Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 23: Bẫy Rập Trong Ngục Tối

Ngục tối của Ngự Sử Đài nằm sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới. Không khí ở đây ẩm mốc, nồng nặc mùi máu tanh và rơm rạ mục nát. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần đá xuống sàn xi măng nghe như tiếng đếm ngược của tử thần.

Thẩm Tư Diệp bước đi trên hành lang hẹp, tà áo ngự sử khẽ quét qua những song sắt hoen gỉ. Nàng vừa nhận được tin báo từ một ngục tốt thân tín: tên lưu manh chuyên cung cấp hương liệu lậu cho các phủ đệ, kẻ được cho là đã bán bột phụ tử cho hung thủ, vừa bị bắt giữ và giam tại đây.

Nàng phải thẩm vấn hắn trước khi Lâm Hoài An biết chuyện và tìm cách diệt khẩu.

“Cháy nhà ra mặt chuột. Hôm nay ta phải bắt ngươi khai ra kẻ đứng sau.”

Tư Diệp lẩm nhẩm, tay siết chặt chiếc đèn bão nhỏ cầm theo. Nàng dừng lại trước phòng giam số bảy, gian ngục tối nhất và nằm sâu nhất. Bên trong, một gã đàn ông trung niên tóc tai bù xù, người đầy vết roi da đang nằm co quắp trên đống rơm.

“Ngươi là Vương Nhị?” Tư Diệp lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trầm xuống để giả giọng nam tử.

Gã đàn ông khẽ động đậy, ngẩng đầu lên nhìn nàng bằng đôi mắt ti hí đầy sợ hãi: “Đại nhân… tiểu nhân oan uổng… tiểu nhân chỉ là kẻ buôn bán nhỏ…”

“Oan uổng hay không, ta tự có phán quyết.” Tư Diệp bước vào trong phòng giam, treo chiếc đèn bão lên móc sắt trên tường. “Bột phụ tử cực độc mà ngươi bán cho phủ Lâm đại nhân ba tuần trước, dùng để làm gì? Khai mau, bằng không hình cụ của Ngự Sử Đài sẽ không nể tình đâu.”

Nghe đến cái tên “Lâm đại nhân”, Vương Nhị lập tức run bắn lên như cầy sấy. Hắn dập đầu bôm bốp xuống đất: “Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân không biết đó là độc dược! Họ chỉ nói là mua về để chế hương đuổi côn trùng…”

“Ai là người trực tiếp giao dịch với ngươi?” Tư Diệp tiến lại gần hơn, ánh mắt sắc như dao cạo.

Nhưng đúng lúc Vương Nhị định mở miệng trả lời, một tiếng xé gió cực mạnh từ phía sau vang lên.

“Vút!”

Theo phản năng của một kẻ từng trải qua nhiều hiểm nguy, Tư Diệp lập tức nghiêng người né tránh. Một mũi tên ngắn bằng sắt cắm phập vào vách tường đá ngay sát tai nàng, sâu đến ba tốn, đuôi tên vẫn còn rung bần bật.

“Có kẻ ám sát!”

Tư Diệp chưa kịp định thần thì từ trong bóng tối của hành lang ngục, ba bóng đen bịt mặt, tay cầm trường đao lạnh lùng lao tới. Mục tiêu của chúng không chỉ là Vương Nhị, mà là cả nàng để bịt đầu mối.

Gã Vương Nhị chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị một đường đao chí mạng chém ngang cổ, máu phun tung tóe lên vách ngục tối tăm.

“Khốn kiếp!”

Tư Diệp lùi sát vào góc tường. Thân thủ của nàng tuy có chút võ nghệ phòng thân nhưng đối mặt với ba sát thủ chuyên nghiệp, lại trong không gian chật hẹp của phòng giam, nàng lập tức rơi vào thế hạ phong. Nàng dùng chiếc đèn bão ném mạnh vào mặt tên đi đầu. Chiếc đèn vỡ tan, lửa dầu bùng lên tạm thời ngăn cản bước chân của hắn.

Nàng nhanh chóng rút chiếc trâm bạc dắt trên tóc ra, đâm thẳng vào bả vai của tên sát thủ thứ hai khi hắn áp sát. Tên này đau đớn gầm lên, nhưng tên thứ ba đã vòng ra sau, một đường đao sắc lẹm chém thẳng xuống vai nàng.

Tư Diệp cố né tránh nhưng khoảng không quá hẹp. Lưỡi đao sượt qua vai trái, xé rách lớp áo quan thoại màu xanh, để lộ ra lớp vải bó ngực màu trắng bên trong. Máu đỏ nhanh chóng thấm đẫm vai áo nàng.

“Chết đi!” Tên sát thủ lạnh lùng nâng đao quyết định kết liễu nàng.

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng rống lạnh lùng vang lên tựa sấm truyền:

“Dừng tay!”

Một luồng kiếm khí màu xanh lam xé toạc màn đêm tăm tối trong ngục. Thanh Cự Khuyết như rồng bay lượn, đánh bạt thanh đao của tên sát thủ ra xa. Triển Chiêu xuất hiện như một thiên thần hộ mệnh, tà áo xanh tung bay, chắn trước mặt Tư Diệp.

Chỉ trong vòng ba chiêu thức gãy gọn và uy mãnh, Triển Chiêu đã đánh gục hai tên sát thủ, tên còn lại thấy đại thế đã mất, lập tức cắn nát độc dược giấu trong răng tự sát.

“Thẩm huynh!”

Triển Chiêu quay lại, gương mặt luôn điềm tĩnh nay ngập tràn sự lo lắng và hoảng hốt. Anh vứt thanh kiếm sang một bên, vội vàng đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo của Tư Diệp.

“Ta không sao…” Tư Diệp cố gắng nói, nhưng vết thương ở vai trái đau nhói khiến nàng mặt cắt không còn giọt máu.

Triển Chiêu đưa tay định kiểm tra vết thương trên vai nàng, nhưng khi nhìn thấy lớp vải bó ngực màu trắng đã lộ ra dưới lớp áo rách, cùng với dòng máu đỏ tươi đang loang lổ, bàn tay anh bỗng khựng lại giữa chừng. Gương mặt anh thoáng đỏ lên, nhưng sự lo lắng nhanh chóng dập tắt sự bối rối.

“Vết thương sâu lắm, phải cầm máu ngay.” Triển Chiêu cởi chiếc áo choàng của mình ra, nhanh chóng khoác lên người nàng, che kín đi phần cơ thể nhạy cảm bị lộ. Anh bế bổng nàng lên, bất chấp quy củ: “Ta đưa ngài ra khỏi đây.”

“Vương Nhị… hắn đã chết…” Tư Diệp thào thào, mắt nhìn về phía thi thể gã buôn hương.

“Không sao, chúng ta sẽ tìm manh mối khác. Giờ mạng sống của ngài mới là quan trọng nhất.” Giọng Triển Chiêu kiên quyết, không cho phép nàng phản kháng.

Anh nhanh chóng bế nàng lao ra khỏi ngục tối của Ngự Sử Đài, hướng thẳng về phía một gian phòng bí mật ở hậu viện Phủ Khai Phong, nơi Công Tôn Sách đã đợi sẵn với những y cụ tốt nhất. Trên suốt quãng đường đi, Tư Diệp tựa đầu vào ngực anh, nghe tiếng tim đập dồn dập của người đàn ông này, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ mà mười năm qua nàng chưa từng có được.