Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 26: Mật Mã Trong Sương Đêm
Sương đêm Biện Kinh lạnh buốt, len lỏi qua từng khe cửa gỗ chạm khắc của thư phòng Ngự Sử Đài. Tiếng mõ cầm canh từ xa vọng lại, trầm đục và cô tịch giữa canh ba tĩnh mịch. Trong căn phòng rộng lớn chứa đầy những giá sách cao đụng trần, Thẩm Tư Diệp ngồi lặng lẽ trước chiếc bàn gỗ lim bóng loáng. Gương mặt nàng, dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu, lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, sắc bén như lưỡi dao vừa ra khỏi vỏ.
Nàng khẽ thở dài, đưa tay vuốt lại nếp áo nho sinh màu xanh thẫm. Thân phận giả nam này đã theo nàng suốt những tháng ngày giông bão qua, mỗi bước đi đều như đi trên băng mỏng, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ là vạn kiếp bất phục. Cha nàng, cựu Ngự sử Thẩm Duệ, mười năm trước đã phải gánh chịu nỗi oan khiên thấu trời, tiêu tán cả gia tộc dưới danh nghĩa một kẻ phản quốc bán đứng bản đồ phòng thủ biên giới. Thẩm Tư Diệp không tin, ngàn lần vạn lần không tin người cha chính trực, cả đời thanh liêm của mình lại làm ra chuyện tày đình như thế.
Để giữ cho đầu óc tỉnh táo trước đống hồ sơ vụ án cũ nát, nàng lấy từ trong chiếc hộp gỗ nhỏ ra một cây nến đặc biệt. Đây là loại nến trầm hương thượng hạng, có khả năng an thần, khử uế và xua tan những mùi ẩm mốc khó chịu của những trang giấy đã ngả màu vàng úa theo thời gian.
Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm
179.000đ
Xem chi tiết →Khi ngọn lửa nhỏ bùng lên, một làn khói mỏng nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian, mang theo mùi hương thanh khiết, ấm áp của gỗ trầm. Hương thơm ấy như một dòng nước mát dội vào trí óc đang căng thẳng của nàng, giúp từng tế bào não hoạt động nhịp nhàng trở lại. Thẩm Tư Diệp nhắm mắt lại trong vài nhịp thở, cảm nhận sự tĩnh lặng tuyệt đối của đêm tối, trước khi mở mắt ra để đối diện với bài toán hóc búa nhất cuộc đời mình.
Trên bàn, bên cạnh bản đồ phòng thủ biên giới Đại Tống được phục dựng sơ bộ, là một vật phẩm vô cùng quen thuộc đối với nàng. Đó là chiếc vòng cổ hạt châu đỏ, di vật duy nhất của mẫu thân để lại trước khi bà qua đời trong cơn bạo bệnh giữa những ngày gia đình bị lưu đày.
Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →Chiếc vòng gồm ba mươi sáu hạt châu màu đỏ sẫm, lấp lánh dưới ánh nến trầm hương. Thẩm Tư Diệp nhẹ nhàng nâng chiếc vòng lên, những hạt châu va vào nhau tạo ra tiếng lách cách giòn giã. Nàng đã giữ chiếc vòng này bên mình suốt mười năm, coi nó như một niềm an ủi tinh thần, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại chứa đựng một bí mật kinh thiên động địa liên quan đến vụ án mạng liên hoàn của các sĩ tử Biện Kinh ngày hôm nay.
Cửa phòng khẽ động. Một luồng gió lạnh tràn vào kéo theo bóng dáng cao lớn, phong trần của ngự tiền thị vệ Triển Chiêu. Chàng bước vào rất khẽ, tà áo bào đỏ thẫm hơi ẩm ướt vì sương đêm. Thanh Cự Khuyết kiếm đeo bên hông khẽ chạm vào hộ giáp phát ra tiếng kêu trầm đục.
“Tư Ngôn, muộn thế này rồi mà đệ vẫn chưa nghỉ ngơi sao?” Giọng Triển Chiêu trầm ấm, mang theo sự quan tâm không hề che giấu. Chàng bước đến gần bàn viết, nhìn lướt qua đống hồ sơ rồi dừng lại ở chiếc vòng cổ hạt châu đỏ và cây nến đang tỏa hương dịu nhẹ.
Thẩm Tư Diệp ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mang chút mệt mỏi của một kẻ đang gánh vác giang sơn trên vai: “Triển đại nhân, vụ án sĩ tử kỳ thi Đình bị sát hại liên tiếp đã đi đến bước đường cùng. Nếu chúng ta không tìm ra kẻ đứng sau trước khi hoàng thượng phê duyệt danh sách tân khoa, e rằng cả Ngự Sử Đài này sẽ phải gánh tội tắc trách. Hơn nữa, ta vừa phát hiện ra một điểm vô cùng kỳ lạ.”
Triển Chiêu kéo một chiếc ghế gỗ ngồi xuống đối diện nàng. Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức chàng có thể ngửi thấy mùi hương trầm thanh khiết từ cây nến hòa quyện với mùi hương bồ kết thoang thoảng trên mái tóc của người đối diện. Từ đêm băng bó dưới ánh trăng ở hậu viện, chàng đã biết rõ nàng là nữ nhi, đã nghe nàng tự thú thân phận Thẩm Tư Diệp và đã tự tay thề nguyện bảo vệ nàng đến cùng. Chỉ là ở nơi công đường còn tai mắt qua lại như thư phòng Ngự Sử Đài này, chàng vẫn giữ cách xưng hô “đệ”, “Tư Ngôn” như một lớp áo giáp che chắn cho nàng, chứ trong lòng không còn một chút mơ hồ nào nữa.
“Đệ phát hiện ra điều gì?” Triển Chiêu hỏi, mắt nhìn thẳng vào chiếc vòng cổ màu đỏ.
Thẩm Tư Diệp đặt chiếc vòng cổ lên trên bản đồ phòng thủ biên giới. Nàng dùng ngón tay thon dài, nhợt nhạt chỉ vào các nút thắt dây giữa các hạt châu: “Chàng nhìn kỹ xem. Chiếc vòng cổ này của mẫu thân ta có tổng cộng ba mươi sáu hạt châu. Nhưng khoảng cách giữa các hạt không hề đều nhau. Có đoạn ba hạt liền nhau, có đoạn lại có một khoảng trống nhỏ được thắt bằng một nút dây đôi. Kiếp trước, à không, trước đây ta cứ nghĩ đó là do tay nghề của người thợ thủ công tồi tệ. Nhưng đêm nay, khi ta đối chiếu các điểm tử vong của ba sĩ tử vừa qua trên bản đồ Biện Kinh, ta phát hiện ra một sự trùng khớp đáng sợ.”
Nàng đặt một hạt châu đỏ trùng khít lên vị trí của Phủ Khai Phong trên bản đồ. Kỳ lạ thay, khi hạt châu thứ nhất đặt ở đó, hạt châu thứ năm liền rơi đúng vào vị trí của Ngự Sử Đài, hạt châu thứ mười hai nằm ngay trên trà lầu Thịnh Đường, nơi sĩ tử đầu tiên bị sát hại.
“Đây không phải là một chiếc vòng cổ thông thường,” mắt Triển Chiêu co rụt lại, chàng cúi sát xuống bản đồ, hơi thở ấm nóng khẽ lướt qua mu bàn tay của Thẩm Tư Diệp khiến tim nàng đập chệch một nhịp. “Nó là một công cụ đo đạc khoảng cách và định vị mật mã quân sự. Thẩm Duệ đại nhân năm xưa là người phụ trách vẽ lại bản đồ biên giới phía Bắc. Ông ấy đã dùng chiếc vòng này để mã hóa các vị trí kho lương và trạm gác bí mật.”
“Đúng vậy,” Thẩm Tư Diệp nói, giọng nàng run lên vì xúc động nhưng cố giữ cho gãy gọn. “Kẻ sát hại các sĩ tử không phải vì thù oán cá nhân, cũng không phải vì đố kỵ tài năng khoa cử. Chúng đang tìm kiếm chiếc vòng này và những mảnh mật mã mà cha ta đã chia nhỏ, gửi gắm vào trong các bài văn sách của những học trò trung thành năm xưa. Ba sĩ tử bị hại đều là con cháu hoặc truyền nhân của những người từng dưới trướng cha ta.”
Nàng đứng dậy, đi lại quanh thư phòng, tà áo xanh lay động theo từng bước chân dứt khoát. Nhịp câu của nàng trở nên dồn dập hơn khi các mảnh ghép manh mối dần ăn khớp vào nhau: “Kẻ chủ mưu biết rõ sự tồn tại của mật mã. Hắn đã lợi dụng kỳ thi Đình để dẫn dụ tất cả bọn họ về Biện Kinh. Sau đó, hắn ra tay tàn độc, lục soát hành lý của từng người để tìm kiếm một thứ: chiếc vòng cổ hạt châu đỏ hoặc bản đồ giải mã. Nhưng hắn không ngờ, chiếc vòng này từ lâu đã được mẫu thân ta mang đi, và hiện đang nằm trong tay ta.”
Triển Chiêu đứng lên theo, thanh kiếm trong tay chàng siết chặt: “Nếu vậy, kẻ tiếp theo sẽ là đệ. Đệ đỗ bảng nhãn, lại là người có liên quan trực tiếp đến Thẩm gia. Chúng chắc chắn đã nhận ra thân phận thật của đệ, hoặc ít nhất là nghi ngờ đệ đang nắm giữ chìa khóa cuối cùng.”
Thẩm Tư Diệp quay lại nhìn thẳng vào mắt Triển Chiêu. Trong mắt nàng không có sự sợ hãi, chỉ có một ý chí sắt đá, một quyết tâm một mất một còn để đòi lại công lý cho gia tộc: “Ta không sợ. Gieo gió thì gặt bão, kẻ thủ ác đã nhúng tay vào máu của bao nhiêu sinh mạng vô tội thì phải đền tội trước pháp luật Đại Tống. Triển đại nhân, ta muốn dùng chính bản thân mình làm mồi nhử. Đêm mai, tại cung yến dành cho các tân khoa sĩ tử, kẻ đó chắc chắn sẽ hành động.”
“Không được!” Triển Chiêu lập tức gạt đi, giọng chàng mang theo sự lo lắng tột cùng mà chính chàng cũng không nhận ra. “Cung yến là nơi canh phòng nghiêm ngặt nhưng cũng dễ xảy ra sơ hở nhất. Nếu kẻ đó dùng độc dược hoặc sát thủ ám toán, ta không thể lúc nào cũng túc trực bên cạnh đệ mà không làm lộ thân phận nữ nhi của đệ.”
Thẩm Tư Diệp khẽ lắc đầu, nụ cười của nàng mang theo một chút châm biếm lạnh lùng dành cho kẻ thù: “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Trắng đen phải rõ, oan khuất phải đầu. Nếu không bắt được quả tang kẻ chủ mưu ngay tại hiện trường, chúng ta sẽ mãi mãi không thể lột mặt nạ của hắn trước mặt hoàng thượng và Bao đại nhân. Hắn là một kẻ có địa vị cực cao trong triều đình, có thể là một trong những ngự sử đang ngồi cùng chúng ta mỗi ngày.”
Nàng bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân tối đen như mực của Ngự Sử Đài. Gió đêm rít qua kẽ lá, mang theo hơi thở của một trận cuồng phong sắp sửa đổ ập xuống kinh thành. Cây nến trầm hương trên bàn vẫn cháy lặng lẽ, tỏa ra những làn khói mỏng cuối cùng trước khi lụi tắt, để lại một khoảng không gian u tối và đầy rẫy hiểm nguy nguy hiểm rình rập.
“Triển đại nhân, chàng có tin ta không?” Thẩm Tư Diệp khẽ hỏi, giọng nàng nhỏ lại nhưng vô cùng kiên định.
Triển Chiêu bước đến đứng sau lưng nàng, khoảng cách chỉ nửa bước chân. Chàng không trả lời trực tiếp, nhưng bàn tay to lớn, ấm áp của chàng khẽ đặt lên chuôi kiếm Cự Khuyết, một lời hứa lặng im nhưng nặng tựa thái sơn: “Cự Khuyết tại đây, Triển mưu nguyện dùng cả tính mạng này để bảo toàn chu toàn cho đệ. Dù trời sập xuống, ta cũng sẽ đứng phía trước chắn gió che mưa.”
Thẩm Tư Diệp nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp hiếm hoi giữa đêm đông lạnh giá. Trận chiến cuối cùng đã cận kề, và nàng biết, mình không còn cô độc trên con đường tìm kiếm công lý này nữa.