Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 22: Chuỗi Hạt Đứt Đoạn

Kinh thành Biện Kinh về đêm tĩnh mịch đến lạ thường. Sau khi Triển Chiêu rời đi, Thẩm Tư Diệp không ở lại thư phòng của Ngự Sử Đài nữa. Nàng khoác lên mình một chiếc áo choàng đen rộng bản, khéo léo né tránh những toán lính tuần đêm tuần tra trên các con phố lớn, nhanh chóng rẽ vào một con hẻm nhỏ phía tây thành.

Nơi đây có một căn nhà nhỏ hoang phế, vốn là sản nghiệp cũ của gia đình họ Thẩm trước khi bị tịch thu. Ít ai biết rằng, dưới bệ thờ đổ nát của căn nhà này có một ngăn bí mật, nơi Tư Diệp cất giữ những kỷ vật thiêng liêng nhất của mẫu thân.

Nàng đẩy cánh cửa gỗ mục nát, tiếng kẽo kẹt vang lên giữa đêm vắng khiến tim nàng khẽ thắt lại. Tư Diệp nhanh chóng tiến vào gian trong, quỳ xuống bên bệ thờ, dùng tay đẩy nhẹ viên gạch lỏng ở góc tường. Một chiếc hộp gỗ khảm trai nhỏ hiện ra. Nàng thổi nhẹ lớp bụi bám trên bề mặt hộp, cẩn thận mở nắp.

Bên trong hộp, nằm lặng lẽ trên tấm lụa điều đã phai màu, là một chiếc vòng cổ hạt châu đỏ. Những hạt châu tròn trịa, đỏ thắm như những giọt máu đông, dưới ánh trăng mờ chiếu qua mái nhà dột nát tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp nhưng u buồn.

Tư Diệp nâng chiếc vòng lên bằng cả hai tay. Đầu ngón tay nàng run run khi chạm vào từng hạt châu. Đây là di vật duy nhất mẫu thân để lại cho nàng trước khi bà lâm bệnh qua đời vì sầu muộn sau cái chết của cha. Nhưng khi nhìn kỹ, chuỗi hạt ấy đã bị đứt một đoạn ở phần khóa bạc, và đếm đi đếm lại, nó đã bị mất đi một hạt châu quan trọng nhất ở chính giữa.

“Mẫu thân…” Tư Diệp thì thầm, một giọt nước mắt lạnh ngắt khẽ rơi xuống, lăn dài trên má rồi thấm vào tấm lụa đỏ.

Nàng nhanh chóng lấy từ trong ngực áo ra một chiếc túi gấm nhỏ. Bên trong túi là vật chứng mà nàng đã bí mật trích lục từ phòng tang vật của Phủ Khai Phong nhờ sự hỗ trợ ngầm của Công Tôn Sách. Đó là một hạt châu đỏ đơn độc, được tìm thấy trong lòng bàn tay siết chặt của nạn nhân đầu tiên, Triệu Càn.

Tư Diệp đặt hạt châu từ túi gấm cạnh chiếc vòng cổ của mẫu thân.

Màu sắc đỏ thắm tự nhiên, không hề có tì vết của nhân tạo. Độ mài mòn ở phần lỗ xỏ dây hoàn toàn trùng khớp với những hạt châu còn lại trên vòng. Thậm chí, vết xước nhỏ do thời gian trên bề mặt hạt châu cũng khớp một cách hoàn hảo với hạt châu kế bên.

Không còn nghi ngờ gì nữa. Hạt châu đỏ trong tay Triệu Càn chính là một phần của chiếc vòng cổ này.

Nhưng tại sao di vật của mẫu thân nàng, thứ mà nàng ngỡ rằng đã bị thất lạc trong ngày phủ Ngự sử bị lục soát mười năm trước, lại xuất hiện trong tay một sĩ tử bị sát hại tại Biện Kinh ngày hôm nay? Triệu Càn đã lấy nó từ đâu? Hay kẻ sát nhân đã cố tình để lại hạt châu này như một lời thách thức hướng thẳng vào nàng?

“Ai đó?”

Tư Diệp lập tức cảnh giác, tay trái nhanh như chớp giấu chiếc vòng vào trong ngực áo, tay phải rút ra chiếc trâm bạc sắc nhọn phòng thân. Nàng đứng phắt dậy, lưng tựa sát vào bức tường tối, đôi mắt sắc lạnh quét qua khoảng sân đầy cỏ dại ngoài cửa.

Một bóng đen cao lớn từ từ bước ra từ bóng tối của rặng tre già. Ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu đang nhìn thẳng vào nàng.

Là Triển Chiêu.

Tư Diệp thở hắt ra một hơi, nhưng sự phòng bị trong lòng không hề giảm bớt. Nàng siết chặt chiếc trâm bạc, giọng nói lạnh lùng:

“Triển đại nhân quả là thích bám đuôi người khác. Đây không phải là Phủ Khai Phong, và hạ quan cũng không phải là phạm nhân để ngài phải giám sát ngày đêm.”

Triển Chiêu không tiến lại gần, anh đứng yên tại chỗ, thanh Cự Khuyết vẫn đeo bên hông chưa hề tuốt vỏ. Giọng anh trầm thấp, mang theo một sự phức tạp khó tả:

“Thẩm huynh, nửa đêm ngài không ở dịch quán nghỉ ngơi, lại cải trang đến một căn nhà hoang phế để lục lọi đồ đạc. Hành vi này nếu để lính tuần đêm bắt được, ngài có mười cái miệng cũng không giải thích nổi trước Ngự Sử Đài.”

“Đó là việc của hạ quan, không phiền Triển đại nhân lo lắng.” Tư Diệp nói cứng, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy vì lạnh và căng thẳng.

Triển Chiêu bước lên một bước, ánh mắt anh dừng lại ở vị trí ngực áo của nàng, nơi chiếc vòng cổ hạt châu đỏ đang được giấu kín.

“Thứ ngài vừa giấu đi là gì?” Triển Chiêu hỏi, giọng nói mang theo áp lực vô hình của một người thực thi pháp luật. “Có phải là chiếc vòng cổ hạt châu đỏ mà Công Tôn tiên sinh nói đã bị biến mất khỏi hòm tang vật chiều nay?”

Tư Diệp im lặng. Nàng biết mình không thể vải thưa che mắt thánh trước một người có nhãn quan nhạy bén như Triển Chiêu. Việc nàng tự ý lấy vật chứng là phạm pháp, nếu bị vạch trần, nàng sẽ mất đi tư cách ngự sử, thậm chí bị tống giam.

“Triển đại nhân,” Tư Diệp tiến lên một bước, đối diện thẳng với ánh mắt của anh, khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi sương đêm thanh khiết trên vai áo anh. “Ngài tin vào công lý của luật pháp, hay tin vào sự thật?”

“Ta tin vào cả hai.” Triển Chiêu đáp không chút do dự.

“Vậy thì ngài hãy nhìn cái này.”

Tư Diệp dứt khoát lấy chiếc vòng cổ từ trong ngực ra, đặt nó lên lòng bàn tay và đưa về phía trước. Dưới ánh trăng, chiếc vòng lấp lánh sắc đỏ kỳ dị.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

“Đây là chiếc vòng cổ hạt châu đỏ, di vật duy nhất của mẫu thân ta.” Giọng Tư Diệp run lên, nhưng ánh mắt nàng lại sáng rực rỡ. “Nó đã bị mất một hạt từ mười năm trước, khi cha ta bị khép tội oan. Và hạt châu bị mất đó, chính là hạt châu được tìm thấy trong tay Triệu Càn. Triển đại nhân, ngài nghĩ đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên sao?”

Triển Chiêu nhìn chiếc vòng cổ trên tay nàng, rồi nhìn vào đôi mắt đang ngấn lệ nhưng đầy kiên cường của người đối diện. Anh chợt hiểu ra tất cả. Thẩm Tư Diệp không phải là kẻ đồng mưu, cũng không phải là kẻ trộm tang vật vì lòng tham. Nàng chính là người trong cuộc, là đứa trẻ của mười năm trước đang tìm đường đòi lại công lý cho gia đình.

Nhưng điều khiến Triển Chiêu thực sự chấn động không phải là thân phận nữ nhi mà anh đã biết rõ từ đêm băng bó dưới ánh trăng, mà là việc nàng dám một mình lấy trộm vật chứng từ hòm tang vật của Phủ Khai Phong, rồi lén ra khỏi dịch quán giữa đêm khuya mà không nói với anh một lời nào.

“Ngài…” Triển Chiêu khẽ thốt lên, giọng nói mất đi sự lạnh lùng thường có, thay vào đó là một sự chấn động sâu sắc xen lẫn trách móc. “Ta đã thề dưới ánh trăng sẽ cùng ngài đi đến cùng con đường này. Vậy mà chuyện lớn thế này, ngài vẫn giấu ta, tự mình liều lĩnh một thân một mình giữa đêm hoang vắng?”

Tư Diệp khựng lại, theo bản năng siết chặt chiếc vòng cổ trong lòng bàn tay. Nàng cắn chặt môi, ánh mắt thoáng chút áy náy nhưng vẫn không chịu lùi bước. “Ta chỉ sợ… liên lụy đến chàng. Đây là vật chứng ta tự ý lấy ra, nếu bị phát hiện, người gánh tội đầu tiên phải là ta, không cần kéo thêm ai vào.”

Triển Chiêu không trách thêm nữa. Anh chỉ im lặng nhìn nàng, ánh mắt từ nghiêm nghị chuyển sang phức tạp, rồi cuối cùng là một sự xót xa che giấu dưới hàng mi dài. Anh thở dài một hơi, tiến lên bước nhẹ, dùng thân hình cao lớn của mình che chắn hướng gió lạnh đang lùa vào từ cửa sổ đổ nát.

“Thẩm cô nương.” Triển Chiêu khẽ gọi, giọng nói nhu hòa chưa từng có, nhắc lại đúng xưng hô của đêm thề nguyền dưới trăng. “Lời thề của ta đêm ấy không phải nói suông. Ngài quả thực quá liều lĩnh. Chuyện này nếu lộ ra trước mặt Lâm Hoài An hay bất kỳ ai ở Ngự Sử Đài, ngài sẽ bị khép vào tội khi quân, tru di tam tộc, mà ta lại không kịp trở tay bảo vệ ngài.”

“Ta biết.” Tư Diệp ngẩng đầu, ánh mắt không hề có sự khuất phục. “Nhưng nếu không làm vậy, oan khuất của cha ta sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới ba tấc đất. Triển đại nhân, chàng muốn bắt ta vì tội tự ý lấy vật chứng, hay muốn cùng ta tìm ra kẻ đứng sau chuỗi hạt đứt đoạn này?”

Triển Chiêu nhìn chiếc vòng cổ hạt châu đỏ trong tay nàng, rồi nhìn vào khuôn mặt đầy kiên định của cô gái trẻ đứng trước mặt. Anh biết, từ khoảnh khắc này, vận mệnh của anh và nàng đã chính thức buộc chặt vào nhau giữa dòng xoáy ân oán của Biện Kinh.