Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 24: Mặt Nạ Bong Tróc
Sáng hôm sau, không khí tại công đường Phủ Khai Phong trang nghiêm và căng thẳng tột độ. Ba tiếng trống đăng văn vang lên dồn dập, đánh động cả một góc kinh thành Biện Kinh. Người dân tụ tập đông nghịt ngoài cửa phủ, bàn tán xôn xao về vụ án mạng liên hoàn của các sĩ tử kỳ thi Đình.
Trên công đường, Bao Thanh Thiên ngồi chính giữa sau chiếc bàn lớn phủ vải đỏ, gương mặt đen uy nghiêm như tượng đá, vầng trăng khuyết trên trán như tỏa ra ánh sáng của công lý. Hai bên là Công Tôn Sách tay cầm sổ sách và Triển Chiêu tay nắm chuôi kiếm Cự Khuyết, đứng sừng sững như thần hộ pháp.
Thẩm Tư Diệp bước lên công đường, bả vai trái đã được Công Tôn Sách băng bó cẩn thận dưới lớp áo ngự sử mới sạch sẽ. Gương mặt nàng tuy còn chút nhợt nhạt vì mất máu, nhưng đôi mắt phượng lại sáng ngời, bước đi hiên ngang không chút rụt rè.
Kẻ đang đứng ở giữa đường chính là Lâm Hoài An, Phó sứ Ngự Sử Đài, một trọng thần triều đình với mái tóc điểm bạc, gương mặt quắc thước và ánh mắt đầy kiêu ngạo. Ông ta đứng đó với tư thế chắp tay sau lưng, dường như không hề coi công đường này ra gì.
“Bao đại nhân,” Lâm Hoài An lạnh lùng lên tiếng, giọng nói vang dội. “Bản quan là Phó sứ Ngự Sử Đài, phẩm cấp tương đương với ngài. Hôm nay ngài dùng ba tiếng trống đăng văn gọi bản quan đến đây, lại để một kẻ ngự sử mới nhậm chức như Thẩm Tư Ngôn đứng ra chất vấn, liệu có phải là quá coi thường thể thống triều đình hay không?”
Bao Công khẽ vuốt chòm râu dài, giọng nói trầm hùng vang lên:
“Lâm đại nhân bớt giận. Phủ Khai Phong phá án chỉ trọng chứng cứ, không trọng phẩm cấp. Thẩm ngự sử là người trực tiếp điều tra vụ án mạng của ba sĩ tử, có quyền đưa ra chứng cứ và chất vấn trước công đường. Xin mời Lâm đại nhân lắng nghe.”
Tư Diệp bước lên một bước, chắp tay chào Bao Công rồi quay sang nhìn thẳng vào Lâm Hoài An. Ánh mắt nàng như muốn xuyên thấu qua lớp mặt nạ giả nhân giả nghĩa của ông ta.
“Lâm đại nhân,” Tư Diệp dõng dạc nói. “Ba sĩ tử Triệu Càn, Vương Hữu và Lý Mậu chết vì trúng độc phụ tử trộn trong nến thơm trầm hương ngay trong trường thi. Điều trùng hợp là, cả ba người họ trước khi chết đều đã tham gia hội thơ tại phủ của ngài và được ngài ban tặng một hộp nến thơm làm quà khích lệ học tập. Ngài giải thích thế nào về việc này?”
Lâm Hoài An cười nhạt, xua tay đầy khinh bỉ:
“Nực cười! Bản quan ái tài, thấy sĩ tử có chí hướng thì ban tặng chút nến thơm để họ an thần đọc sách, đó là việc thiện chí của bản quan. Ai biết được cây nến đó sau khi rời khỏi phủ của ta đã bị kẻ nào tráo đổi độc dược vào? Thẩm ngự sử, ngươi dùng suy đoán vô căn cứ này để vu khống một đại thần triều đình, tội danh này ngươi gánh nổi không?”
“Hạ quan đương nhiên không dám vu khống nếu không có chứng cứ mười mươi.” Tư Diệp không hề nao núng. Nàng quay sang phía Công Tôn Sách, gật đầu nhẹ.
Công Tôn Sách lập tức bưng ra một chiếc khay phủ vải đỏ, trên đó đặt ba mẩu sáp nến đã cháy dở thu thập từ hiện trường và một cây nến thơm trầm hương còn nguyên vẹn lấy từ phủ của Lâm Hoài An đêm qua.
“Lâm đại nhân,” Tư Diệp chỉ vào cây nến thơm còn nguyên vẹn. “Loại nến thơm trầm hương ngự dụng này, phần sáp nến được làm từ mỡ cá voi kết hợp với sáp ong rừng phía Nam, mùi hương cực kỳ tinh khiết. Nhưng để giữ được mùi độc dược phụ tử không bị bay hơi và phát tán đều đặn khi đốt, kẻ thủ ác phải trộn thêm một lượng nhỏ chu sa. Chu sa khi cháy sẽ để lại những vệt màu đỏ xám rất đặc trưng trên bấc nến.”
Nàng cầm một mẩu sáp nến cháy dở lên, đưa về phía Lâm Hoài An:
“Hạ quan đã cho người kiểm tra phòng chế hương trong phủ của ngài. Nơi đó không chỉ có bột phụ tử cực độc, mà còn có những vết chu sa đỏ bám trên những chiếc khuôn đúc nến chưa kịp dọn dẹp. Đặc biệt, người quản gia của ngài, gã Lâm Phúc, chính là người đã trực tiếp mua hai mươi cân phụ tử từ gã buôn hương Vương Nhị vào tháng trước. Vương Nhị trước khi chết trong ngục tối hôm qua đã ký vào bản cung khai này!”
Tư Diệp rút ra tờ giấy khẩu cung có dấu vân tay đỏ chói của Vương Nhị dâng lên trước mặt Lâm Hoài An.
Sắc mặt Lâm Hoài An lập tức thay đổi, từ kiêu ngạo chuyển sang tái mét. Ông ta lùi lại nửa bước, đôi mắt co rút lại đầy kinh hoàng. Ông ta không ngờ một kẻ ngự sử trẻ tuổi như Thẩm Tư Ngôn lại có thể điều tra ra được những chi tiết tỉ mỉ và nhanh chóng đến như vậy.
“Ngươi… ngươi ngậm máu phun người! Quản gia của ta mua phụ tử là để diệt trừ chuột bọ trong kho lương, làm sao liên quan đến việc chế nến độc?” Lâm Hoài An cố gắng giãy giụa, giọng nói đã mất đi sự tự tin ban đầu.
“Diệt chuột bọ mà phải dùng đến hai mươi cân phụ tử cực độc sao?” Tư Diệp cười lạnh, tiếng cười chứa đựng mười năm uất hận. “Lâm đại nhân, ngài giết ba sĩ tử kia không phải vì thù oán cá nhân, mà vì họ đã vô tình phát hiện ra bí mật trong đống tài liệu cũ của Ngự Sử Đài vào ba năm trước. Tài liệu đó chính là bản đồ phòng thủ biên cương bị tráo đổi từ mười năm trước, vụ án đã khiến cha ta, Thẩm Duệ, phải chịu hàm oan mà chết!”
Cái tên “Thẩm Duệ” vừa thốt ra, cả công đường xôn xao. Lâm Hoài An như bị sét đánh ngang tai, ông ta nhìn chằm chằm vào Thẩm Tư Diệp, trong lòng dâng lên một sự nghi ngờ tột độ về thân phận của kẻ đứng trước mặt.
“Ngươi… ngươi là ai? Ngươi có quan hệ gì với Thẩm Duệ?” Lâm Hoài An run giọng hỏi.
“Ta chính là con trai… không, ta chính là người sẽ lột trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của ngươi trước công lý!” Tư Diệp suýt nữa thì lỡ lời, nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, dõng dạc tuyên bố.
Bao Công đập mạnh kinh đường mộc xuống bàn, tiếng nổ vang dội cắt đứt mọi lời ngụy biện:
“Lâm Hoài An! Chứng cứ rành rành, nhân chứng vật chứng đều đủ. Ngươi còn lời nào để nói? Triển Chiêu, áp giải Lâm Hoài An vào đại lao Phủ Khai Phong, chờ ngày xét xử!”
“Tuân lệnh!”
Triển Chiêu bước lên, nhanh như cắt khóa chặt hai tay của Lâm Hoài An. Lâm Hoài An không còn đường lui, ông ta nhìn Tư Diệp với ánh mắt đầy căm hận và nguyền rủa:
“Thẩm Tư Ngôn! Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao? Kẻ đứng sau vụ án mười năm trước không chỉ có một mình ta! Ngươi đi bước này, chính là tự đào huyệt chôn mình!”
Tư Diệp đứng thẳng lưng, nhìn bóng Lâm Hoài An bị giải đi. Mặt nạ của kẻ thù đã bị bong tróc, nhưng nàng biết, lời cảnh báo của ông ta là sự thật. Một âm mưu lớn hơn, liên quan đến những kẻ ở vị trí cao hơn trong triều đình, vẫn đang chờ đón nàng ở phía trước.