Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 13: Hội Ngộ Dưới Ánh Trăng
Đêm phủ Khai Phong tĩnh mịch đến lạ thường. Ánh trăng tròn vành vạnh treo cao trên bầu trời không một gợn mây, đổ xuống những khoảng sân rộng một màu bạc lạnh lẽo. Thẩm Tư Diệp ngồi một mình trong phòng lưu trữ hồ sơ của phủ Khai Phong, xung quanh nàng là hàng trăm chồng sách bụi bặm chồng chất như núi. Nàng đã ngồi đây suốt bốn canh giờ, tỉ mỉ dùng một loại dung dịch cồn nhẹ để tẩy đi lớp máu khô trên bức họa của Trần Doanh mà không làm hỏng lớp mực vẽ nguyên bản phía dưới.
Mùi máu tanh nồng dần dần biến mất, thay vào đó là một mùi hương trầm ấm, dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc lư hương nhỏ đặt bên cạnh bàn viết của nàng. Để giữ cho tinh thần tỉnh táo và khử đi mùi tử khí ám ảnh từ bức họa, Thẩm Tư Diệp đã đốt một viên nến thơm trầm hương. Khói hương lượn lờ bay lên, tạo thành những dải sương mỏng quấn quýt quanh những giá sách gỗ cổ kính.
Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm
179.000đ
Xem chi tiết →“Nước chảy đá mòn.” Thẩm Tư Diệp lẩm bẩm, ngón tay cầm cọ lông nhẹ nhàng gạt đi lớp vảy máu cuối cùng trên bức họa. “Bí mật dù có bị che giấu kỹ đến đâu, dưới tác động của thời gian và sự kiên nhẫn, cũng phải lộ ra chân tướng.”
Dưới lớp máu đỏ của nạn nhân, những đường nét vẽ bằng một loại mực vô sắc đặc biệt dần dần hiện lên dưới ánh nến. Đó không phải là những nét vẽ phong cảnh thông thường, mà là những ký hiệu bản đồ quân sự cực kỳ chi tiết về hệ thống phòng thủ biên giới phía Bắc của Đại Tống, bao gồm cả các con đường vận chuyển lương thảo bí mật và các vị trí bố phòng quân lính.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài hành lang vang lên, cắt đứt sự tập trung của nàng. Thẩm Tư Diệp nhanh chóng dùng một tờ giấy tuyên thành trắng đè lên bức họa, tay phải vô thức chạm vào chuôi đoản đao giấu trong ống tay áo rộng.
Cánh cửa gỗ khẽ đẩy ra. Triển Chiêu bước vào, trên tay cầm một khay trà nhỏ có đặt hai chén trà nóng nghi ngút khói. Hắn nhìn thấy Thẩm Tư Diệp vẫn chưa nghỉ ngơi, ánh mắt khẽ dao động một tia ấm áp hiếm hoi:
“Thẩm đại nhân quả là người tận tụy với công việc. Đã quá nửa đêm rồi mà ngài vẫn chưa chịu nghỉ ngơi sao?”
Thẩm Tư Diệp buông đoản đao ra, khẽ thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn giữ vẻ cảnh giác thường ngày. Nàng đứng dậy chắp tay:
“Triển hộ vệ cũng chưa ngủ sao? Vụ án chưa sáng tỏ, hạ quan làm sao có thể an lòng đi ngủ được.”
Triển Chiêu đặt khay trà xuống bàn, hương trà thanh khiết hòa quyện cùng mùi nến thơm trầm hương tạo nên một bầu không khí ấm áp, dễ chịu lạ thường, xua đi cái lạnh lẽo của đêm thu Biện Kinh. Hắn tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đẩy một chén trà về phía nàng:
“Đây là trà hoa nhài của vùng Giang Nam, có tác dụng an thần rất tốt. Ngài dùng một chút đi.”
“Đa tạ Triển hộ vệ.” Thẩm Tư Diệp nhận lấy chén trà, khẽ nhấp một ngụm. Vị ngọt thanh của trà thấm vào cổ họng, khiến tinh thần nàng phấn chấn hơn đôi chút.
Triển Chiêu nhìn chiếc lư hương đang tỏa khói trên bàn, rồi lại nhìn bức họa bị che khuất một nửa dưới tờ giấy trắng. Giọng hắn trầm thấp, mang theo vẻ suy tư:
“Mùi trầm hương này… thật sự rất đặc biệt. Nó khiến ta nhớ đến một người.”
Thẩm Tư Diệp giật mình, ngón tay siết chặt chén sứ thanh hoa:
“Triển hộ vệ nói vậy là có ý gì?”
“Mười năm trước, khi ta mới vào phủ Khai Phong nhậm chức, vụ án đầu tiên ta được tiếp xúc chính là vụ án của Ngự sử Thẩm Duệ.” Triển Chiêu chậm rãi nói, ánh mắt hắn nhìn sâu vào mắt nàng, như muốn nhìn thấu qua lớp mặt nạ nam trang của vị ngự sử trẻ tuổi. “Thẩm đại nhân khi đó bị khép tội phản quốc, gia sản bị tịch thu toàn bộ. Khi ta dẫn binh đến niêm phong Thẩm phủ, trong thư phòng của Thẩm đại nhân cũng đốt loại trầm hương này. Hơn nữa, con gái của Thẩm đại nhân… nếu còn sống, năm nay cũng trạc tuổi ngài.”
Trái tim Thẩm Tư Diệp như ngừng đập trong một giây. Nàng cảm thấy máu trong người như đông cứng lại dưới cái nhìn sắc bén của người đàn ông trước mặt. Triển Chiêu đã nghi ngờ thân phận của nàng từ trước, và những lời nói này rõ ràng là một sự thử thách trực tiếp.
Nàng khẽ đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm vào gỗ vang lên một tiếng “cạch” thanh giòn. Nàng nhìn thẳng vào mắt Triển Chiêu, gương mặt không một chút sợ hãi, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát:
“Triển hộ vệ đang muốn ám chỉ điều gì? Ngài nghi ngờ hạ quan là con cháu của tội thần sao? Nếu quả thực như vậy, ngài có thể lập tức bắt giữ hạ quan đem trình lên Bao đại nhân để trị tội.”
Nhìn thấy thái độ cứng rắn của nàng, Triển Chiêu chợt khẽ cười. Nụ cười của hắn rất nhẹ, giống như gió thoảng qua mặt hồ yên ả:
“Thẩm đại nhân hiểu lầm rồi. Ta không có ý đó. Ta chỉ muốn nói rằng, Thẩm Duệ năm xưa là một ngự sử thanh liêm, chính trực, cả đời vì nước vì dân. Bản án năm xưa có rất nhiều điểm nghi vấn, nhưng khi đó thế lực của kẻ đứng sau quá lớn, phủ Khai Phong dẫu muốn điều tra lại cũng bất lực lực tòng tâm. Nếu con cháu của Thẩm gia thực sự còn sống và muốn giải oan cho gia tộc, ta… Triển Chiêu, nguyện ý dốc toàn lực giúp đỡ.”
Lời nói của Triển Chiêu như một dòng nước ấm len lỏi vào trái tim băng giá của Thẩm Tư Diệp. Nàng nhìn hắn, nhìn thấy sự chân thành và kiên định trong đôi mắt của người anh hùng Nam Hiệp lừng danh thiên hạ. Nhưng nàng biết, thân phận giả nam của nàng là tội khi quân, một khi bại lộ sẽ kéo theo cả phủ Khai Phong vào vòng nguy hiểm. Nàng không thể mạo hiểm.
“Gậy ông đập lưng ông.” Thẩm Tư Diệp khẽ thở dài, dùng một câu thành ngữ để chuyển hướng câu chuyện. “Những kẻ năm xưa hãm hại Thẩm gia, tự cho là đã xóa sạch mọi dấu vết. Nhưng bọn chúng không ngờ rằng, chính những vụ án mạng liên tiếp ngày hôm nay lại đang tự phơi bày tội ác của bọn chúng ra trước ánh sáng. Triển hộ vệ, ngài hãy nhìn bức họa này đi.”
Nàng nhấc tờ giấy trắng ra, để lộ bức họa phong cảnh đã được tẩy sạch lớp máu khô. Dưới ánh trăng rọi qua cửa sổ, những ký hiệu quân sự hiện lên rõ mồn một.
Triển Chiêu lập tức đứng dậy, cúi sát người xuống nhìn bức họa. Sắc mặt hắn đại biến:
“Đây là… bản đồ phòng thủ biên cương phía Bắc! Thứ này đáng lẽ phải nằm trong mật khố của Binh bộ. Tại sao Trần Doanh lại có được nó?”
“Vì có kẻ đã đánh tráo bản đồ thật từ mười năm trước, đổ tội cho cha… à, đổ tội cho Thẩm ngự sử, rồi giấu bản đồ vào trong bức họa này để chờ cơ hội bán cho ngoại bang.” Thẩm Tư Diệp nói, giọng nói run lên vì phẫn nộ. “Trần Doanh vô tình phát hiện ra bí mật này khi phục chế tranh cho phủ Tể tướng, nên đã bị kẻ đứng sau giết người diệt khẩu.”
“Chúng ta phải lập tức bẩm báo việc này với Bao đại nhân.” Triển Chiêu nói, tay hắn đã đặt lên chuôi kiếm Cự Khuyết.
“Chưa được.” Thẩm Tư Diệp cản hắn lại. “Chúng ta chưa có bằng chứng trực tiếp chứng minh kẻ đứng sau là ai. Nếu bây giờ rút dây động rừng, kẻ đứng sau sẽ lập tức tiêu hủy mọi chứng cứ còn lại, và chúng ta sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội lật lại bản án năm xưa.”
Hai người đứng sát bên nhau trước bàn viết, khoảng cách gần đến mức Thẩm Tư Diệp có thể ngửi thấy mùi gió sương phong trần trên y phục của Triển Chiêu, còn hắn cũng có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng, mang theo chút hương hoa nữ tính thoang thoảng phát ra từ người nàng. Triển Chiêu khẽ liếc nhìn dáng người nhỏ nhắn, bờ vai gầy guộc dưới lớp quan phục rộng thùng thình của nàng, trong lòng dấy lên một cảm giác muốn che chở mãnh liệt mà chính hắn cũng không thể giải thích được.
“Được, ta nghe theo ngài.” Triển Chiêu khẽ nói, giọng nói dịu dàng hơn hẳn ngày thường. “Nhưng ngài phải hứa với ta, bất luận xảy ra chuyện gì, cũng không được tự mình mạo hiểm. Tính mạng của ngài… rất quan trọng.”
Thẩm Tư Diệp khẽ gật đầu, quay mặt đi để tránh ánh mắt quá đỗi dịu dàng của hắn. Ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn sáng tỏ, chiếu rọi hai bóng người kéo dài trên nền đất, như một sự gắn kết định mệnh giữa đêm tối Biện Kinh đầy sóng gió.