Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 17: Mật Thất Ngoại Thành
Đêm ngoại thành Biện Kinh tĩnh mịch đến rợn người. Sương mù dày đặc từ sông Biện tràn vào, bao phủ lấy những rặng cây xơ xác dọc hai bên đường đi. Thẩm Tư Diệp đi sát sau lưng Triển Chiêu, bước chân cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể để không phát ra tiếng động.
Nơi ở cũ của Trịnh Hữu là một ngôi nhà tranh ba gian rách nát nằm trơ trọi giữa một vườn cây ăn quả hoang phế. Trịnh Hữu vốn là một sĩ tử nghèo từ phương xa đến kinh thành ứng thí, không có tiền thuê quán trọ đắt đỏ trong nội thành nên đành phải tá túc ở nơi hẻo lánh này.
Khi hai người tiếp cận ngôi nhà, Triển Chiêu đột ngột giơ tay ra hiệu dừng lại. Hắn áp tai vào bức tường đất cũ kỹ, lắng nghe động tĩnh bên trong. Thẩm Tư Diệp cũng nín thở, mắt chăm chú quan sát xung quanh. Qua khe cửa sổ bằng giấy đã rách tả tơi, nàng thấy có ánh lửa chập chờn di chuyển bên trong nhà. Có người đang lục lọi thứ gì đó.
Triển Chiêu khẽ gật đầu với nàng, rồi bằng một động tác nhanh như chớp, hắn đạp tung cánh cửa gỗ mục nát, lao thẳng vào trong.
“Kẻ nào!” Triển Chiêu quát lớn, thanh bảo kiếm trong tay đã tuốt vỏ, ánh thép lạnh loang loáng dưới ánh trăng mờ.
Một bóng đen bịt mặt đang đứng bên cạnh chiếc giường tre giật mình quay lại. Thấy có người xông vào, kẻ đó không hề do dự, liền rút ra một thanh đoản đao sắc bén, lao vào tấn công Triển Chiêu hòng mở đường máu thoát thân.
Thẩm Tư Diệp nhanh chóng né sang một bên để tránh đường. Cuộc chiến diễn ra vô cùng gay cấn trong không gian chật hẹp của ngôi nhà tranh. Triển Chiêu võ nghệ cao cường, chiêu thức biến hóa khôn lường, nhưng kẻ bịt mặt kia cũng không phải tay vừa. Thân thủ của hắn vô cùng nhanh nhẹn, chiêu chiêu đều nhằm vào chỗ hiểm của đối phương, rõ ràng là một sát thủ chuyên nghiệp được đào tạo bài bản.
“Nói! Ai sai ngươi đến đây?” Triển Chiêu vừa đỡ một chiêu đao vừa trầm giọng hỏi.
Kẻ bịt mặt không đáp lời, chỉ hừ lạnh một tiếng, thế công ngày càng tàn độc hơn. Hắn biết mình khó lòng thắng được Ngự tiền thị vệ lừng danh, liền liếc mắt nhìn về phía Thẩm Tư Diệp đang đứng quan sát gần đó. Nhận ra nàng là một thư sinh yếu ớt không biết võ công, tên sát thủ đột ngột đổi hướng, vung đao lao thẳng về phía nàng hòng bắt làm con tin.
“Cẩn thận!” Triển Chiêu hét lớn.
Thẩm Tư Diệp kinh hoàng nhìn lưỡi đao sáng loáng đang lao trực diện về phía mình. Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng tự vệ trỗi dậy, nàng cố gắng lách người sang một bên. Tuy nhiên, lưỡi đao sắc bén vẫn kịp sượt qua bả vai nàng, xé rách lớp áo quan phục màu xanh lục bên ngoài.
Sát thủ thấy một chiêu không trúng, định vung đao bồi thêm nhát nữa thì Triển Chiêu đã kịp thời lao đến. Kiếm quang chớp nháy, Triển Chiêu đâm một kiếm trúng cổ tay tên sát thủ khiến đoản đao rơi leng keng xuống đất. Hắn tiếp tục tung một cú đá sấm sét vào ngực tên sát thủ, hất văng gã vào bức tường đất.
Biết không thể thoát, tên sát thủ cắn mạnh vào răng hàm. Một dòng máu đen rỉ ra từ khóe miệng gã. Gã đã uống thuốc độc tự sát trước khi Triển Chiêu kịp ngăn cản.
“Đáng chết! Là tử sĩ!” Triển Chiêu tức giận mắng một câu, rồi vội vàng quay sang phía Thẩm Tư Diệp. “Thẩm đại nhân, ngươi có sao không?”
Thẩm Tư Diệp lúc này đang ôm lấy bả vai trái, gương mặt tái mét vì đau đớn và hoảng sợ. Vết chém của tên sát thủ tuy không quá sâu nhưng đã xé rách một mảng lớn áo ngoài và áo lót bên trong của nàng, để lại một vết thương đang rỉ máu. Điều đáng sợ hơn là, dưới lớp áo bị rách, lớp băng vải màu trắng quấn chặt quanh ngực nàng để che giấu thân phận nữ nhi đã bị lộ ra một góc rõ rệt.
Nàng hoảng hốt, vội vàng dùng tay phải kéo chặt vạt áo lại, cố gắng che giấu lớp băng quấn ngực. Nhưng ánh mắt sắc bén của Triển Chiêu đã kịp nhìn thấy điều bất thường đó. Hắn khựng lại vài giây, trong mắt thoáng qua một sự chấn động cực lớn, nhưng rồi rất nhanh, hắn thu hồi ánh mắt, giả vờ như không thấy gì.
“Vết thương của ngươi đang chảy máu, để ta xem thế nào,” Triển Chiêu bước lại gần, giọng nói có chút khàn đặc.
“Không cần! Triển đại nhân, hạ quan tự lo được,” Thẩm Tư Diệp vội vàng lùi lại một bước, giọng nói run rẩy vì căng thẳng. “Chỉ là vết thương nhỏ ngoài da mà thôi. Chúng ta… chúng ta nên tìm xem tên sát thủ này đang tìm kiếm thứ gì ở đây.”
Triển Chiêu nhìn nàng một lượt, thấy nàng kiên quyết từ chối, hắn cũng không ép buộc nữa. Hắn khẽ thở dài, cởi chiếc áo choàng màu xanh sẫm của mình ra, khoác lên vai nàng.
“Mặc vào đi, đêm ngoại thành lạnh lắm,” hắn nói, giọng điệu mang theo một sự dịu dàng hiếm thấy.
Thẩm Tư Diệp cảm nhận được hơi ấm từ chiếc áo choàng của hắn, lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Nàng khẽ cúi đầu: “Đa tạ Triển đại nhân.”
Hai người bắt đầu lục soát ngôi nhà tranh. Tên sát thủ vừa rồi rõ ràng đang tìm kiếm thứ gì đó ở khu vực chiếc giường tre cũ kỹ. Thẩm Tư Diệp tiến lại gần, quan sát kỹ các vết nứt trên vách tường đất sát đầu giường. Bằng tư duy sắc bén, nàng nhận thấy có một mảng đất dường như mới được trét lại gần đây, màu sắc hơi khác biệt so với phần còn lại.
Nàng dùng một mảnh gỗ sắc nhọn, cẩn thận cạo lớp đất mới trét ra. Bên trong lộ ra một hốc nhỏ. Nàng thọc tay vào và rút ra một cuộn giấy da dê cũ kỹ và một chiếc hộp gỗ nhỏ khảm trai tinh xảo.
“Tìm thấy rồi!” Thẩm Tư Diệp khẽ reo lên.
Nàng mở cuộn giấy da dê ra dưới ánh lửa ngọn nến trầm hương mà nàng vừa thắp lại. Đó không phải là bản đồ phòng thủ biên cương, mà là một danh sách viết tay của Trịnh Hữu. Trên đó ghi lại tên tuổi của hàng chục sĩ tử sắp tham gia kỳ thi Đình năm nay, bên cạnh mỗi cái tên đều có ghi chú một số tiền cực lớn và ký hiệu của một quan viên lớn trong triều.
“Đây là… danh sách mua bán đề thi!” Thẩm Tư Diệp kinh ngạc thốt lên. “Hóa ra Trịnh Hữu bị sát hại không chỉ vì bản đồ cổ, mà vì hắn đã nắm giữ bằng chứng về đường dây gian lận thi cử quy mô lớn này!”
Triển Chiêu tiến lại gần nhìn vào danh sách, nét mặt hắn trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Kỳ thi Đình là nền tảng tuyển chọn nhân tài cuối cùng của triều đình. Nếu chuyện này là thật, thì đây sẽ là một vụ đại án làm rúng động cả triều dã. Kẻ đứng sau đường dây này chắc chắn phải là một nhân vật có quyền thế ngập trời ở Biện Kinh mới có thể thao túng được đề thi của Bộ Lễ.”
Hắn nhìn sang chiếc hộp gỗ khảm trai nhỏ mà Thẩm Tư Diệp đang cầm trên tay. “Còn trong hộp đó có gì?”
Thẩm Tư Diệp cẩn thận mở chiếc hộp gỗ ra. Bên trong không có gì nhiều, chỉ có một mảnh bản đồ rách nát, dường như là một phần ba của tấm bản đồ phòng thủ biên cương mười năm trước mà cha nàng bị vu oan là đã đánh cắp, và một chiếc vòng cổ hạt châu đỏ quen thuộc.
Khi nhìn thấy chiếc vòng cổ hạt châu đỏ ấy, tim Thẩm Tư Diệp như ngừng đập. Chiếc vòng này… sao lại giống hệt chiếc vòng cổ di vật của mẫu thân nàng đến thế?
Nàng vội vàng giấu chiếc hộp vào trong người, cố gắng giữ cho gương mặt không biểu lộ cảm xúc quá khích trước mặt Triển Chiêu.
“Triển đại nhân, chúng ta phải lập tức trở về Phủ Khai Phong báo cáo việc này với Bao đại nhân,” Thẩm Tư Diệp nói, giọng nàng run lên vì đau và vì những phát hiện chấn động vừa rồi.
“Được, chúng ta đi thôi,” Triển Chiêu gật đầu. Hắn nhìn bờ vai đang rỉ máu của nàng, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Hắn biết nàng đang cố chịu đựng cơn đau, và hắn cũng biết, bí mật về thân phận của nàng đang dần được hé mở trước mắt hắn. Nhưng lúc này, việc bảo vệ an toàn cho nàng mới là điều quan trọng nhất.