Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 25: Đêm Trước Bình Minh
Cơn mưa rào cuối thu đổ xuống kinh thành Biện Kinh như trút nước. Tiếng mưa gõ vào mái ngói của dịch quán Ngự Sử Đài rào rào, tạo nên một bản nhạc đơn điệu nhưng đầy u buồn của màn đêm.
Trong căn phòng nhỏ của mình, Thẩm Tư Diệp ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Nàng đã cởi bỏ bộ quan phục nặng nề, chỉ mặc một chiếc áo lót bằng lụa mỏng màu trắng. Vết thương trên vai trái đã được Công Tôn Sách khâu lại khéo léo, nhưng mỗi khi nàng cử động nhẹ, cơn đau buốt vẫn truyền đến tận tâm can.
Trên bàn gỗ, một cây nến thơm trầm hương đang cháy lặng lẽ. Làn khói mỏng màu xám nhạt tỏa ra hương thơm ấm áp, dịu nhẹ, giúp xoa dịu phần nào cơn đau và sự căng thẳng tột độ sau một ngày đối chất cân não trên công đường Phủ Khai Phong.
Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm
179.000đ
Xem chi tiết →Tư Diệp nhìn ngọn lửa nến nhảy múa, đầu óc nàng đang hoạt động hết công suất để xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc.
Lâm Hoài An đã bị bắt, nhưng lời nói của ông ta trước khi bị giải đi vẫn văng vẳng bên tai nàng: “Kẻ đứng sau vụ án mười năm trước không chỉ có một mình ta!”
Đúng vậy. Một phó sứ Ngự Sử Đài như Lâm Hoài An làm sao có thể một tay che trời, vừa tráo đổi bản đồ phòng thủ biên giới của triều đình, vừa khép tội oan cho cha nàng mà không bị phát hiện? Phải có một thế lực lớn hơn nhiều, kẻ có thể tác động đến cả quyết định của Tể tướng và hoàng đế lúc bấy giờ.
Nàng lấy chiếc vòng cổ hạt châu đỏ từ dưới gối ra, đặt nó cạnh cây nến thơm. Những hạt châu thắm đỏ phản chiếu ánh nến mập mờ, trông như những con mắt đang nhìn nàng đầy u uất.
“Cha, mẫu thân…” Tư Diệp thì thầm vào khoảng không vô định. “Con đã đi được nửa chặng đường. Lâm Hoài An đã phải trả giá, nhưng kẻ chủ mưu thực sự vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Con hứa sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày hoàn toàn.”
“Cộc, cộc.”
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. Tư Diệp giật mình, vội vàng kéo chiếc áo choàng rộng khoác lên người để che đi bờ vai trần và lớp vải bó ngực nhạy cảm, rồi cất chiếc vòng cổ vào túi áo.
“Ai đó?” Nàng hỏi đầy cảnh giác.
“Là ta, Triển Chiêu.” Giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên ngoài cửa giữa tiếng mưa rơi.
Tư Diệp thở phào một hơi, nàng bước ra mở cửa. Triển Chiêu đứng đó, người hơi ướt sương mưa, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ và một bình sứ màu trắng. Ánh mắt anh khi nhìn thấy nàng lập tức trở nên nhu hòa và có chút bối rối khi nhận ra nàng đang ăn mặc khá đơn giản của nữ nhi.
“Triển đại nhân, đêm muộn thế này ngài còn đến đây làm gì?” Tư Diệp khẽ hỏi, né người sang một bên để anh bước vào.
Triển Chiêu đi vào phòng, đặt chiếc hộp gỗ và bình sứ lên bàn. Anh nhìn cây nến thơm đang cháy, rồi nhìn sang vết thương được băng bó trên vai nàng:
“Công Tôn tiên sinh lo lắng vết thương của ngài sẽ bị nhiễm trùng do thời tiết ẩm ướt của mùa mưa, nên bảo ta mang thuốc bột kim sang đặc chế này qua cho ngài. Thuốc này có tác dụng giảm đau và không để lại sẹo.”
“Đa tạ Công Tôn tiên sinh, và cũng đa tạ Triển đại nhân đã nhọc công.” Tư Diệp mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp chân thành.
Triển Chiêu nhìn nàng, ánh mắt anh dừng lại ở gương mặt mộc mạc không chút phấn son của nàng dưới ánh nến. Khi không mặc bộ quan phục rộng thùng thình, vóc dáng của nàng trông nhỏ nhắn, mềm mại đến đáng thương. Khó có thể tin được cô gái này lại vừa một mình đối đầu với một đại thần triều đình trên công đường ban sáng.
“Thẩm cô nương…” Triển Chiêu khẽ gọi, danh xưng này giờ đây chỉ có hai người biết với nhau. “Vết thương… ngài tự bôi thuốc được không? Hay là để ta…”
Anh chưa nói hết câu đã vội dừng lại, gương mặt tuấn tú đỏ ửng lên vì nhận ra sự đường đột của mình. Tư Diệp cũng thoáng bối rối, nàng cúi đầu, hai má ửng hồng dưới ánh nến ấm áp:
“Không cần phiền đại nhân, ta có thể tự làm được.”
Để phá tan bầu không khí ngượng ngùng, Triển Chiêu bước đến cạnh bàn, nhìn cây nến thơm trầm hương đang tỏa khói:
“Lâm Hoài An trong ngục tối vẫn chưa chịu khai ra kẻ đứng sau. Nhưng Công Tôn tiên sinh đã tìm thấy một manh mối mới trong đống thư từ tịch thu được từ phủ của hắn. Có một bức thư gửi từ mười năm trước, trên phong thư có đóng dấu niêm phong bằng sáp đỏ của phủ Thái sư.”
Thái sư Bàng Cát.
Cái tên này như một tảng đá lớn đè nặng lên ngực Tư Diệp. Bàng Thái sư là nhạc phụ của hoàng đế, thế lực nghiêng trời lệch đất ở Biện Kinh, ngay cả Bao Công cũng phải kiêng dè ba phần. Nếu kẻ đứng sau thực sự là ông ta, cuộc chiến phía trước của nàng sẽ không khác gì châu chấu đá xe.
“Bàng Thái sư…” Tư Diệp lẩm nhẩm, ánh mắt nàng lạnh xuống như băng tuyết mùa đông. “Quả nhiên là ông ta. Mười năm trước, chính ông ta là người đã dâng tấu sớ buộc tội cha ta phản quốc.”
Nàng chợt nhớ đến mật ấn hình chim ưng của phủ Tề Vương từng tìm thấy trong phòng gã tiểu nhị A Phúc, lòng thoáng chững lại. Tề Vương đã rời xa binh quyền biên cương, về kinh dưỡng già từ lâu, một vương gia tuổi cao như vậy hà cớ gì phải mạo hiểm nhúng tay vào một vụ án tày trời thế này? Có lẽ đó chỉ là một lá bài Bàng Thái sư mượn danh nghĩa phủ đệ hoàng thân để gài vào hiện trường, khiến Phủ Khai Phong chùn tay không dám truy đến cùng vì kiêng dè hoàng thất. Còn Bùi Tể tướng năm xưa, có lẽ cũng chỉ là một con cờ bị lợi dụng để chia sẻ bớt sự nghi ngờ, hoặc đã nhắm mắt làm ngơ để đổi lấy vinh hoa phú quý, dù thế nào, kẻ chủ mưu thật sự trước sau vẫn chỉ có một.
Triển Chiêu nhìn thấy sự căm phẫn và kiên định trong mắt nàng, anh tiến lại gần hơn, đặt tay lên vai phải không bị thương của nàng, giọng nói vô cùng kiên định:
“Thẩm cô nương, bất kể kẻ đứng sau là ai, dù là Thái sư hay hoàng thân quốc thích, Phủ Khai Phong và Triển Chiêu ta sẽ luôn đứng sau hỗ trợ ngài. Chúng ta sẽ cùng nhau đưa sự thật ra ánh sáng.”
Tư Diệp ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, tràn đầy sự chân thành và che chở của Triển Chiêu. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng mưa rơi bão bùng ngoài kia dường như lùi xa, chỉ còn lại sự ấm áp lan tỏa từ bàn tay anh trên vai nàng. Nàng khẽ gật đầu, một giọt nước mắt hạnh phúc hiếm hoi khẽ rơi xuống, lăn dài trên má.
Đêm trước bình minh luôn là khoảng thời gian tăm tối nhất, nhưng với sự đồng hành của người đàn ông này, Thẩm Tư Diệp biết nàng không còn phải cô độc bước đi trên con đường đòi lại công lý đầy rẫy hiểm nguy nữa.