra ngoài. Nàng thở hổn hển, cả người đẫm mồ hôi và bụi than đen kịt.
Triển Chiêu cúi người xuống sát mặt nàng, đôi mắt hắn tràn đầy sự giận dữ lẫn lo lắng tột độ mà hắn không thể che giấu nổi:
“Ngươi có điên không?! Ai cho phép ngươi tự ý đến đây một mình?! Nếu ta không theo dõi ngươi và đến kịp thời, giờ này ngươi đã biến thành tro bụi rồi có biết không?!”
Tư Diệp nhìn gương mặt đang kề sát của Triển Chiêu. Dưới ánh lửa đỏ rực từ trên cao hắt xuống, nàng có thể thấy rõ những giọt mồ hôi lăn dài trên trán hắn, và cả sự hoảng hốt thực sự trong đôi mắt sắc lạnh ngày thường của vị ngự tiền thị vệ.
Trong lúc hoảng loạn và kiệt sức, áo quan của Tư Diệp đã bị rách một mảng lớn ở vai và ngực do những mảnh gỗ vụn cứa phải lúc thoát hiểm. Lớp vải lót trong đẫm mồ hôi dính sát vào cơ thể, để lộ ra đường cong mềm mại của bả vai thon thả và làn da trắng ngần, mịn màng như tuyết của nữ nhi. Đặc biệt, từ cơ thể nàng tỏa ra một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào của hoa lê hòa cùng mùi trầm hương quen thuộc, hoàn toàn không phải mùi mồ hôi nồng nặc của nam tử bình thường.
Triển Chiêu khẽ khựng lại. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào bả vai trần rách rưới của nàng, rồi lướt qua chiếc cổ thon thả hoàn toàn không có hầu hầu của nam giới. Khoảng cách quá gần khiến hắn có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập, yếu ớt của nàng đang phả vào lồng ngực mình.
Một sự im lặng kỳ lạ bao trùm giữa hai người, át đi cả tiếng lửa cháy gào thét phía trên.
Tư Diệp lập tức nhận ra sơ hở chết người của mình. Nàng vội vàng dùng đôi tay run rẩy kéo vạt áo rách che chặt lấy ngực và vai, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ lẫn hoảng sợ. Nàng cố gắng lùi lại phía sau, thoát khỏi vòng tay của Triển Chiêu:
“Triển… Triển đại nhân… hạ quan không sao rồi. Đa tạ đại nhân cứu mạng.”
Triển Chiêu đứng dậy, quay lưng về phía nàng để tránh cho nàng bớt bối rối, nhưng hai tay hắn đã siết chặt thành nắm đấm. Giọng nói của hắn lúc này trầm xuống một cách kỳ lạ, chứa đựng một sự chấn động cực lớn trong tâm trí:
“Mau chỉnh đốn lại y phục đi. Người của Phủ Khai Phong sắp đến rồi. Thẩm Tư Ngôn… chuyện đêm nay, ngươi nợ ta một lời giải thích rõ ràng.”
Tư Diệp cúi đầu, vội vàng buộc lại vạt áo rách, tim đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng biết, thân phận nữ nhi giả nam trang của mình, trước mắt người đàn ông sắc bén này, dường như đã không còn là một bí mật tuyệt đối nữa rồi.