Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 16: Bụi Mờ Trong Phòng Hồ Sơ
Căn phòng chứa hồ sơ cũ của Ngự Sử Đài nằm ở góc khuất nhất trong viện, nơi ánh mặt trời quanh năm khó lòng chiếu tới. Những hàng kệ gỗ cao ngất ngưởng, xám xịt vì lớp bụi thời gian, đứng sừng sững như những lăng mộ chứa đựng vô vàn bí mật của triều đình. Không khí ở đây luôn đặc quánh mùi giấy ẩm, mùi mực khô đã phai cùng cái lạnh lẽo của những vụ án đã bị vùi lấp dưới lớp bụi trần.
Thẩm Tư Diệp, lúc này đang trong thân phận Thẩm Tư Ngôn, khẽ đẩy cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt. Nàng bước vào trong, tay xách theo một chiếc giỏ tre nhỏ đựng ít đồ dùng cá nhân và một ngọn đèn dầu leo lét. Đêm nay là phiên trực của nàng tại Ngự Sử Đài, một cơ hội ngàn vàng để lục tìm lại những hồ sơ liên quan đến vụ án của cha nàng năm xưa, cũng như cái chết bí ẩn của Trịnh Hữu, vị sĩ tử vừa bị sát hại cách đây vài ngày.
Nàng đặt ngọn đèn lên chiếc bàn gỗ mục nát ở góc phòng. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi khiến nàng không nhịn được mà khẽ ho một tiếng. Để khử bớt thứ mùi khó chịu dễ gây nhức đầu này, nàng mở chiếc giỏ tre, lấy ra một hộp sắt nhỏ đựng nến thơm trầm hương. Đây là loại nến đặc biệt nàng tự tay làm, có trộn thêm bột trầm nguyên chất và một ít thảo dược giúp thanh lọc không khí, giữ cho đầu óc luôn tỉnh táo trong những đêm thức trắng đọc án thư.
Nàng dùng đá lửa châm nến. Ánh lửa màu vàng ấm áp khẽ bùng lên, xua đi bóng tối u ám xung quanh. Hương thơm thanh khiết, trầm ấm của trầm hương nhanh chóng lan tỏa, bao bọc lấy không gian nhỏ hẹp, tạm thời đẩy lùi mùi mốc mác của đống giấy tờ cũ nát.
Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm
179.000đ
Xem chi tiết →Thẩm Tư Diệp thở phào một hơi, bắt đầu lần theo sơ đồ các kệ sách. Mục tiêu của nàng là khu vực lưu trữ hồ sơ của mười năm trước, thời điểm cha nàng, cựu Ngự sử Thẩm Duệ, bị buộc tội tham ô bản đồ phòng thủ biên cương. Nàng biết rõ cha mình là người thanh liêm, cả đời vì nước vì dân, không đời nào làm ra chuyện bán nước cầu vinh như vậy. Chắc chắn có kẻ đã gài bẫy ông, và kẻ đó rất có thể là một thế lực cực lớn đang ẩn mình trong bóng tối của triều đình.
Nàng leo lên chiếc thang gỗ nhỏ, cẩn thận lật giở từng cuốn sổ phủ đầy bụi đen. Ngón tay nàng lướt nhanh trên những dòng chữ viết bằng mực đen đã chuyển sang màu nâu sẫm. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nàng đưa tay lên gạt đi, vô tình để lại một vệt nhọ nhem trên má.
“Thẩm đại nhân tìm kiếm thứ gì mà chăm chỉ đến thế này?”
Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười biếng nhưng vô cùng sắc bén vang lên từ phía cửa phòng hồ sơ.
Thẩm Tư Diệp giật mình thon thót, suýt nữa thì trượt chân ngã khỏi thang gỗ. Nàng vội vàng bám chặt vào thành kệ sách, quay đầu lại. Dưới ánh sáng chập chờn của ngọn nến và đèn dầu, một bóng người cao lớn, vận trường bào màu xanh sẫm đang tựa lưng vào khung cửa. Gương mặt góc cạnh, đôi mắt sáng như sao đêm, tay ôm lấy thanh bảo kiếm chuôi đen quen thuộc.
Là Triển Chiêu, Ngự tiền thị vệ của Phủ Khai Phong.
Thẩm Tư Diệp vội vàng leo xuống thang, cố gắng giữ cho hơi thở thật bình tĩnh, cúi đầu hành lễ: “Hạ quan tham kiến Triển đại nhân. Chẳng hay Triển đại nhân深夜 đến đây có việc gì?”
Triển Chiêu không trả lời ngay. Hắn bước chậm rãi vào trong phòng, đôi ủng da nện xuống nền đất phát ra những tiếng động trầm đục. Ánh mắt hắn lướt qua chiếc bàn gỗ, dừng lại ở ngọn nến thơm đang tỏa khói nghi ngút, rồi chuyển sang gương mặt có chút hoảng hốt của Thẩm Tư Diệp.
“Mùi hương thật dễ chịu,” Triển Chiêu khẽ hít một hơi, giọng nói dịu đi đôi chút nhưng ánh mắt vẫn sắc lẹm như dao. “Một nam tử đại trượng phu đi trực đêm, lại mang theo nến thơm trang nhã thế này sao? Thẩm đại nhân thật biết cách thưởng thức cuộc sống.”
Thẩm Tư Diệp trong lòng thầm kêu khổ, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra tự nhiên. Nàng cười gượng, giải thích: “Triển đại nhân quá khen rồi. Hạ quan vốn có chứng bệnh đau đầu khi gặp mùi ẩm mốc quá nặng. Phòng hồ sơ này đã lâu không có người quét dọn, nếu không dùng chút hương trầm để át mùi, hạ quan e rằng chưa đọc xong một quyển sổ đã ngất đi vì nhức đầu rồi.”
“Thế sao?” Triển Chiêu nhướng mày, bước lại gần nàng hơn. Hắn đột ngột đưa tay lên, ngón tay cái ấm áp khẽ lướt qua gò má của nàng.
Thẩm Tư Diệp cứng đờ người, tim đập loạn nhịp như nổi trống trong lồng ngực. Nàng muốn lùi lại nhưng phía sau đã là kệ sách cao ngất, không còn đường lui. Nàng lắp bắp: “Triển, Triển đại nhân, ngài làm gì vậy?”
Triển Chiêu thu tay về, trên đầu ngón tay hắn dính một chút bụi đen. Hắn khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ẩn ý: “Mặt Thẩm đại nhân dính nhọ rồi. Trông giống như một con mèo nhỏ nghịch ngợm vậy.”
Nói xong, hắn lại nhìn chằm chằm vào tai nàng. Thẩm Tư Diệp chột dạ, vội vàng lấy tay che tai lại. Nàng quên mất rằng tai mình có lỗ tai của nữ nhi, dù đã cố gắng dùng phấn trang điểm để che giấu nhưng nếu nhìn kỹ ở khoảng cách gần thế này, rất dễ bị phát hiện.
Hành động vội vàng ấy càng làm tăng thêm sự nghi ngờ trong mắt Triển Chiêu. Hắn khẽ nheo mắt, nhưng không vạch trần ngay. Hắn quay sang chiếc bàn, cầm một cuốn sổ mà Thẩm Tư Diệp vừa đặt xuống lên xem thử.
“Hồ sơ vụ án mười năm trước?” Triển Chiêu lẩm bẩm đọc tên tiêu đề trên bìa sách. “Thẩm đại nhân dường như rất quan tâm đến quá khứ.”
Thẩm Tư Diệp nuốt nước bọt, cố gắng tìm lý do hợp lý nhất: “Báo cáo Triển đại nhân, hạ quan đang nghiên cứu về các vụ án cũ liên quan đến việc rò rỉ thông tin quân sự. Hạ quan nhận thấy vụ án mạng của sĩ tử Trịnh Hữu gần đây có một số điểm tương đồng kỳ lạ. Trịnh Hữu trước khi chết từng nhắc đến một bản đồ cổ. Mà mười năm trước, cựu Ngự sử Thẩm Duệ cũng bị kết tội vì liên quan đến bản đồ phòng thủ biên cương. Hạ quan nghĩ, liệu hai việc này có mối liên hệ nào chăng?”
Triển Chiêu im lặng một lát. Sự thông minh và nhạy bén của Thẩm Tư Diệp luôn khiến hắn phải kinh ngạc. Một tân khoa Ngự sử mới vào nghề chưa lâu lại có thể nhìn ra được sợi dây liên kết vô hình giữa hai sự việc tưởng chừng như không liên quan này.
“Thẩm đại nhân quả nhiên có nhãn quan độc đáo,” Triển Chiêu đặt cuốn sổ xuống, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. “Nhưng ta khuyên ngươi, có những việc trong quá khứ tốt nhất là nên để nó ngủ yên. Đào bới quá sâu vào những vụ án liên quan đến biên phòng mười năm trước sẽ chỉ mang lại tai họa cho bản thân mà thôi. Kẻ đứng sau vụ án đó có thế lực lớn hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều.”
“Tai họa sao?” Thẩm Tư Diệp ngước mắt lên, ánh mắt nàng lúc này không còn vẻ sợ hãi hay trốn tránh nữa, mà thay vào đó là một sự kiên định, lạnh lùng đến đáng sợ. “Triển đại nhân, nếu ai cũng sợ tai họa mà chùn bước, thì công lý trên đời này để làm gì? Những người chết oan ức, vong hồn của họ làm sao được siêu thoát? Hạ quan tuy thấp cổ bé họng, nhưng đã mang trên mình bộ quan phục này, quyết không làm ngơ trước oan khuất.”
Nhìn ánh mắt rực lửa của vị quan trẻ tuổi trước mặt, Triển Chiêu bỗng thấy lòng mình chấn động. Ánh mắt ấy, sự kiên định ấy, sao lại giống với một người đến thế. Hắn thở dài một tiếng, tay khẽ siết chặt chuôi kiếm.
“Được rồi, nếu Thẩm đại nhân đã quyết chí như thế, ta cũng không cản nữa. Nhưng đêm nay, chúng ta có việc phải làm rồi.”
“Việc gì ạ?” Thẩm Tư Diệp ngạc nhiên hỏi.
“Phủ Khai Phong vừa nhận được tin báo,” Triển Chiêu trầm giọng nói. “Nơi ở cũ của sĩ tử Trịnh Hữu ở ngoại thành Biện Kinh vừa có kẻ lén lút đột nhập. Bao đại nhân lệnh cho ta đi kiểm tra. Ngươi có muốn đi cùng không?”
Thẩm Tư Diệp mắt sáng lên, vội vàng gật đầu: “Hạ quan đương nhiên muốn đi!”
Nàng nhanh chóng dập tắt ngọn nến thơm trầm hương, cất vào giỏ tre, rồi cùng Triển Chiêu bước ra khỏi phòng hồ sơ tối tăm. Gió đêm Biện Kinh thổi tới mát rượi, xua đi phần nào sự căng thẳng trong lòng nàng. Nhưng nàng biết, chuyến đi ngoại thành đêm nay chắc chắn sẽ không hề bình yên. Những bí mật đen tối đang chờ đợi họ ở phía trước, và ranh giới giữa sự sống và cái chết có thể chỉ cách nhau trong gang tấc.