Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 12: Manh Mối Từ Sợi Chỉ Đỏ
Đêm đã về khuya, nhưng thư phòng của Thẩm Tư Diệp tại một góc nhỏ trong ngõ hẻm phía Tây Biện Kinh vẫn sáng đèn. Nàng ngồi bên bàn viết gỗ đơn sơ, trên bàn bày ra sợi chỉ đỏ vừa nhặt được ở họa lâu Thính Vũ và một chiếc hộp gỗ khảm trai nhỏ mà nàng luôn mang theo bên mình.
Nàng cẩn thận mở chiếc hộp gỗ. Bên trong là một chiếc vòng cổ hạt châu đỏ đã cũ, các hạt châu bằng đá mã não đỏ xếp đều nhau, lấp lánh dưới ánh đèn dầu tù mù. Chiếc vòng này là di vật duy nhất của mẫu thân để lại cho nàng trước khi bà qua đời trong trại lưu đày. Thẩm Tư Diệp đưa ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve từng hạt châu, rồi đặt sợi chỉ đỏ nhặt được ở hiện trường bên cạnh chiếc vòng.
Hai sợi chỉ hoàn toàn trùng khớp về chất liệu lẫn cách nhuộm màu thủ công của vùng Giang Nam. Điều này có nghĩa là gì? Hung thủ, hoặc kẻ đứng sau chỉ đạo vụ giết người này, có liên quan trực tiếp đến những kẻ đã tịch thu tài sản của Thẩm gia năm xưa. Hoặc tệ hơn, chiếc vòng cổ thật của mẫu thân nàng thực chất đã rơi vào tay một kẻ quyền quý trong kinh thành, và kẻ đó đang sử dụng những hạt châu này như một ký hiệu cho những vụ giết người liên hoàn.
“Ăn miếng trả miếng.” Thẩm Tư Diệp siết chặt nắm tay, đôi mắt lạnh lùng hiện lên vẻ kiên quyết. “Nếu các người đã muốn dùng ký hiệu này để đùa giỡn, ta sẽ dùng chính nó để tống các người vào ngục tối.”
Nàng cẩn thận đeo chiếc vòng cổ vào lại cổ mình, giấu nó sâu dưới lớp áo lót dày, cảm nhận cái lạnh buốt của những hạt châu chạm vào da thịt, như một lời nhắc nhở không bao giờ được quên mối thù sát phụ diệt tộc.
Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →Sáng hôm sau, Thẩm Tư Diệp đến Ngự Sử Đài từ rất sớm. Nàng cần phải tra cứu lại hồ sơ lưu trữ về các vụ án tịch thu gia sản của mười năm trước. Tuy nhiên, với tư cách là một ngự sử mới nhậm chức, quyền hạn của nàng bị hạn chế rất nhiều. Các tài liệu mật liên quan đến đại thần triều đình đều được lưu giữ tại gác Văn Uyên, nơi chỉ có các đại thần từ tam phẩm trở lên mới được phép ra vào tự do.
“Thẩm đại nhân, sáng sớm thế này ngài đã bận rộn rồi sao?”
Một giọng nói trầm ấm, mang theo chút phong trần vang lên từ phía sau. Thẩm Tư Diệp giật mình quay lại, nhanh chóng khép cuốn sổ tay ghi chép của mình lại. Triển Chiêu đang đứng ở cửa phòng, trên người vẫn là bộ y phục gọn gàng của ngự tiền thị vệ, tay cầm một phong thư niêm phong sáp đỏ.
“Triển hộ vệ.” Thẩm Tư Diệp chắp tay chào theo lễ nghi của quan viên. “Hạ quan chỉ đang xem lại một số ghi chép về vụ án Trần Doanh ngày hôm qua. Không biết Triển hộ vệ đến đây có việc gì chỉ giáo?”
Triển Chiêu bước vào phòng, ánh mắt hắn lướt qua cuốn sổ tay bị khép vội của nàng, nhưng hắn không vạch trần. Hắn đặt phong thư lên bàn:
“Đây là danh sách những người đã ra vào họa lâu Thính Vũ thông qua lối đi của gia nhân trong ba ngày qua do phủ Khai Phong điều tra được. Trong số đó, có một cái tên rất đáng chú ý.”
Thẩm Tư Diệp nhanh chóng mở phong thư ra đọc. Ánh mắt nàng dừng lại ở dòng chữ viết bằng mực đen đậm: “Gia nhân của phủ Tể tướng Bùi Độ.”
Bùi Độ. Tể tướng đương triều, người có quyền lực khuynh đảo triều dã. Nàng từng nghe phong thanh rằng năm xưa ông ta cũng có dính líu đến việc dâng tấu sớ buộc tội cha nàng phản quốc và tham ô bản đồ biên phòng, dù chưa từng có ai dám đứng ra xác minh rõ ràng.
Trái tim Thẩm Tư Diệp đập liên hồi, nhưng gương mặt nàng vẫn không hề biến sắc. Nàng ngước lên nhìn Triển Chiêu, giọng nói lạnh lùng vô cảm:
“Ý của Triển hộ vệ là, vụ án mạng của một sĩ tử bình thường như Trần Doanh lại có liên quan đến phủ Tể tướng?”
“Trần Doanh trước khi chết từng là môn khách dưới trướng của Bùi Tể tướng.” Triển Chiêu giải thích, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào mắt Thẩm Tư Diệp như muốn dò xét từng phản ứng nhỏ nhất của nàng. “Hơn nữa, theo lời khai của gia nhân họa lâu, Trần Doanh gần đây thường xuyên khoe khoang rằng mình đã tìm thấy một bức cổ họa có chứa bí mật lớn, có thể giúp hắn một bước lên mây, có được vinh hoa phú quý cả đời.”
Bức cổ họa có chứa bí mật lớn. Thẩm Tư Diệp lập tức liên tưởng đến bản đồ phòng thủ biên cương đã thất lạc năm xưa. Cha nàng bị kết tội vì làm mất bản đồ, nhưng nếu bản đồ đó thực chất chưa từng mất đi mà bị kẻ khác cất giấu trong một bức họa phong cảnh thì sao? Trần Doanh là một họa sĩ tài năng, có lẽ trong lúc phục chế hoặc sao chép tranh cổ cho phủ Tể tướng, hắn đã vô tình phát hiện ra bí mật ẩn giấu bên trong bức họa đó.
Và đó chính là lý do hắn phải chết. Hung thủ muốn diệt khẩu và lấy lại bức họa.
“Nhưng bức họa phong cảnh dang dở trên bàn của Trần Doanh ngày hôm qua hoàn toàn không có gì đặc biệt, ngoại trừ vệt máu bắn tung tóe.” Thẩm Tư Diệp phân tích, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo nhịp suy luận. “Nếu bức họa đó chứa bí mật, hung thủ chắc chắn đã lấy đi bức họa thật và để lại một bức họa giả để đánh lừa chúng ta. Hoặc…”
Nàng chợt dừng lại, đôi mắt co rút.
“Hoặc bức họa thật chính là vệt máu đó.” Triển Chiêu tiếp lời nàng, ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, đều nhận ra sự kinh khủng của giả thuyết này. “Hung thủ không lấy tranh đi. Hắn dùng máu của nạn nhân để che giấu những đường nét bí mật trên bức họa ngay trước mắt chúng ta.”
“Một mất một còn.” Thẩm Tư Diệp đứng phắt dậy, giọng nói đanh lại. “Chúng ta phải quay lại họa lâu Thính Vũ ngay lập tức. Bức họa đó hiện đang được niêm phong tại phủ Khai Phong hay vẫn còn ở hiện trường?”
“Bao đại nhân đã cho người mang bức họa về phủ Khai Phong để bảo quản.” Triển Chiêu nói, bước chân của hắn cũng nhanh chóng chuyển động. “Đi thôi, Thẩm đại nhân. Chúng ta phải rửa sạch vệt máu đó để xem những gì ẩn giấu bên dưới.”
Khi hai người chuẩn bị bước ra khỏi cửa, Triển Chiêu chợt khựng lại một nhịp. Hắn nhìn xuống cổ áo của Thẩm Tư Diệp, nơi một hạt châu màu đỏ rực rỡ vừa khẽ lộ ra sau một cử động mạnh của nàng. Hạt châu đỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi sớm, mang theo một vẻ đẹp u uất đầy bí ẩn.
“Thẩm đại nhân, chiếc vòng cổ của ngài…” Triển Chiêu khẽ nhíu mày hỏi.
Thẩm Tư Diệp nhanh chóng dùng tay kéo lại cổ áo, che khuất hạt châu đỏ. Nàng ngước mắt lên nhìn hắn, ánh mắt lạnh như băng không một chút dao động:
“Đây là di vật của gia mẫu để lại, hạ quan luôn mang theo bên mình để tự nhắc nhở bản thân phải sống thanh liêm, chính trực. Có điều gì không ổn sao, Triển hộ vệ?”
Triển Chiêu nhìn nàng một lúc lâu, cuối cùng khẽ lắc đầu:
“Không có gì. Chỉ là ta cảm thấy hạt châu này rất quen mắt, dường như đã từng nhìn thấy ở đâu đó trong một hồ sơ vụ án cũ.”
Thẩm Tư Diệp không nói gì thêm, bước nhanh ra ngoài. Nhưng tấm lưng nàng đã sớm đẫm mồ hôi lạnh. Triển Chiêu quả nhiên là ngự tiền thị vệ có nhãn lực phi phàm nhất Biện Kinh. Chỉ một sơ hở nhỏ cũng có thể khiến nàng vạn kiếp bất phục. Nàng phải cẩn thận hơn, vạn lần cẩn thận hơn nữa.