Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 19: Vụ Án Phòng Kín Ở Duyệt Lai Lâu
Sáng hôm sau, bầu không khí tại Phủ Khai Phong trở nên vô cùng căng thẳng. Tin tức về việc một sĩ tử khác lại bị sát hại dã man ngay giữa kinh thành Biện Kinh đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, gây hoang mang cực độ trong giới sĩ tử đang chuẩn bị bước vào kỳ thi Đình quyết định cuộc đời.
Nạn nhân lần này là Tống Khải, một sĩ tử xuất thân từ gia đình giàu có ở Giang Nam. Gã được phát hiện đã chết ngay trong phòng trọ hạng sang của mình tại Duyệt Lai Lâu, quán trọ lớn và xa hoa bậc nhất Biện Kinh.
Bao Thanh Thiên lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn cấp tại công đường Phủ Khai Phong. Sắc mặt ông nghiêm nghị, đôi lông mày nhíu chặt lại thể hiện sự tức giận tột cùng trước sự lộng hành của hung thủ ngay dưới chân thiên tử.
“Triển hộ vệ, Thẩm ngự sử, Công Tôn tiên sinh, các vị đã đến đông đủ,” Bao Công trầm giọng nói, giọng ông vang vọng khắp công đường. “Vụ án mạng của sĩ tử Tống Khải tại Duyệt Lai Lâu sáng nay vô cùng kỳ lạ. Bản phủ lệnh cho ba vị lập tức đến hiện trường điều tra rõ nguyên nhân cái chết và tìm ra hung thủ. Kỳ thi Đình sắp diễn ra, chúng ta không thể để lòng dân hoang mang, ảnh hưởng đến đại cục của triều đình.”
“Hạ quan tuân mệnh!” Cả ba người đồng thanh đáp.
Khi Thẩm Tư Diệp (lúc này đã mặc lại bộ quan phục Ngự sử chỉnh tề, khéo léo che giấu vết thương băng bó trên vai) cùng Triển Chiêu và Công Tôn Sách đến Duyệt Lai Lâu, nơi này đã bị binh lính Phủ Khai Phong phong tỏa nghiêm ngặt. Người dân và các sĩ tử khác đứng vây quanh bàn tán xôn xao, nét mặt ai nấy đều lộ vẻ lo sợ.
Căn phòng của Tống Khải nằm ở tầng ba của Duyệt Lai Lâu. Đó là một gian phòng vô cùng rộng rãi, trang trí xa hoa với đồ gỗ gụ đắt tiền và những bức tranh thủy mặc treo tường. Khi ba người bước vào, thi thể của Tống Khải vẫn nằm nguyên trên chiếc ghế bành bọc nệm gấm cạnh cửa sổ.
Thẩm Tư Diệp lập tức bước lại gần để quan sát hiện trường. Nàng đeo một đôi găng tay bằng vải mỏng mà nàng luôn mang theo bên mình khi đi phá án.
Nạn nhân Tống Khải chết trong tư thế ngồi ngửa đầu ra sau ghế, hai mắt trợn trừng đầy kinh hãi, môi và các đầu ngón tay đều có màu tím ngắt đặc trưng của việc bị trúng độc cực mạnh. Tuy nhiên, điều khiến Thẩm Tư Diệp kinh ngạc nhất là, trên cổ của nạn nhân có treo một chiếc vòng cổ hạt châu đỏ y hệt chiếc vòng cổ di vật của mẫu thân nàng và chiếc vòng tìm thấy ở nhà tranh của Trịnh Hữu.
Nàng khẽ liếc nhìn Triển Chiêu. Triển Chiêu cũng đang nhìn chiếc vòng cổ trên cổ nạn nhân, chân mày hắn nhíu chặt lại, khẽ gật đầu với nàng như một sự xác nhận ngầm.
“Công Tôn tiên sinh, ngài xem vết thương trên cổ nạn nhân thế nào?” Thẩm Tư Diệp hỏi để đánh lạc hướng sự chú ý của những người xung quanh.
Công Tôn Sách tiến lại gần, cẩn thận kiểm tra thi thể. Ông dùng một cây kim bạc chọc vào cổ họng nạn nhân, khi rút ra, đầu kim bạc lập tức chuyển sang màu đen kịt.
“Là độc dược cực mạnh, có lẽ là thạch tín hoặc một loại độc tương tự,” Công Tôn Sách nói, giọng trầm ngâm. “Nhưng điều lạ là, trên người nạn nhân không hề có dấu vết của sự vật lộn, cũng không có vết thương ngoại lực nào khác. Cửa lớn và cửa sổ của căn phòng này khi gia nhân phát hiện ra thi thể đều được khóa chặt từ bên trong. Đây là một vụ án mạng trong phòng kín hoàn hảo.”
“Phòng kín sao?” Thẩm Tư Diệp nhíu mày. Nàng bắt đầu đi vòng quanh căn phòng, quan sát kỹ từng chi tiết nhỏ nhất.
Nàng kiểm tra các then cửa sổ bằng gỗ. Tất cả đều được chốt chặt bằng các thanh gỗ dày từ bên trong, không hề có dấu vết bị cạy phá hay tác động từ bên ngoài. Cửa chính cũng vậy, gia nhân của Duyệt Lai Lâu đã phải dùng rìu để phá cửa xông vào sau khi gõ cửa nhiều lần mà không thấy Tống Khải trả lời.
“Nếu cửa lớn và cửa sổ đều khóa chặt từ bên trong, thì hung thủ làm thế nào để đi vào đầu độc nạn nhân, rồi sau đó rời đi mà vẫn giữ nguyên hiện trạng phòng kín?” Triển Chiêu đặt câu hỏi, tay hắn khẽ vuốt cằm suy nghĩ.
Thẩm Tư Diệp không trả lời ngay. Nàng bước đến chiếc bàn trà đặt ở giữa phòng. Trên bàn có một bộ ấm trà bằng gốm sứ Giang Nam tinh xảo, một đĩa bánh ngọt ăn dở và một chiếc lò sưởi bằng đồng nhỏ đang tỏa ra hơi ấm nhẹ. Vì thời tiết Biện Kinh dạo này đang chuyển lạnh vào ban đêm, các phòng trọ hạng sang đều được trang bị lò sưởi cá nhân thế này để sưởi ấm cho khách.
Nàng cúi người xuống, ngửi thử mùi hương tỏa ra từ chiếc lò sưởi bằng đồng. Ngoài mùi than cháy thông thường, nàng còn ngửi thấy một mùi hương vô cùng lạ lẫm, có chút ngọt lịm nhưng lại hơi hăng hắc ở cuống họng.
Nàng dùng một chiếc kẹp nhỏ, cẩn thận gắp một mẩu than cháy dở từ trong lò sưởi ra, đặt lên một chiếc đĩa sứ trắng để quan sát. Mẩu than này có màu đen sẫm, nhưng trên bề mặt lại có những vệt màu đỏ tía kỳ lạ, khác hẳn với loại than củi thông thường mà các quán trọ hay dùng.
“Công Tôn tiên sinh, ngài xem mẩu than này xem,” Thẩm Tư Diệp gọi lớn.
Công Tôn Sách bước lại, nhận lấy mẩu than từ tay nàng. Ông đưa lên mũi ngửi thử, rồi sắc mặt đột ngột thay đổi: “Đây không phải là than củi thông thường! Đây là than hồng tâm, một loại than đặc biệt được sản xuất từ vùng biên cương phía Tây Bắc, có trộn lẫn với bột của một loại cây độc có tên là ‘Huyết Sát Thảo’.”
“Huyết Sát Thảo?” Triển Chiêu kinh ngạc hỏi. “Đó là loại thảo dược gì?”
“Đó là một loại cỏ cực độc chỉ mọc ở những vùng đầm lầy phía Tây Bắc,” Công Tôn Sách giải thích, giọng ông trở nên vô cùng nghiêm trọng. “Khi đốt loại than hồng tâm có trộn bột Huyết Sát Thảo này lên, nó sẽ tỏa ra một loại khói độc không màu, có mùi ngọt nhẹ rất khó phát hiện. Người hít phải khói này trong một phòng kín khoảng một canh giờ sẽ dần dần rơi vào trạng thái hôn mê sâu rồi tử vong vì ngạt thở và trúng độc phổi mà không hề biết gì. Khi chết, các đầu ngón tay và môi sẽ có màu tím ngắt y hệt như bị trúng độc thạch tín.”
“Hóa ra là vậy!” Thẩm Tư Diệp mắt sáng lên, nàng đã tìm ra cơ chế của vụ án mạng phòng kín này. “Hung thủ không cần phải đột nhập vào phòng để đầu độc nạn nhân. Hắn chỉ cần lén tráo loại than sưởi bình thường của Tống Khải bằng loại than hồng tâm chứa độc này vào ban chiều. Đêm đến, khi Tống Khải đóng chặt cửa lớn và cửa sổ để đi ngủ và đốt lò sưởi lên, gã đã vô tình tự tay kích hoạt chiếc bẫy chết chóc của hung thủ!”
“Cơ chế giết người thật tinh vi và tàn độc!” Triển Chiêu thốt lên, trong lòng càng thêm khâm phục khả năng quan sát và tư duy sắc bén của Thẩm Tư Diệp.
“Nhưng loại than hồng tâm chứa độc Huyết Sát Thảo này cực kỳ hiếm gặp ở trung nguyên,” Công Tôn Sách nói thêm. “Nó vốn là cấm vật của triều đình, chỉ được dùng trong một số nghi lễ đặc biệt của hoàng gia hoặc do các tướng lĩnh biên cương mang về làm cống phẩm. Người bình thường, thậm chí là các thương nhân giàu có cũng khó lòng có được thứ than này.”
Thẩm Tư Diệp siết chặt nắm tay. Manh mối này lại một lần nữa dẫn thẳng tới những nhân vật quyền thế bậc nhất trong triều đình, thậm chí là có liên quan trực tiếp đến hoàng gia. Kẻ đứng sau vụ án mạng liên hoàn của các sĩ tử này rõ ràng đang nắm giữ những nguồn tài nguyên và quyền lực vô cùng khủng khiếp.
Nàng nhìn chiếc vòng cổ hạt châu đỏ trên cổ thi thể Tống Khải, lòng tự hỏi: Kẻ thủ ác cố tình để lại chiếc vòng cổ này ở mỗi hiện trường vụ án, liệu đó là một lời thách thức gửi đến Phủ Khai Phong, hay là một thông điệp bí ẩn nào đó liên quan đến quá khứ mười năm trước của cha nàng?
“Triển đại nhân, chúng ta cần phải điều tra xem ai là người đã cung cấp than sưởi cho các phòng trọ ở Duyệt Lai Lâu vào ngày hôm qua,” Thẩm Tư Diệp trầm giọng nói, ánh mắt nàng lóe lên tia sáng lạnh lùng của một thám tử quyết tâm tìm ra sự thật đến cùng. “Kẻ tráo than chắc chắn là một mắt xích quan trọng của vụ án này.”