Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 15: Kẻ Thế Thân Trên Đoạn Đầu Đài

Sự việc diễn ra nhanh chóng ngoài dự kiến của Thẩm Tư Diệp. Chỉ hai ngày sau cuộc đối đầu tại Ngự Sử Đài, phủ Tuyên Huy đại nhân dưới trướng Tể tướng Bùi Độ đột ngột tuyên bố đã bắt được hung thủ sát hại sĩ tử Trần Doanh. Kẻ bị bắt là A Phúc, một gia nhân quét dọn có tật ở chân của họa lâu Thính Vũ.

Theo báo cáo của nha môn kinh thành, A Phúc vì lòng tham đã lấy trộm một số bức tranh quý của Trần Doanh đem bán lấy tiền uống rượu, bị Trần Doanh phát hiện và đe dọa sẽ trình báo quan phủ. Trong lúc hoảng sợ và tức giận, A Phúc đã dùng dao cắt cổ Trần Doanh rồi tạo ra hiện trường mật phòng giả để trốn tội. Bản án được tuyên một cách vội vã: A Phúc bị kết án chém đầu bêu xác, buổi hành hình sẽ diễn ra vào ba ngày sau.

Khi nhận được tin này, Thẩm Tư Diệp đang ngồi trong thư phòng của mình tại phủ Khai Phong. Nàng đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén trà đổ nhào, nước trà loang lổ trên những trang giấy trắng:

“Vô lý! Hoàn toàn vô lý! Đây rõ ràng là trò mèo khóc chuột, tìm kẻ thế mạng để đóng vụ án!”

Triển Chiêu vừa bước vào phòng, nhìn thấy vẻ giận dữ của nàng, hắn khẽ thở dài, bước tới dựng lại chén trà:

“Thẩm đại nhân bớt giận. Ta cũng vừa từ nha môn kinh thành trở về. Bản án này do đích thân Tể tướng phê chuẩn, tốc độ xử lý nhanh đến bất thường. Bọn họ muốn đóng vụ án này càng sớm càng tốt để tránh việc chúng ta tiếp tục điều tra sâu hơn.”

“Bọn chúng coi mạng người như cỏ rác sao?” Thẩm Tư Diệp phẫn nộ nói, đôi mắt nàng rực lửa. “A Phúc là một kẻ thọt chân, sức khỏe yếu ớt, làm sao có thể khống chế và cắt cổ Trần Doanh bằng một nhát dao dứt khoát, lực đạo tăm tắp như vậy được? Hơn nữa, làm sao một gia nhân nghèo khổ như hắn lại có được nến thơm trầm hương thượng hạng để đốt trong phòng?”

Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự phẫn nộ để đầu óc trở lại trạng thái tỉnh táo, sáng suốt nhất:

“Oan có đầu nợ có chủ. Chúng ta không thể để một người vô tội phải chết thay cho kẻ thủ ác thực sự. Triển hộ vệ, chúng ta phải đến ngục tối của nha môn kinh thành để gặp A Phúc trước khi hắn bị đưa lên đoạn đầu đài.”

“Ngục tối của nha môn kinh thành hiện đang canh phòng nghiêm ngặt, có lệnh của Tể tướng thì người ngoài không ai được phép vào.” Triển Chiêu lộ vẻ lo lắng. “Nếu chúng ta tự ý đột nhập, một khi bị phát hiện sẽ bị khép vào tội mưu phản.”

“Hạ quan có cách.” Thẩm Tư Diệp nói, ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng sắc bén. “Chúng ta sẽ dùng danh nghĩa của Ngự Sử Đài để kiểm tra đột xuất việc giam giữ phạm nhân. Vương Hàn dẫu có muốn ngăn cản cũng không thể công khai chống lại luật lệ của triều đình.”

Đêm hôm đó, dưới sự hỗ trợ của Triển Chiêu, Thẩm Tư Diệp dùng thân phận ngự sử thành công bước vào ngục tối của nha môn kinh thành. Không khí trong ngục ẩm ướt, hôi hám và lạnh lẽo thấu xương. Tiếng xích sắt va chạm và tiếng rên rỉ gào khóc của các phạm nhân vang lên ai oán trong những hành lang tối tăm.

Bọn họ tìm thấy A Phúc trong một phòng giam ẩm ướt ở cuối hành lang. Kẻ tội nghiệp bị tra tấn dã man, khắp người đầy những vết roi rách da nát thịt, hơi thở thoi thóp. Khi nhìn thấy bóng người đứng trước cửa ngục, hắn run rẩy co rúm người lại vào góc tường:

“Đừng đánh tôi… tôi đã ký vào tờ khai tội rồi… xin các quan lớn tha mạng…”

Thẩm Tư Diệp cúi người xuống sát chấn song sắt, giọng nói tuy lạnh lùng nhưng vô cùng kiên định:

“A Phúc, ngươi nhìn kỹ ta đi. Ta là ngự sử của Ngự Sử Đài. Ta đến đây không phải để đánh ngươi, mà là để cứu ngươi. Ngươi hãy nói thật cho ta biết, Trần Doanh có phải do ngươi giết không?”

A Phúc ngước khuôn mặt đầy máu và nước mắt lên nhìn nàng, trong đôi mắt đục ngầu hiện lên một tia hy vọng mong manh rồi lập tức vụt tắt:

“Tôi… tôi không giết người… tôi chỉ là kẻ quét dọn… Ngày hôm đó, có một vị quan lớn mặc áo gấm sang trọng đến gặp Trần công tử. Họ cãi nhau rất to về một bức họa. Sau đó, vị quan lớn đó bảo tôi đi mua rượu. Khi tôi trở về thì Trần công tử đã…”

“Vị quan lớn đó là ai?” Thẩm Tư Diệp dồn dập hỏi.

“Tôi không biết tên… chỉ nhớ trên thắt lưng của ông ta có treo một lệnh bài bằng ngọc thạch màu xanh, trên đó khắc hình một con mãnh hổ…” A Phúc chưa kịp nói hết câu thì từ phía đầu hành lang đã vang lên tiếng bước chân rầm rập của lính canh ngục.

“Có kẻ đột nhập ngục tối! Mau bắt lấy bọn chúng!”

Triển Chiêu lập tức rút kiếm Cự Khuyết ra khỏi vỏ, đứng chắn trước mặt Thẩm Tư Diệp:

“Thẩm đại nhân, bọn họ đã phát hiện ra rồi. Chúng ta phải rút lui ngay lập tức!”

“Nhưng A Phúc…” Thẩm Tư Diệp nhìn kẻ tội nghiệp đang run rẩy trong ngục.

“Cứu người là việc lâu dài, nếu bây giờ chúng ta bị bắt ở đây, tất cả sẽ cùng chết!” Triển Chiêu không kịp giải thích nhiều, một tay cầm kiếm mở đường, tay kia nắm chặt lấy cổ tay mảnh dẻ của Thẩm Tư Diệp, kéo nàng chạy nhanh ra phía lối thoát hiểm bí mật mà hắn đã chuẩn bị từ trước.

Bọn họ chạy thoát ra ngoài giữa màn đêm đen kịt của Biện Kinh, cắt đuôi được toán lính truy đuổi phía sau. Khi đã về đến một ngôi miếu hoang an toàn ngoại thành, Thẩm Tư Diệp chống tay vào cột gỗ, thở dốc vì mệt mỏi và căng thẳng.

Nàng nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh từ bàn tay của Triển Chiêu vừa nắm giữ. Trái tim nàng đập hỗn loạn, không chỉ vì vừa thoát chết, mà còn vì một cảm xúc xa lạ đang nhen nhóm trong lòng.

Triển Chiêu bước đến bên cạnh, lấy từ trong người ra một viên nến thơm trầm hương nhỏ, dùng đá lửa thắp lên đặt trên bệ đá của ngôi miếu. Hương trầm dịu nhẹ tỏa ra, nhanh chóng xua đi cái lạnh lẽo và mùi ẩm mốc của ngôi miếu hoang, giúp hai người lấy lại sự bình tĩnh.

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

179.000đ

Xem chi tiết →

“Ăn miếng trả miếng.” Thẩm Tư Diệp đứng thẳng người lên, ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn về phía hoàng thành xa xa lấp lánh ánh đèn. “Bọn chúng muốn dùng mạng của A Phúc để đóng vụ án, ta sẽ dùng chính lệnh bài hình mãnh hổ kia để vạch trần bộ mặt thật của kẻ đứng sau. Triển hộ vệ, ba ngày nữa là ngày hành hình. Chúng ta nhất định phải tìm ra chủ nhân của chiếc lệnh bài đó trước khi lưỡi đao rơi xuống.”

Triển Chiêu đứng bên cạnh nàng, thanh kiếm Cự Khuyết phản chiếu ánh trăng sáng ngời. Hắn khẽ gật đầu, giọng nói trầm ấm mà kiên định vang lên giữa đêm tối:

“Được. Bất luận đi đến đâu, ta cũng sẽ đồng hành cùng ngài.”