Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 11: Bức Họa Loang Máu

Mưa Biện Kinh rả rích không dứt suốt ba ngày liền. Nước mưa len qua những kẽ ngói xám của ngõ hẻm Ô Y, tụ lại thành những vũng nước đục ngầu, phản chiếu ánh sáng lờ mờ của những chiếc đèn lồng treo cao trước cửa các trà quán. Không khí ẩm ướt mang theo mùi đất xộc thẳng vào mũi Thẩm Tư Diệp khi nàng bước xuống từ chiếc xe ngựa của phủ Khai Phong. Nàng khẽ kéo lại chiếc mũ phốc đầu, chỉnh lại vạt áo bào xanh tay rộng của quan viên Ngự Sử Đài, cố gắng giữ cho dáng đi của mình có vẻ vững chãi, trầm ổn như một nam tử thực thụ.

Cuộc bố ráp phủ đệ Vạn Thừa An đêm hôm trước đã kết thúc trong hụt hẫng. Năm mươi tinh binh do Triển Chiêu dẫn đầu lục soát suốt canh ba vẫn không tìm ra phần bản đồ còn thiếu, cũng không có tang chứng nào cho thấy chính tay Vạn Thừa An ra lệnh giết người. Vạn Thừa An một mực kêu oan, khăng khăng mình chỉ làm đúng phận sự tố giác mười năm trước, không hề dính líu đến các án mạng gần đây. Bao Công đành tạm giữ hắn lại phủ Khai Phong để thẩm vấn thêm, còn Thẩm Tư Diệp và Triển Chiêu buộc phải gác lại nghi án chưa ngã ngũ này, tiếp tục lần theo những manh mối mới trước khi hung thủ thật sự kịp ra tay lần nữa.

Đứng trước cửa họa lâu Thính Vũ, Triển Chiêu đã đợi sẵn ở đó. Bộ y phục hồng bào của ngự tiền thị vệ bị nước mưa thấm sẫm màu nơi vai áo, nhưng tư thế của hắn vẫn thẳng tắp như một ngọn thương cắm giữa đất trời. Đôi mắt sắc bén của hắn quét qua gương mặt Thẩm Tư Diệp, khẽ gật đầu chào hỏi rồi lập tức dẫn đường đi vào trong.

Hiện trường vụ án nằm ở gian phòng biệt lập trên tầng ba của họa lâu. Nạn nhân là Trần Doanh, một sĩ tử nổi danh với tài vẽ tranh phong cảnh, đồng thời cũng là người vừa đỗ thứ hạng cao trong kỳ thi vừa qua. Khi Thẩm Tư Diệp bước vào, mùi máu tanh nồng nặc trộn lẫn với mùi sơn mài chưa khô lập tức ập tới, khiến lồng ngực nàng thắt lại. Nàng thầm điều hòa nhịp thở, ép bản thân phải giữ được sự bình tĩnh của một ngự sử có nhiệm vụ giám sát tư pháp.

Nạn nhân chết trong tư thế gục mặt xuống bàn gỗ dài. Tay phải của hắn vẫn còn siết chặt cán bút lông đẫm mực đỏ, nhưng mực ấy không phải là chu sa, mà là máu tươi chảy ra từ vết cắt sâu hoắm nơi cổ họng. Trên bức họa dang dở trải rộng trên bàn, một vệt máu dài loang lổ, bắn tung tóe che khuất nửa bức tranh vẽ cảnh núi non Biện Kinh.

Thẩm Tư Diệp tiến lại gần, đôi mắt nàng nheo lại, bắt đầu quan sát theo thói quen. Nàng không vội chạm vào thi thể, chỉ nhìn kỹ hướng bắn của những giọt máu.

Xác nhận thứ nhất: Nạn nhân bị cắt đứt động mạch cổ từ phía sau. Vết cắt dứt khoát, kéo dài từ trái sang phải. Điều này chứng tỏ hung thủ là kẻ thuận tay phải, có sức khỏe tốt và ra tay cực kỳ nhanh gọn.

Xác nhận thứ hai: Căn phòng này khi phát hiện ra là một mật phòng. Cửa sổ gỗ bị khóa chặt từ bên trong bằng then cài chắc chắn. Cửa chính cũng được chốt trong, buộc gia nhân của họa lâu phải dùng búa rìu đập gãy cánh cửa mới có thể vào được.

Triển Chiêu đứng bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, thanh Cự Khuyết kiếm hộ thân đặt hờ bên hông. Giọng hắn trầm thấp, vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng:

“Thẩm đại nhân có phát hiện ra điều gì bất thường không? Nha dịch phủ Khai Phong cho rằng đây là một vụ tự sát vì u uất, nhưng Bao đại nhân cảm thấy có điểm đáng ngờ nên mới cử ta và ngài đến đây.”

Thẩm Tư Diệp khẽ bật cười, một tiếng cười lạnh nhạt đầy châm biếm:

“Tự sát sao? Triển hộ vệ, thiên hạ này có kẻ nào tự sát bằng cách tự cắt cổ mình từ phía sau một cách hoàn hảo như vậy không? Hãy nhìn góc độ của vết thương đi. Nếu tự tay cắt, góc dao sẽ lệch hướng lên trên khi lực tay yếu dần. Nhưng vệt thương này lại phẳng lỳ, lực đạo từ đầu đến cuối đều tăm tắp. Đây rõ ràng là sát hại.”

Nàng cúi người xuống thấp hơn, mũi khẽ ngửi một mùi hương kỳ lạ đang thoang thoảng trong không khí ẩm mốc. Đó không phải là mùi sơn mài bình thường, cũng không phải mùi nến sáp rẻ tiền của họa lâu. Nó thanh khiết, trầm ấm nhưng lại có chút gì đó u ám, giống như mùi hương thường xuất hiện trong các ngôi chùa cổ hoang phế hoặc các phủ đệ quyền quý có sở thích kỳ lạ.

“Mùi này…” Thẩm Tư Diệp lầm bầm, đôi mắt chợt sáng lên. Nàng nhìn quanh phòng và dừng lại ở chiếc lư hương nhỏ bằng đồng đặt góc bàn. Bên trong lư hương, tàn tro đã nguội lạnh, nhưng một mẩu nhỏ của thứ nguyên liệu đốt vẫn chưa cháy hết hoàn toàn.

Triển Chiêu bước tới, cúi đầu nhìn theo hướng mắt nàng. Thẩm Tư Diệp không ngần ngại rút từ trong tay áo ra một chiếc kẹp tre nhỏ, khẽ gắp mẩu tàn hương lên, đưa gần mũi ngửi rồi đưa cho Triển Chiêu:

“Là nến thơm trầm hương loại thượng hạng. Thứ này không phải là vật mà một sĩ tử nghèo như Trần Doanh có thể tự mua được. Hơn nữa, trong phòng kín như thế này, đốt một lượng lớn trầm hương có thể khiến người ta rơi vào trạng thái mơ màng, phản ứng chậm chạp. Hung thủ đã dùng thứ này để làm tê liệt giác quan của nạn nhân trước khi ra tay.”

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

179.000đ

Xem chi tiết →

Triển Chiêu nhận lấy mẩu tàn hương, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm trọng. Hắn nhìn Thẩm Tư Diệp bằng ánh mắt đánh giá mới. Một sĩ tử vừa đỗ quan như Thẩm Tư Ngôn này, không chỉ có tài tranh luận trên điện, mà khả năng quan sát chi tiết vụ án còn sắc bén hơn cả những ngỗ tác lâu năm của phủ Khai Phong.

“Thẩm đại nhân quả nhiên danh bất hư truyền.” Triển Chiêu nói, giọng nói mang theo vài phần kính trọng thật lòng. “Nhưng nếu cửa phòng khóa chặt từ bên trong, hung thủ làm cách nào để thoát ra ngoài sau khi ra tay?”

Thẩm Tư Diệp không vội trả lời. Nàng đi vòng quanh căn phòng, gõ gõ vào từng bức tường gỗ. Họa lâu này vốn là một kiến trúc cổ từ thời tiền triều, các gian phòng được ngăn cách bằng những vách gỗ dày nhưng giữa các cột trụ lớn thường có những khoảng trống để lắp đặt hệ thống dẫn nước hoặc thông gió phòng hỏa hoạn.

Nàng dừng lại trước một bức bình phong vẽ cảnh hoa đào ở góc phòng. Phía sau bức bình phong là một chiếc tủ gỗ lớn dùng để đựng giấy vẽ và bút mực. Thẩm Tư Diệp dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ vào vách sau của tủ gỗ. Tiếng kêu phát ra không trầm đục như gỗ đặc, mà vang lên thanh thoát, báo hiệu một khoảng trống lớn phía sau.

“Gậy ông đập lưng ông.” Thẩm Tư Diệp khẽ nhếch môi, lẩm bẩm một câu thành ngữ đầy ẩn ý. “Kẻ thiết kế ra mật thất này tự cho mình là thông minh, nhưng lại quên mất rằng âm thanh luôn nói lên sự thật.”

Nàng dùng sức đẩy mạnh chiếc tủ gỗ sang một bên. Đúng như dự đoán, phía sau tủ gỗ là một cánh cửa bí mật nhỏ, chỉ vừa một người cúi đầu đi qua. Cánh cửa này thông thẳng ra lối đi hẹp dùng cho gia nhân vận chuyển củi than phía sau họa lâu.

Triển Chiêu lập tức tiến lên, dùng tay kiểm tra chốt cửa của lối đi bí mật này. Chốt cửa hoàn toàn trơn nhẵn, có vết dầu mới bôi để tránh phát ra tiếng động khi đóng mở.

“Hung thủ đã đi con đường này.” Triển Chiêu khẳng định, tay hắn siết chặt cán kiếm. “Hắn giết người xong, đóng cửa bí mật lại rồi rời đi theo lối cầu thang gia nhân. Trần Doanh chết mà không kịp kêu cứu một tiếng vì đã hít phải khói trầm hương từ trước.”

Thẩm Tư Diệp gật đầu, nhưng ánh mắt nàng lại rơi xuống một góc khuất dưới chân tủ gỗ. Ở đó, lẫn trong lớp bụi bặm và những mảnh vụn gỗ, có một vệt màu đỏ rực rỡ, hoàn toàn lạc điệu với tông màu xám xịt của góc phòng. Nàng cúi người xuống, nhặt vật đó lên.

Đó là một sợi chỉ đỏ bện chặt, đầu sợi chỉ bị đứt đột ngột như thể bị giật mạnh trong lúc giằng co. Thẩm Tư Diệp nhìn sợi chỉ đỏ, trái tim bỗng nảy lên một nhịp mạnh mẽ đầy kinh hoàng. Sợi chỉ đỏ này, cách bện thắt nút cát tường này, nàng quá quen thuộc. Đó chính là loại chỉ dùng để xâu chuỗi những hạt châu đỏ trên chiếc vòng cổ gia truyền của mẫu thân nàng, chiếc vòng mà nàng đang giấu kín trong lớp lót của chiếc áo nội y phòng thân.

Nàng cố gắng giữ cho bàn tay mình không run rẩy, nhanh chóng giấu sợi chỉ đỏ vào trong lòng bàn tay áo rộng trước khi Triển Chiêu kịp quay đầu lại.

“Thẩm đại nhân, ngài tìm thấy gì sao?” Triển Chiêu quay lại, ánh mắt sắc như dao nhìn vào bàn tay đang khép hờ của nàng.

“Không có gì.” Thẩm Tư Diệp lấy lại giọng điệu bình thản, lạnh lùng thường ngày. “Chỉ là một chút xơ vải từ y phục của hung thủ để lại khi cọ xát vào tủ gỗ. Chúng ta cần phải kiểm tra danh sách những người đã ra vào lối đi của gia nhân trong ngày hôm nay.”

Nàng đứng thẳng người lên, nhưng trong lòng đã dấy lên một trận sóng gió kinh hoàng. Chiếc vòng cổ hạt châu đỏ của mẫu thân vốn dĩ đã bị tịch thu cùng với gia sản của Thẩm gia từ mười năm trước khi cha nàng bị kết tội tham ô bản đồ phòng thủ biên cương. Tại sao một phần của nó, hoặc một thứ giống hệt nó, lại xuất hiện ở hiện trường vụ án mạng của một sĩ tử Biện Kinh?

Vụ án này không đơn thuần là sự cạnh tranh đố kỵ giữa các sĩ tử khoa cử. Nó liên quan trực tiếp đến đại án năm xưa của Thẩm gia, liên quan đến danh dự và mạng sống của cha nàng.

“Trắng đen phải rõ.” Thẩm Tư Diệp tự nhủ thầm trong lòng, ánh mắt nàng hướng ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa Biện Kinh vẫn đang gào thét như muốn nuốt chửng cả hoàng thành cổ kính. “Dù kẻ đứng sau có là ai, ta cũng sẽ kéo hắn ra ngoài ánh sáng.”

Triển Chiêu nhìn bóng lưng gầy gò nhưng kiên định của vị ngự sử trẻ tuổi, trong lòng thầm dấy lên một sự nghi ngờ mơ hồ. Thẩm Tư Ngôn này dường như đang che giấu một bí mật rất lớn, một bí mật có thể khiến cả Biện Kinh này phải rung chuyển. Nhưng trước mắt, bọn họ phải cùng nhau phá giải vụ án bức họa loang máu này trước khi hung thủ tiếp theo ra tay.