Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 20: Cái Bẫy Đêm Ở Hậu Viện

Cuộc điều tra tại Duyệt Lai Lâu nhanh chóng mang lại manh mối mới. Gia nhân chịu trách nhiệm phân phát than sưởi cho các phòng trọ vào chiều hôm qua là một gã tên Tiểu nhị tên A Phúc. Tuy nhiên, khi Triển Chiêu và Thẩm Tư Diệp tìm đến phòng trọ của A Phúc ở hậu viện quán trọ, gã đã biến mất không một dấu vết.

Theo lời kể của chưởng quầy Duyệt Lai Lâu, A Phúc mới vào làm việc được hơn một tháng, tính tình lầm lì ít nói nhưng làm việc rất siêng năng. Chiều qua, sau khi phân phát than xong, gã có xin phép ra ngoài mua ít thuốc trị bệnh rồi không thấy trở về nữa.

“Hắn chắc chắn đã bỏ trốn sau khi hoàn thành nhiệm vụ tráo than độc,” Thẩm Tư Diệp nhận định khi đứng trong căn phòng nhỏ hẹp, bừa bộn của A Phúc ở hậu viện.

Căn phòng này nằm sát vách tường bao phía sau của Duyệt Lai Lâu, lối đi dẫn ra một con hẻm nhỏ tối tăm và vắng vẻ. Thẩm Tư Diệp bắt đầu lục soát căn phòng. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, nàng tìm thấy một số vụn than màu đen đỏ rơi vãi, chứng tỏ A Phúc đã cất giấu loại than hồng tâm độc hại này ở đây trước khi mang đi tráo.

Đột ngột, ánh mắt nàng dừng lại ở một góc khuất dưới gầm giường. Có một phong thư nhỏ được kẹp dưới chân giường gỗ. Nàng cúi xuống nhặt phong thư lên, bên ngoài không ghi tên người nhận hay người gửi, chỉ có một dấu phong ấn bằng sáp màu đỏ có hình một con chim ưng đang sải cánh.

“Dấu phong ấn này…” Triển Chiêu bước lại gần, sắc mặt hắn khẽ biến đổi khi nhìn thấy hình con chim ưng trên sáp đỏ. “Đây là mật ấn của phủ đệ Tề Vương!”

“Tề Vương?” Thẩm Tư Diệp kinh ngạc hỏi. “Vị vương gia đương triều, thúc thúc của Hoàng thượng sao?”

“Đúng vậy,” Triển Chiêu trầm giọng giải thích. “Tề Vương nắm giữ binh quyền ở biên cương phía Tây Bắc nhiều năm trước khi trở về kinh thành dưỡng già. Ông ta chính là người có khả năng cao nhất sở hữu loại than hồng tâm chứa độc Huyết Sát Thảo kia. Nếu vụ án này thực sự liên quan đến Tề Vương, thì mọi chuyện sẽ vô cùng phức tạp và nguy hiểm. Bao đại nhân dù có chí công vô tư cũng khó lòng trực tiếp khám xét phủ đệ của một vương gia nếu không có bằng chứng xác thực 100%.”

Thẩm Tư Diệp mở phong thư ra. Bên trong chỉ có một tờ giấy nhỏ viết một dòng chữ ngắn gọn bằng mực đỏ: “Đêm nay canh ba, tại miếu hoang phía Bắc thành. Giao nốt phần bản đồ còn lại, nhận tiền rồi rời khỏi Biện Kinh.”

“Cơ hội đây rồi!” Thẩm Tư Diệp mắt sáng lên. “A Phúc chắc chắn sẽ đến điểm hẹn này đêm nay để nhận tiền của kẻ chủ mưu. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta bắt quả tang kẻ đứng sau đường dây này!”

“Nhưng đây rất có thể là một cái bẫy,” Triển Chiêu cảnh báo, ánh mắt lo lắng nhìn nàng. “Kẻ đứng sau tàn độc như thế, làm sao có thể dễ dàng để cho một quân cờ như A Phúc sống sót rời khỏi Biện Kinh? Chúng lừa hắn đến đó để diệt khẩu thì đúng hơn.”

“Dù là bẫy, chúng ta cũng phải đi,” Thẩm Tư Diệp kiên quyết nói. “Ta sẽ đóng giả làm A Phúc đến điểm hẹn. Thân hình ta nhỏ nhắn, nếu mặc quần áo của gã, đội nón sụp che mặt trong đêm tối, hung thủ sẽ khó lòng nhận ra ngay lập tức. Triển đại nhân, ngài hãy phục kích ở xung quanh, khi kẻ chủ mưu xuất hiện, chúng ta sẽ song kiếm hợp bích bắt sống hắn!”

Triển Chiêu ban đầu kịch liệt phản đối vì kế hoạch này quá nguy hiểm cho nàng, đặc biệt là khi nàng đang mang thương tích trên vai. Nhưng trước sự thuyết phục kiên quyết và ánh mắt khẩn cầu của Thẩm Tư Diệp, hắn đành phải đồng ý với điều kiện hắn sẽ luôn bám sát nàng không quá mười trượng để kịp thời ứng cứu.

Đêm hôm đó, canh ba.

Gió lạnh rít liên hồi qua những kẽ lá của khu rừng rậm ngoại thành phía Bắc Biện Kinh. Ngôi miếu hoang đổ nát, mái ngói sụp đổ một nửa, đứng trơ trọi giữa bãi đất hoang phủ đầy cỏ dại.

Thẩm Tư Diệp trong trang phục của gã tiểu nhị A Phúc, đội một chiếc nón lá rách sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt, tay ôm một chiếc bọc nhỏ giả làm cuộn bản đồ, chậm rãi bước vào trong miếu. Tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất của gió đêm.

Nàng bước đến đứng giữa chánh điện đổ nát, bên cạnh bức tượng Phật đã mất đầu, bám đầy rêu phong.

Phía sau những bụi cây rậm rạp bên ngoài miếu, Triển Chiêu đang ẩn mình trong bóng tối, tay nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt sắc bén như chim ưng không rời khỏi bóng dáng nhỏ nhắn của Thẩm Tư Diệp một giây nào. Hắn đã sẵn sàng lao ra bất cứ lúc nào để bảo vệ nàng.

“Ngươi đến đúng giờ đấy, A Phúc.”

Một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía sau bức tượng Phật đổ nát.

Thẩm Tư Diệp giật mình quay lại. Một bóng đen cao lớn, vận hắc y, che mặt kín mít từ từ bước ra từ bóng tối. Trên tay gã cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ và một thanh kiếm dài sắc lẹm.

“Tiền của ta đâu?” Thẩm Tư Diệp cố gắng giả giọng khàn khàn, run rẩy của một gã tiểu nhị nhát gan. “Và… bản đồ ta mang đến đây rồi. Giao tiền trước, ta giao bản đồ sau.”

Bóng đen hừ lạnh một tiếng, bước lại gần nàng hơn: “Tiền của ngươi ở đây. Nhưng trước khi nhận tiền, hãy đưa bản đồ cho ta xem trước đã.”

Gã đột ngột vung tay lên, ném chiếc hộp gỗ về phía nàng. Thẩm Tư Diệp đưa tay ra đón lấy chiếc hộp. Nhưng ngay khoảnh khắc nàng chạm tay vào chiếc hộp, nắp hộp đột ngột tự động bật mở, một làn khói màu tím nhạt có mùi hăng hắc phun thẳng vào mặt nàng!

“Có độc!” Thẩm Tư Diệp kinh hoàng thốt lên. Nàng vội vàng nín thở, thối lui về phía sau nhưng đã hít phải một ngụm nhỏ khói độc. Đầu óc nàng lập tức trở nên choáng váng, tay chân bủn rủn, chiếc bọc nhỏ trên tay rơi xuống đất.

“Ha ha ha! Kẻ ngu ngốc, ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi sống sót rời khỏi đây sao?” Tên hắc y nhân cười lớn đầy đắc ý. Gã vung kiếm lao thẳng về phía Thẩm Tư Diệp hòng kết liễu mạng sống của nàng.

“Dừng tay!”

Một tiếng quát như sấm bên tai vang lên. Từ trong bóng tối, một bóng người màu xanh sẫm lao ra như một tia chớp. Thanh bảo kiếm của Triển Chiêu vung lên, đỡ lấy nhát kiếm chí mạng của tên hắc y nhân ngay trước ngực Thẩm Tư Diệp.

Một tiếng nổ lớn của kim loại va chạm vang lên trong ngôi miếu hoang. Triển Chiêu đẩy lùi tên hắc y nhân ra xa, rồi vội vàng đỡ lấy thân hình đang lảo đảo sắp ngã của Thẩm Tư Diệp.

“Tư Diệp! Ngươi có sao không?” Triển Chiêu lo lắng hét lớn, lần đầu tiên hắn gọi thẳng tên thật của nàng trong lúc hoảng hốt.

“Ta… ta trúng độc rồi… đầu óc chóng mặt quá…” Thẩm Tư Diệp thào thào nói, mắt nàng mờ đi, hơi thở trở nên dồn dập.

Tên hắc y nhân thấy Triển Chiêu xuất hiện, biết mình đã bị sập bẫy, liền huýt sáo một tiếng dài. Từ trong bóng tối xung quanh ngôi miếu hoang, hàng chục tên sát thủ hắc y khác đồng loạt lao ra, bao vây chặt chẽ lấy Triển Chiêu và Thẩm Tư Diệp.

“Triển hộ vệ, hôm nay nơi này sẽ là mồ chôn của ngươi và vị quan trẻ tuổi này!” Tên cầm đầu hắc y nhân cười lạnh lùng gầm lên.

Triển Chiêu một tay ôm chặt lấy Thẩm Tư Diệp đang dần mất đi ý thức, tay kia cầm kiếm chỉ thẳng vào bọn sát thủ xung quanh. Ánh mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ, tỏa ra một sát khí lạnh lùng, áp đảo đến đáng sợ. Hắn biết, đêm nay sẽ là một trận tử chiến vô cùng khốc liệt để bảo vệ tính mạng của người con gái hắn yêu thương nhất.

“Muốn lấy mạng ta? Để xem các ngươi có bản lĩnh đó không!” Triển Chiêu gầm lên, vung kiếm lao vào vòng vây của kẻ thù.