Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 18: Băng Bó Và Lời Thề Dưới Trăng
Hành lang Phủ Khai Phong chìm trong tĩnh mịch khi hai người trở về. Ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời đêm, hắt những bóng dài tịch mịch xuống sân chầu. Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh đã đi nghỉ sau một ngày làm việc mệt mỏi, Triển Chiêu quyết định đưa Thẩm Tư Diệp về phòng riêng của hắn ở hậu viện để tạm thời xử lý vết thương trước khi báo cáo mọi chuyện vào sáng mai.
Căn phòng của Triển Chiêu vô cùng giản dị, gần như không có đồ trang trí xa hoa nào ngoài một chiếc giường gỗ đơn giản, một chiếc bàn đọc sách xếp đầy binh thư và một giá treo vũ khí.
Triển Chiêu ấn Thẩm Tư Diệp ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên bàn. Hắn nhanh chóng lấy ra một hộp thuốc trị thương và một cuộn băng vải sạch từ trong tủ đồ.
“Để ta giúp ngươi sát trùng vết thương,” Triển Chiêu nói, tay cầm chai rượu nhỏ dùng để rửa vết thương.
Thẩm Tư Diệp hơi co người lại, tay vẫn giữ chặt chiếc áo choàng màu xanh sẫm của hắn trên người. Nàng lắc đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên quyết: “Triển đại nhân, nam nữ thụ thụ bất thân… À không, ý hạ quan là hạ quan tự làm được. Ngài cứ để thuốc đó, hạ quan tự bôi là được rồi.”
Triển Chiêu nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can đối phương. Hắn đặt chai rượu xuống bàn, khẽ thở dài một tiếng: “Thẩm đại nhân, đến nước này rồi, ngươi còn muốn giấu ta đến bao giờ nữa?”
Câu hỏi của Triển Chiêu như một tiếng sét đánh ngang tai Thẩm Tư Diệp. Nàng sững sờ, gương mặt vốn đã tái nhợt vì mất máu nay lại càng không còn một giọt máu. Tay nàng siết chặt vạt áo choàng, môi mím chặt không nói nên lời.
“Vết thương trên vai ngươi lúc nãy ở nhà tranh, ta đã nhìn thấy lớp vải quấn ngực,” Triển Chiêu trầm giọng nói tiếp, giọng hắn không hề có ý trách phạt hay giận dữ, mà chỉ có một sự dịu dàng và lo lắng khôn nguôi. “Một nam tử bình thường làm sao lại quấn vải quanh ngực chặt như thế? Hơn nữa, mùi hương trầm trên người ngươi, thói quen vuốt tóc khi suy nghĩ, lỗ tai có dấu vết đeo khuyên… Thẩm Tư Ngôn đại nhân, hay ta nên gọi ngươi là Thẩm tiểu thư?”
Thẩm Tư Diệp nhắm mắt lại, biết rằng mình không thể chối cãi được nữa. Sự nhạy bén của Triển Chiêu quả nhiên danh bất hư truyền. Nàng từ từ mở mắt ra, nhìn thẳng vào mắt hắn, trong ánh mắt có cả sự phòng bị lẫn sự tuyệt vọng của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
“Triển đại nhân quả nhiên tinh mắt,” Thẩm Tư Diệp cười khổ, giọng nói khôi phục lại tông giọng nữ nhi trong trẻo, dịu dàng vốn có của mình. “Phải, ta là nữ nhi. Tên thật của ta là Thẩm Tư Diệp. Cha ta chính là cựu Ngự sử Thẩm Duệ, người bị khép tội tham ô bản đồ phòng thủ biên cương mười năm trước rồi uất ức mà chết trong ngục tối.”
Triển Chiêu khựng lại. Hắn đã đoán trước nàng là nữ nhi giả nam, nhưng không ngờ thân thế của nàng lại liên quan trực tiếp đến vụ án của Thẩm Duệ năm xưa.
“Ngươi giả nam đi thi, đỗ đầu bảng nhãn rồi vào Ngự Sử Đài… chỉ để giải oan cho cha mình?” Triển Chiêu hỏi, trong lòng dâng lên một niềm kính phục sâu sắc đối với cô gái yếu ớt nhưng đầy nghị lực trước mặt.
“Đúng vậy,” Thẩm Tư Diệp gật đầu, nước mắt khẽ rơm rớm nơi khóe mắt nhưng nàng nhanh chóng gạt đi. “Cha ta cả đời thanh bạch, chưa bao giờ làm chuyện phản quốc. Kẻ đứng sau đã vu oan cho ông, cướp đi sinh mạng của ông và đẩy gia đình ta vào cảnh tan cửa nát nhà. Ta không thể trương mắt nhìn vong hồn cha mình chịu oan ức suốt đời. Dù có phải chịu tội khi quân, dù có phải rơi đầu, ta cũng phải tìm ra sự thật!”
Nói đoạn, nàng run rẩy lấy chiếc hộp gỗ khảm trai vừa tìm được ở nhà tranh ra đặt lên bàn. Khi mở hộp, chiếc vòng cổ hạt châu đỏ lấp lánh dưới ánh nến chập chờn.
“Chiếc vòng cổ này là di vật của mẫu thân ta,” Thẩm Tư Diệp chỉ vào chiếc vòng hạt châu đỏ, giọng run lên. “Trước khi chết, mẫu thân đã giao nó cho ta, nói rằng đây là chìa khóa để tìm ra kẻ thủ ác thực sự. Nhưng ta không ngờ, ở nhà tranh của Trịnh Hữu lại có một chiếc vòng cổ hạt châu đỏ y hệt như vậy. Điều này chứng tỏ cái chết của Trịnh Hữu và vụ án của cha ta mười năm trước chắc chắn có cùng một kẻ chủ mưu.”
Triển Chiêu cầm chiếc vòng cổ hạt châu đỏ lên quan sát kỹ. Những hạt châu đỏ thẫm như máu, được xâu chuỗi một cách tinh xảo, tỏa ra một thứ ánh sáng ma mị dưới ánh nến.
Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →“Chiếc vòng cổ này… quả thật rất kỳ lạ,” Triển Chiêu trầm ngâm nói. “Ta từng thấy một hoa văn tương tự thế này trên vương miện của một vị quý tộc trong cung yến năm ngoái. Có lẽ manh mối thực sự nằm ở hoàng cung.”
Hắn đặt chiếc vòng lại vào hộp, rồi nhìn Thẩm Tư Diệp bằng ánh mắt vô cùng kiên định. Hắn cầm lấy chai rượu sát trùng và bông băng lên.
“Bây giờ, hãy để ta băng bó vết thương cho ngươi trước. Thân phận của ngươi, ta sẽ giữ kín. Ở Phủ Khai Phong này, ngoài ta ra, sẽ không có người thứ ba biết chuyện này trước khi vụ án được sáng tỏ.”
Thẩm Tư Diệp nhìn Triển Chiêu, sự phòng bị trong lòng nàng hoàn toàn sụp đổ trước sự chân thành và bảo bọc của hắn. Nàng khẽ gật đầu, quay lưng lại, hơi hé mở chiếc áo choàng để lộ bờ vai trái đang rỉ máu.
Triển Chiêu hít một hơi thật sâu để giữ cho tâm trí tỉnh táo. Ngón tay hắn nhẹ nhàng, cẩn thận lau sạch máu xung quanh vết thương của nàng. Cảm giác ấm nóng từ làn da mịn màng của nàng truyền qua đầu ngón tay khiến tim hắn khẽ đập lỗi nhịp. Hắn bôi thuốc trị thương lên vết chém, động tác vô cùng nhẹ nhàng như sợ làm đau một báu vật dễ vỡ.
“A…” Thẩm Tư Diệp khẽ rên lên một tiếng vì đau khi thuốc ngấm vào da thịt.
“Ráng chịu một chút, sẽ hết đau ngay thôi,” Triển Chiêu khẽ dỗ dành. Hắn nhanh chóng dùng băng vải sạch quấn quanh vai và ngực nàng một cách khéo léo, cố gắng không chạm vào những vùng nhạy cảm.
Sau khi băng bó xong, Thẩm Tư Diệp chỉnh sửa lại trang phục, kéo chiếc áo choàng của Triển Chiêu bọc chặt lấy mình. Gương mặt nàng lúc này đã có chút hồng hào trở lại nhờ hơi ấm của thuốc và của căn phòng.
Triển Chiêu đứng trước mặt nàng, đặt một tay lên chuôi kiếm, tay kia giơ lên ba ngón trước ngực, nhìn thẳng vào mắt nàng mà thề:
“Thẩm Tư Diệp, ta, Triển Chiêu, lấy danh dự của một người học võ và một hộ vệ của Phủ Khai Phong ra thề dưới ánh trăng đêm nay. Ta sẽ dốc hết sức mình giúp ngươi điều tra vụ án này, giải oan cho Thẩm đại nhân. Dù phía trước có là đao núi chảo dầu, ta cũng sẽ bảo vệ an toàn cho ngươi, quyết không để ngươi phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa. Nếu sai lời, nguyện chịu vạn tiễn xuyên tâm.”
Nghe lời thề sắt son của Triển Chiêu, Thẩm Tư Diệp cảm động đến mức nước mắt rơi lã chã. Nàng biết, từ nay trên con đường báo thù đầy rẫy chông gai và nguy hiểm này, nàng không còn phải cô độc một mình nữa. Đã có một bờ vai vững chãi sẵn sàng đứng ra che mưa chắn gió cho nàng, cùng nàng đối mặt với mọi giông bão của cuộc đời.