Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 14: Bẫy Ngầm Ngự Sử Đài

Sáng sớm hôm sau, không khí tại Ngự Sử Đài căng thẳng như dây cung kéo căng. Thẩm Tư Diệp vừa bước chân vào đại sảnh đã cảm nhận được những ánh mắt dò xét, đầy thù địch của các quan viên đồng liêu. Trên chiếc ghế chủ vị của sảnh chính, Ngự sử Trung thừa Vương Hàn đang ngồi với sắc mặt âm trầm, tay cầm một xấp sớ tấu chương dày cộm.

Vương Hàn vốn là kẻ dưới trướng của Tể tướng Bùi Độ, chuyên môn dùng quyền lực để chèn ép những quan viên trẻ tuổi không chịu khuất phục dưới trướng phe cánh của mình. Khi nhìn thấy Thẩm Tư Diệp bước vào, hắn khẽ hắng giọng, đập mạnh sớ tấu xuống bàn:

“Thẩm Tư Ngôn! Ngươi có biết tội của mình chưa?”

Thẩm Tư Diệp bước lên trước, phong thái ung dung, chắp tay hành lễ:

“Hạ quan愚 muội, không biết bản thân đã phạm phải sai lầm gì, xin Trung thừa đại nhân chỉ rõ.”

“Ngươi còn dám chối sao?” Vương Hàn đứng dậy, chỉ tay thẳng vào mặt nàng. “Vụ án mạng của sĩ tử Trần Doanh vốn là việc của phủ Khai Phong điều tra. Ngươi là một ngự sử mới nhậm chức, không lo việc đàn hặc quan viên, can gián triều chính, lại tự ý can thiệp vào công việc của phủ Khai Phong, cùng Triển Chiêu lục lọi hiện trường, gây náo loạn lòng dân. Có người tố cáo ngươi nhận hối lộ của gia đình nạn nhân để làm sai lệch hướng điều tra. Ngươi giải thích thế nào về việc này?”

Thẩm Tư Diệp khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười lạnh nhạt. Nàng đã lường trước được việc phe cánh của Bùi Độ sẽ dùng cách này để gây áp lực, buộc nàng phải rút lui khỏi vụ án.

“Trung thừa đại nhân bớt giận.” Thẩm Tư Diệp dõng dạc nói, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh. “Ngự Sử Đài chúng ta có chức trách giám sát bách quan, làm sáng tỏ oan sai. Vụ án Trần Doanh chết bất thường ngay trong lúc triều đình đang gấp rút chuẩn bị cho kỳ thi Đình sắp tới, liên quan trực tiếp đến thể diện của triều đình và sự công bằng của khoa cử. Hạ quan nhận lệnh của Bao đại nhân cùng phối hợp điều tra, là vì muốn giữ gìn kỷ cương phép nước, tránh để kẻ gian lọt lưới. Sao có thể gọi là gây náo loạn lòng dân? Còn về việc nhận hối lộ…”

Nàng tiến lên một bước, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào mắt Vương Hàn, không một chút lùi bước:

“Trần Doanh vốn là một sĩ tử nghèo khó, gia cảnh bần hàn, lấy đâu ra tiền bạc để hối lộ hạ quan? Ngược lại, hạ quan nghe nói trước khi chết, Trần Doanh thường xuyên ra vào phủ Tể tướng, nhận được không ít bổng lộc từ những kẻ quyền quý. Nếu nói đến việc nhận hối lộ hay có tư tâm, chẳng lẽ chúng ta không nên điều tra những kẻ đã dung túng cho hắn sao?”

“Ngươi… láo xược!” Vương Hàn tức giận đến mức đỏ mặt tía tai. Hắn không ngờ một tiểu tử mới vào quan trường lại có cái miệng sắc bén và gan to tày trời như vậy, dám công khai ám chỉ phủ Tể tướng ngay giữa Ngự Sử Đài. “Trứng khôn hơn vịt! Một kẻ tiểu bối như ngươi mà dám dạy đời ta sao? Hôm nay nếu ta không trị tội ngươi, kỷ cương của Ngự Sử Đài sẽ để đi đâu!”

“Ai muốn trị tội ngự sử của phủ Khai Phong đó?”

Một giọng nói uy nghiêm, trầm thấp vang lên từ phía cửa đại sảnh. Bao Thanh Thiên bước vào, theo sau là Công Tôn Sách và Triển Chiêu. Sự xuất hiện của vị Diêm Vương mặt sắt lập tức khiến cả đại sảnh im phăng phắc. Vương Hàn dẫu có kiêu ngạo đến đâu cũng phải thu lại vẻ hung hăng, vội vàng bước xuống nghênh đón.

“Bao đại nhân, ngài đến thật đúng lúc.” Vương Hàn gượng cười. “Thẩm ngự sử đây tự ý can thiệp vụ án, lại còn có lời lẽ xúc phạm đến Tể tướng đương triều, hạ quan chỉ đang giáo huấn hắn một chút.”

Bao Công bước lên vị trí trung tâm, đôi mắt rực sáng như hai ngọn đuốc nhìn lướt qua một lượt:

“Vương đại nhân, Thẩm ngự sử là do chính bản phủ yêu cầu phối hợp điều tra vụ án Trần Doanh. Nếu Vương đại nhân có ý kiến gì về việc này, có thể trực tiếp dâng tấu sớ lên Hoàng thượng. Còn hiện tại, vụ án này liên quan đến an ninh quốc gia, phủ Khai Phong và Ngự Sử Đài phải cùng có trách nhiệm làm rõ.”

Vương Hàn nghe vậy, sắc mặt tái nhợt, chỉ đành hậm hực chắp tay:

“Bao đại nhân đã nói vậy, hạ quan không dám can thiệp nữa. Chỉ hy vọng Thẩm ngự sử có thể sớm tìm ra hung thủ, bằng không tội danh gây rối kỷ cương quan trường sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.”

Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi cùng đám tùy tùng.

Thẩm Tư Diệp đứng đó, lồng ngực phập phồng nhẹ vì căng thẳng. Tay trái nàng giấu trong ống tay áo rộng đang siết chặt lấy chiếc vòng cổ hạt châu đỏ của mẫu thân để lấy lại sự bình tĩnh. Những hạt châu tròn trịa, lạnh lẽo như tiếp thêm sức mạnh cho nàng trong cuộc chiến một mất một còn này.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

Khi mọi người đã giải tán, Bao Công quay sang nhìn Thẩm Tư Diệp, ánh mắt mang theo sự tán thưởng nhưng cũng không kém phần lo lắng:

“Thẩm ngự sử, ngươi hôm nay quá nôn nóng rồi. Vương Hàn là kẻ hẹp hòi, lại có Tể tướng chống lưng. Ngươi công khai đắc tội với hắn như vậy, sau này ở Ngự Sử Đài sẽ gặp rất nhiều khó khăn.”

“Hạ quan biết lỗi.” Thẩm Tư Diệp cúi đầu nói. “Nhưng nhìn thấy bọn chúng muốn dùng quyền lực để che đậy sự thật, hạ quan không thể nhẫn nhịn được.”

Công Tôn Sách bước lên, khẽ vuốt râu cười nói:

“Thẩm đại nhân có lòng dũng cảm như vậy là rất đáng quý. Nhưng trong quan trường, mượn gió bẻ măng mới là thượng sách. Đôi khi lùi một bước lại là để tiến ba bước. Ngài hãy cẩn thận hành sự.”

Triển Chiêu đứng bên cạnh không nói lời nào, nhưng ánh mắt hắn luôn dõi theo từng cử động của Thẩm Tư Diệp. Khi nàng vô tình để lộ vẻ mệt mỏi trên gương mặt thanh tú, hắn khẽ siết chặt tay, tự nhủ bằng bất cứ giá nào cũng phải bảo vệ an toàn cho vị ngự sử bướng bỉnh này. Cuộc chiến này mới chỉ là bắt đầu, và những cạm bẫy phía trước sẽ còn nguy hiểm hơn gấp bội phần.