Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 21: Độc Trong Nến Thơm
Bóng tối bao trùm lấy thư phòng của Ngự Sử Đài. Chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét hắt bóng Thẩm Tư Diệp lên bức tường vôi loang lổ. Nàng ngồi thẳng lưng, đôi mắt phượng vốn thanh tú nay ngập tràn sự lạnh lùng của một kẻ đang đi tìm chân lý. Trên bàn gỗ lúc này không phải là kinh thư hay tấu chương, mà là những mảnh sáp vụn màu xám đục, một chiếc lư hương nhỏ bằng đồng và vài dụng cụ bằng bạc chuyên dùng để thử độc.
Khoa cử vốn là con đường bằng phẳng để kẻ sĩ mưu cầu danh lợi, nhưng tại Biện Kinh lúc này, nó lại là cánh cửa dẫn thẳng xuống hoàng tuyền. Ba sĩ tử chết một cách kỳ lạ ngay trong phòng thi kín của kỳ thi Đình. Triệu Càn, Vương Hữu, rồi đến Lý Mậu. Tất cả đều có chung một biểu hiện trước khi chết: đôi mắt trợn trừng, môi tím ngắt, hai tay co quắp như muốn cào xé khoảng không trước mặt.
Lục soát phòng thi của họ, người ta không tìm thấy bất kỳ dấu vết của độc dược nào trong thức ăn hay nước uống. Mọi thứ đều được lính canh kiểm tra nghiêm ngặt ba lần trước khi mang vào. Vậy độc dược từ đâu ra?
Tư Diệp dùng một chiếc kẹp bạc nhỏ, cẩn thận gắp một mảnh sáp nến từ chiếc đĩa sứ lên. Đây là mẩu nến còn sót lại trong phòng thi của Lý Mậu, nạn nhân thứ ba. Nàng đưa mẩu sáp lại gần mũi, khẽ hít một hơi nhỏ. Một mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ nhưng lại có một chút dư vị ngọt sắc ở cuống họng.
Nàng nhíu mày. Trầm hương thông thường có mùi ấm, thanh khiết, giúp người đọc sách an thần, tỉnh táo. Nhưng loại trầm hương này lại mang một tạp chất rất khó nhận biết.
“Trắng đen phải rõ, không thể có sự mơ hồ ở đây.”
Tư Diệp lẩm nhẩm một mình. Nàng châm ngọn lửa nhỏ trên chiếc đèn dầu, hơ nóng chiếc kẹp bạc rồi áp sát vào mẩu sáp nến. Sáp bắt đầu chảy ra, sủi lên những bong bóng nhỏ màu xám nhạt. Một làn khói mỏng bốc lên. Ngay lập tức, chiếc kim bạc đang cắm trong lòng mẩu sáp bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, rồi nhanh chóng hóa đen như mực.
Độc tính cực mạnh. Nhưng đây là loại độc gì mà khi đốt lên mới phát tác, lại không gây ra cái chết ngay lập tức mà ngấm dần qua từng canh giờ?
“Là phụ tử phối hợp với mạn đà la, thêm một chút chu sa để giữ màu sáp.”
Một giọng nói trầm ấm, mang theo chút gió lạnh từ ngoài cửa truyền vào. Thẩm Tư Diệp không giật mình. Nàng đã quen với hơi thở và bước chân nhẹ như tờ giấy của người này. Nàng không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt lên tiếng:
“Triển đại nhân quả nhiên tai thính mắt tinh. Đêm muộn thế này mà vẫn có nhã hứng ghé thăm thư phòng của một ngự sử mới nhậm chức như hạ quan?”
Triển Chiêu bước qua bực cửa, tà áo xanh thẫm khẽ lay động dưới ánh trăng non. Thanh Cự Khuyết đeo bên hông phát ra tiếng va chạm rất khẽ với bao kiếm. Anh dừng lại cách bàn làm việc của nàng khoảng ba bước, ánh mắt sắc bén lướt qua những dụng cụ thử độc trên bàn, rồi dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn, góc cạnh nhưng vẫn mang vài nét thanh tú quá mức của “Thẩm Tư Ngôn”.
“Bao đại nhân lệnh cho ta mang hồ sơ của Lý Mậu qua cho ngài. Ngài ấy biết Thẩm ngự sử đêm nay sẽ không ngủ.”
Triển Chiêu đặt một tệp công văn bọc da trâu xuống góc bàn. Anh nhìn vào mẩu sáp nến đang cháy dở, chân mày khẽ nhíu lại:
“Ngài vừa nói đây là độc phụ tử?”
“Chính xác là phụ tử được bào chế theo phương thức đặc biệt.” Tư Diệp dùng cán dao gạt bỏ lớp sáp cháy đen, giọng nói bình thản như đang giảng giải một bài văn sách. “Phụ tử vốn là vị thuốc nóng, nếu dùng quá liều sẽ gây tê liệt tâm phế. Kẻ thủ ác đã vô cùng khéo léo khi trộn bột phụ tử cực mịn vào sáp nến thơm trầm hương. Khi nến chưa đốt, mùi trầm hương nồng đậm sẽ che giấu hoàn toàn mùi hăng của độc dược. Khi sĩ tử bước vào phòng thi đóng kín, thắp nến lên để làm bài suốt đêm, khói độc sẽ từ từ đi vào phế quản.”
Nàng dừng lại một chút, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn:
“Sau khoảng hai canh giờ hít phải khói này, nạn nhân sẽ bắt đầu có biểu hiện ảo giác do mạn đà la kích thích, tiếp theo là khó thở, tim đập nhanh, và cuối cùng là ngưng thở mà chết. Vì cái chết diễn ra từ từ, lính canh bên ngoài chỉ nghĩ rằng sĩ tử quá mệt mỏi mà gục xuống bàn ngủ. Đến khi phát hiện ra thì người đã lạnh cứng.”
Triển Chiêu lắng nghe, ánh mắt hiện lên vẻ khâm phục không hề che giấu. Anh tiến lại gần hơn, nhìn kỹ những vệt đen trên kim bạc:
“Thẩm ngự sử quả nhiên có tài quan sát tỉ mỉ. Nhưng loại nến thơm trầm hương này không phải là thứ dễ dàng mua được trên thị trường. Sĩ tử nghèo làm sao có thể dùng loại nến thượng hạng này?”
Tư Diệp khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo chút châm biếm lạnh lùng:
“Triển đại nhân nói rất đúng. Đây chính là điểm mấu chốt. Loại nến thơm trầm hương này là đồ ngự dụng, hoặc ít nhất cũng là thứ mà các phủ đệ lớn ở Biện Kinh dùng để ban tặng cho các sĩ tử môn sinh của mình. Ba người chết tuy xuất thân khác nhau, nhưng trước kỳ thi một tuần, họ đều đã đến phủ của Phó sứ Ngự Sử Đài, đại nhân Lâm Hoài An, để tham gia hội thơ.”
Lâm Hoài An. Cái tên này vừa thốt ra, không khí trong thư phòng lập tức ngưng trệ. Lâm Hoài An là cấp trên trực tiếp của Thẩm Tư Diệp, cũng là người có thế lực rất lớn trong triều, có mối quan hệ thông gia với Tể tướng.
“Ý của ngài là, Lâm đại nhân có liên quan?” Triển Chiêu hỏi, giọng thấp xuống đầy cảnh giác.
“Hạ quan không dám khẳng định khi chưa có chứng cứ mười mươi.” Tư Diệp đứng dậy, phủi nhẹ tà áo dài màu xanh quan thoại của mình. “Nhưng có một việc rất kỳ lạ. Trong phòng của cả ba nạn nhân, ngoài những mẩu sáp nến đã cháy hết, hạ quan còn tìm thấy một mùi hương rất đặc trưng. Đó là mùi của nến thơm trầm hương cao cấp, loại nến có khả năng khử mùi và giữ cho tinh thần minh mẫn suốt đêm.”
Nàng bước đến tủ sách, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun, bên trong đựng một cây nến thơm còn nguyên vẹn.
Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm
179.000đ
Xem chi tiết →“Đây là loại nến thơm trầm hương mà hạ quan tự tay mua từ tiệm hương liệu lớn nhất Biện Kinh, chuyên cung cấp cho các phủ đại thần.” Tư Diệp đặt cây nến lên bàn. “Hạ quan đã so sánh thành phần. Loại nến thông thường này hoàn toàn không có độc. Nhưng cây nến tìm thấy trong phòng thi của các nạn nhân lại có kích thước và trọng lượng giống hệt, chỉ khác là phần ruột nến đã bị rút ra và thay thế bằng hỗn hợp độc dược. Kẻ thủ ác phải là kẻ cực kỳ am hiểu về chế hương, đồng thời có quyền lực để tráo đổi những cây nến này ngay trước khi kỳ thi diễn ra.”
Triển Chiêu cầm cây nến thơm trầm hương lên, ngửi nhẹ rồi trầm ngâm:
“Nếu vậy, kỳ thi Đình lần này chỉ là cái cớ. Kẻ đứng sau muốn mượn kỳ thi để danh chính ngôn thuận giết chết ba người này mà không ai nghi ngờ. Nhưng tại sao lại là ba người họ?”
“Bởi vì họ đều là những người đã từng tham gia vào việc sao chép và phân loại các tài liệu cũ tại Ngự Sử Đài vào ba năm trước.” Tư Diệp quay lưng lại phía Triển Chiêu, đôi bàn tay giấu trong ống tay áo rộng khẽ siết chặt. “Mười năm trước, cũng là thời điểm cha của hạ quan, cựu Ngự sử Thẩm Duệ, bị khép tội tham ô bản đồ phòng thủ biên cương rồi tự sát trong ngục.”
Triển Chiêu nhìn bóng lưng gầy guộc nhưng vô cùng kiên định của Thẩm Tư Diệp. Anh biết “chàng trai” trước mặt này mang trong mình một bí mật động trời, và hành trình bước vào Ngự Sử Đài của nàng không đơn thuần là để cầu quan tiến chức.
“Thẩm huynh…” Triển Chiêu khẽ gọi, danh xưng đã thay đổi từ “Thẩm ngự sử” đầy khoảng cách sang một tiếng gọi thân cận hơn. “Con đường này rất nguy hiểm. Kẻ có thể ra tay ngay trong trường thi dưới mắt của hàng ngàn binh lính chắc chắn không phải là kẻ tầm thường. Nếu ngài đi quá sâu, ta sợ…”
“Sợ hạ quan sẽ là người thứ tư gục xuống bên cây nến thơm này sao?” Tư Diệp quay lại, ánh mắt rực sáng dưới ánh nến, không hề có một tia sợ hãi. “Triển đại nhân, từ ngày ta quyết định cải trang bước vào nơi này, ta đã không còn đường lui. Ăn miếng trả miếng, trắng đen phải rõ. Oan hồn của cha ta vẫn đang lẩn khuất trong những bức tường lạnh lẽo của Ngự Sử Đài này. Nếu ta lùi bước, ai sẽ là người đòi lại công lý cho ông?”
Triển Chiêu nhìn thẳng vào mắt nàng. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh chợt nhận ra đôi mắt ấy quá đỗi dịu dàng, nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá mà ngay cả những nam tử hán đại trượng phu cũng khó lòng sánh kịp. Anh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đặt tay lên chuôi kiếm Cự Khuyết, một cái gật đầu nhẹ thay cho lời hứa hẹn đồng hành.
Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi mạnh qua những rặng liễu bên sông Biện, cuốn theo những cánh hoa rụng vào khoảng không tăm tối. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và mùi hương trầm ấm áp của cây nến trên bàn dường như đang dẫn lối cho họ đi vào một hang cọp đầy rẫy hiểm nguy.