Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 10: Sớ Trình Khai Phong
Sáng hôm sau, không khí tại công đường Phủ Khai Phong trang nghiêm và trầm mặc đến nghẹt thở. Bao Thanh Thiên ngồi trên chiếc ghế cao ở chính điện, gương mặt đen nghiêm nghị không một chút biểu cảm, vầng trăng khuyết trên trán như tỏa ra một luồng uy nghiêm vô hình khiến bất cứ kẻ phạm tội nào nhìn vào cũng phải run sợ. Hai bên công đường, hai hàng nha dịch cầm gậy đứng thẳng tắp, sẵn sàng thực thi mệnh lệnh.
Thẩm Tư Diệp, lúc này đã chỉnh đốn lại quan phục chỉnh tề, đứng ở giữa công đường bên cạnh Công Tôn Sách. Sắc mặt nàng vẫn còn chút nhợt nhạt sau vụ thoát chết đêm qua, nhưng đôi mắt nàng lại sáng rực lên một sự kiên định lạ thường. Nàng cầm trong tay một bản sớ trình dày, được viết bằng nét chữ sắc sảo, rõ ràng.
“Thẩm ngự sử, ngươi có sớ dâng lên liên quan đến vụ án mạng liên hoàn của các sĩ tử?” Giọng nói trầm ấm, vang dội của Bao Công vang lên khắp công đường.
“Khởi bẩm Bao đại nhân.” Tư Diệp bước lên trước một bước, chắp tay hành lễ sâu. “Hạ quan qua quá trình điều tra thực địa và kết hợp với những manh mối thu thập được từ ba vụ án mạng của các sĩ tử, đã phát hiện ra một sự thật kinh hoàng. Vụ án này không đơn thuần là sự tranh đoạt danh lợi khoa cử, mà là một âm mưu diệt khẩu có tổ chức liên quan đến vụ án oan của cựu Ngự sử Thẩm Duệ mười năm trước.”
Lời vừa nói ra, cả công đường xôn xao nhẹ. Công Tôn Sách khẽ nhướn mày, còn Triển Chiêu đứng hộ vệ bên cạnh Bao Công thì mắt vẫn nhìn chăm chằm vào Tư Diệp, thần sắc không đổi nhưng tay đã khẽ siết chặt chuôi kiếm.
“Ồ? Ngươi nói rõ hơn xem nào.” Bao Công gõ nhẹ kinh đường mộc xuống bàn, lập tức cả công đường im phăng phắc.
Tư Diệp mở bản sớ trình ra, dõng dạc trình bày:
“Vụ án thứ nhất, nạn nhân chết vì độc trong trà. Vụ án thứ hai, Vương Khải chết vì thỏi mực độc. Vụ án thứ ba, Chu Hoài chết vì khói nến độc tại Hội quán Giang Nam. Cả ba người này đều có một điểm chung: họ đều là những sĩ tử Giang Nam có tài năng xuất chúng và đều là học trò của một người, đó chính là Lễ bộ Tả thị lang Vạn Thừa An.”
Nàng dừng lại một nhịp, quan sát biểu cảm của Bao Công rồi tiếp tục:
“Hạ quan đã tra cứu hồ sơ cũ của Ngự Sử Đài. Mười năm trước, khi cựu Ngự sử Thẩm Duệ bị khép tội tham ô bản đồ phòng thủ biên giới Đại Tống để bán cho quân Liêu, người trực tiếp đứng ra làm chứng tố cáo ông chính là Vạn Thừa An, lúc đó đang giữ chức Lễ bộ Viên ngoại lang. Sau vụ án đó, Vạn Thừa An thăng tiến vùn vụt, ngồi lên ghế Tả thị lang như hiện nay.”
“Ý ngươi là Vạn Thừa An đứng sau vụ án mạng này?” Công Sách khẽ hỏi.
“Không chỉ có vậy.” Tư Diệp dâng mảnh bản đồ da dê cũ kỹ bị cháy xém mà nàng tìm thấy đêm qua lên trước mặt Bao Công. “Đây chính là một phần của bản đồ phòng thủ biên giới bị mất tích năm xưa. Hạ quan đã tìm thấy nó trong mật phòng của Chu Hoài đêm qua trước khi căn phòng bị đốt phá để diệt khẩu. Chu Hoài trước khi chết đã phát hiện ra bí mật này từ người thầy Vạn Thừa An của mình. Hắn định dùng nó để uy hiếp hoặc tống tiền Vạn đại nhân, nên đã bị giết hại bằng khói nến độc để bịt đầu mối.”
Nàng quỳ sụp xuống công đường, giọng nói vang lên đầy phẫn uất và kiên định:
“Gậy ông đập lưng ông, kẻ ác tuy dùng trăm phương nghìn kế để che giấu tội lỗi của mười năm trước, nhưng cuối cùng lại để lộ sơ hở qua chính những học trò của mình. Hạ quan khẩn cầu Bao đại nhân cho phép lục soát phủ đệ của Vạn Thừa An để tìm ra phần còn lại của bản đồ phòng thủ, giải oan cho vong hồn của Thẩm ngự sử và đòi lại công lý cho những sĩ tử vô tội đã chết!”
Bao Công nhìn bản sớ trình và mảnh bản đồ da dê trên bàn, gương mặt ông càng thêm trầm trọng. Ông biết vụ án này vô cùng phức tạp và đụng chạm đến những thế lực lớn trong triều đình. Sau một hồi suy nghĩ, Bao Công gõ mạnh kinh đường mộc:
“Được! Thẩm ngự sử phân tích rất có lý, chứng cứ xác thực. Triển hộ vệ, ngươi dẫn theo năm mươi tinh binh lập tức đến phong tỏa phủ đệ của Lễ bộ Tả thị lang Vạn Thừa An, triệu tập hắn về Phủ Khai Phong để đối chất. Thẩm ngự sử đi cùng trợ giúp.”
“Lĩnh mệnh!” Triển Chiêu chắp tay đáp lớn.
Sau khi phiên tòa khẩn kết thúc, Tư Diệp bước nhanh ra phía hành lang bên hông công đường để chuẩn bị xuất phát. Gió mùa thu thổi mạnh qua hành lang, làm vạt áo quan của nàng bay phần phật. Nàng khẽ thở phào một hơi vì cuối cùng bước đầu tiên trong việc giải oan cho cha cũng đã thành công.
“Thẩm ngự sử, xin dừng bước.”
Tiếng gọi trầm ấm của Triển Chiêu vang lên từ phía sau. Tư Diệp khựng lại, quay người lại thì thấy Triển Chiêu đang bước lại gần. Gương mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào nàng không rời một giây.
Hắn không nói gì, chỉ chậm rãi xòe bàn tay phải của mình ra trước mặt nàng.
Trong lòng bàn tay to lớn, thô ráp đầy những vết chai sần vì luyện kiếm của Triển Chiêu, là một hạt châu đỏ bằng đá mã não vô cùng quen thuộc. Điều đáng nói là, hạt châu này có một sợi chỉ đỏ đứt đoạn luồn qua lỗ giữa, và trên hạt châu có khắc một chữ “Thẩm” nhỏ xíu bằng chữ triện cổ.
Đây chính là một hạt châu nằm trên chiếc vòng cổ của mẫu thân nàng, đã bị rơi ra từ vạt áo rách của nàng trong lúc thoát hiểm ở mật phòng cháy rực đêm qua.
Tư Diệp nhìn hạt châu đỏ nằm trong tay Triển Chiêu, tim nàng như ngừng đập một nhịp. Sắc mặt nàng lập tức trở nên trắng bệch, toàn thân cứng đờ tại chỗ. Nàng biết, lần này nàng không thể dùng bất cứ lời lẽ ngụy biện nào để chối cãi được nữa.
“Hạt châu này… rơi ra từ người ngươi đêm qua khi ta bế ngươi ra khỏi đám cháy.” Giọng nói của Triển Chiêu rất nhỏ, nhưng mỗi một từ đều như một tảng đá nặng đè lên ngực Tư Diệp. “Nó giống hệt hai hạt châu được tìm thấy trên người Chu Hoài và người kỹ nữ trên sông Biện Hà. Thẩm Tư Ngôn… hay ta nên gọi ngươi là Thẩm Tư Diệp, con gái duy nhất của cựu Ngự sử Thẩm Duệ?”
Triển Chiêu bước thêm một bước sát lại gần nàng, khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể thấy rõ sự dao động dữ dội trong đôi mắt của vị nam tử này:
“Ngươi giả nam trang thi đỗ bảng nhãn, bước chân vào Ngự Sử Đài, bất chấp nguy hiểm tính mạng để điều tra vụ án này. Ngươi rốt cuộc là đang phá án để giúp Phủ Khai Phong, hay đang dùng chúng ta để thực hiện kế hoạch trả thù riêng của mình? Và quan trọng hơn… nếu thân phận nữ nhi của ngươi bị lộ ra ngoài, ngươi có biết hậu quả sẽ thế nào không?”
Tư Diệp đứng im lặng dưới cơn gió thu lạnh buốt. Nàng ngước mắt lên nhìn Triển Chiêu, không còn sự tránh né hay sợ hãi của một kẻ bị bắt quả tang, mà chỉ còn lại một sự thanh thản và kiên định đến tận cùng của một linh hồn đã quyết định dấn thân vào con đường không có lối về.
“Triển đại nhân…” Nàng khẽ nói, giọng nói của nàng lúc này đã trở lại là giọng nữ nhi thanh khiết, dịu dàng nhưng đầy sức mạnh. “Nếu là chàng, khi thấy cha mình bị oan khuất chết thảm trong ngục tối, gia đình tan nát, chàng có cam tâm đứng nhìn kẻ thủ ác nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật không? Hạ quan giả nam trang là phạm vào luật nước, nếu đại nhân muốn bắt hạ quan giao cho Bao đại nhân trị tội, hạ quan hoàn toàn không có lời oán thán. Nhưng xin đại nhân… hãy để hạ quan phá xong vụ án của Vạn Thừa An này đã.”
Triển Chiêu nhìn chăm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn, kiên cường của nàng dưới ánh nắng thu nhạt nhòa. Hắn khẽ thở dài một tiếng, bàn tay xòe ra bỗng nhiên khép chặt lại, giấu hạt châu đỏ vào trong lòng bàn tay mình. Hắn quay người đi, vạt áo bào đỏ sẫm khẽ tung bay trong gió:
“Thu dọn đồ đạc đi. Chúng ta còn phải đến phủ Vạn Thừa An. Chuyện của ngươi… sau khi vụ án này kết thúc, ta sẽ tự có phán quyết.”
Tư Diệp nhìn theo bóng lưng cao lớn của Triển Chiêu bước đi trước, trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc ấm áp kỳ lạ giữa mùa thu lạnh giá này. Chàng đã không vạch trần nàng trước công đường, nghĩa là chàng đã quyết định bảo vệ nàng, ít nhất là cho đến khi sự thật được sáng tỏ.