Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 27: Lưới Sắt Vây Thành
Sáng hôm sau, Ngự Sử Đài bao trùm trong một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Các ngự sử ra vào đều cúi đầu đi nhanh, không ai dám bàn tán nửa lời về vụ án mạng liên hoàn của các sĩ tử nữa. Tin tức về việc Thẩm Tư Ngôn, tân khoa bảng nhãn, được Bao đại nhân đặc cách cho phép tham gia điều tra vụ án đã lan truyền khắp nơi, gây ra không ít lời xầm xì, bàn tán xôn xao.
Thẩm Tư Diệp ngồi trong phòng làm việc nhỏ của mình tại tả viện. Nàng đang cẩn thận kiểm tra lại các ghi chép về độc chất được tìm thấy trên thi thể các nạn nhân. Từ vụ án đầu tiên tại trà lầu Thịnh Đường ngay giữa Biện Kinh cho đến những vụ án gần đây nhất, dù mỗi nạn nhân chết bởi một cơ chế khác nhau, thạch tín pha trong trà, mực độc, khói nến, Thẩm Tư Diệp nhận ra tất cả đều mang dấu ấn bào chế tinh vi của cùng một bàn tay, một loại độc tính giấu tên mà nàng tạm gọi là “Vô Ảnh Tán” vì không màu, không mùi, khó truy ra dấu vết. Độc tố ngấm dần qua nhiều canh giờ rồi mới phát tác, khiến tim ngưng đập, bề ngoài trông giống như một cơn đột quỵ do làm việc quá sức hoặc quá căng thẳng vì thi cử.
Tuy nhiên, Thẩm Tư Diệp với kiến thức y lý sâu sắc và sự tỉ mỉ của mình đã phát hiện ra một chi tiết cực kỳ quan trọng: trên môi của tất cả các nạn nhân đều có một vệt màu tím nhạt, rất mỏng, chỉ có thể nhìn thấy dưới ánh sáng mặt trời mạnh hoặc khi dùng nước gừng tươi lau qua. Đây là phản ứng đặc trưng của một loại độc dược có nguồn gốc từ vùng biên giới phía Bắc, nơi cha nàng từng đóng quân điều tra.
Có tiếng gõ cửa gấp gáp. Một nha dịch của Phủ Khai Phong hớt hải chạy vào, gương mặt tái mét vì sợ hãi: “Thẩm đại nhân, không xong rồi! Thư viện phía Tây của Ngự Sử Đài đột nhiên bốc cháy. Lửa cháy rất lớn, nhiều hồ sơ quan trọng đang bị thiêu rụi!”
Thẩm Tư Diệp lập tức đứng bật dậy. Thư viện phía Tây chính là nơi lưu trữ các hồ sơ mật về vụ án tham ô bản đồ mười năm trước của cha nàng. Đây rõ ràng là một kế điệu hổ ly sơn, hoặc một hành động tiêu hủy chứng cứ tàn nhẫn của kẻ chủ mưu.
“Triển đại nhân đâu?” Nàng hỏi lớn, chân đã bước nhanh ra ngoài cửa.
“Triển hộ vệ đã dẫn người đi dập lửa, nhưng ngọn lửa bắt nguồn từ dầu hỏa nên lan ra rất nhanh!” Nha dịch vừa chạy theo vừa thở dốc trả lời.
Thẩm Tư Diệp không ngần ngại chạy thẳng về phía thư viện phía Tây. Khi đến nơi, một cảnh tượng hỗn loạn hiện ra trước mắt nàng. Khói đen cuồn cuộn bốc lên nghi ngút giữa trời ngày, che khuất cả ánh mặt trời ban trưa. Tiếng la hét của binh lính, tiếng nước dội vào lửa xèo xèo tạo nên một khung cảnh cực kỳ hỗn độn. Triển Chiêu đang đứng trên mái nhà, tà áo đỏ thẫm bay phần phật trong gió nóng, chàng dùng nội lực thâm hậu để gạt bỏ những thanh xà nhà đang đổ sập xuống, cứu những người lính bị kẹt bên trong.
Nhìn thấy Thẩm Tư Diệp chạy đến, Triển Chiêu từ trên cao hét lớn, giọng nói mang theo sự lo lắng tột độ: “Tư Ngôn! Đừng lại gần đây! Nơi này nguy hiểm!”
Nhưng Thẩm Tư Diệp không nghe theo. Nàng nhìn thấy một bóng đen lướt nhanh ra từ phía sau thư viện, hướng về phía khu rừng trúc nhỏ ở góc phía Nam của Ngự Sử Đài. Kẻ đó bước đi rất nhanh, bộ dáng lén lút, trong tay dường như đang ôm một chiếc hộp gỗ.
“Đứng lại!” Thẩm Tư Diệp hét lên một tiếng, không màng đến sự an nguy của bản thân, nàng lập tức đuổi theo bóng đen đó. Nàng tuy không có võ công cao cường như Triển Chiêu, nhưng từ nhỏ đã được cha dạy cho bộ pháp né tránh và sự nhanh nhẹn của một kẻ quen sống trong nghịch cảnh.
Bóng đen lướt nhanh vào rừng trúc. Ánh nắng ban trưa bị những ngọn trúc rậm rạp che khuất, tạo nên những khoảng sáng tối loang lổ trên mặt đất đầy lá khô. Thẩm Tư Diệp đuổi sát phía sau, tiếng bước chân đạp lên lá tre khô nghe xào xạc, dồn dập như tiếng trống trận.
Khi đi sâu vào giữa rừng trúc, bóng đen đột ngột dừng lại. Hắn quay người lại, để lộ một gương mặt bị che kín bởi một tấm vải đen, chỉ có đôi mắt ti hí, sắc lạnh đầy sát khí lộ ra ngoài. Trên tay hắn đúng là đang cầm một chiếc hộp gỗ khảm trai, thứ chứa đựng những tài liệu mật chưa kịp bị thiêu rụi.
“Thẩm Tư Ngôn, ngươi thật sự là âm hồn không tan,” giọng nói của kẻ bịt mặt khàn khàn, rõ ràng đã qua ngụy trang để che giấu giọng thật. “Ngươi tưởng mình đỗ bảng nhãn rồi thì có thể làm mưa làm gió ở đây sao? Hôm nay, rừng trúc này sẽ là mồ chôn của ngươi.”
Hắn rút ra một thanh đoản đao sáng loáng, không hề nói nhảm thêm một lời, lập tức lao về phía Thẩm Tư Diệp với tốc độ cực nhanh. Thẩm Tư Diệp biết mình không thể đối đầu trực diện về sức mạnh với một sát thủ chuyên nghiệp. Nàng lùi nhanh về phía sau, luồn lách qua những thân trúc dày đặc để hạn chế tầm hoạt động của đối phương.
“Ngươi là người của Tả ngự sử phó đúng không?” Thẩm Tư Diệp vừa né tránh vừa lớn tiếng hỏi để phân tán sự chú ý của hắn. “Hắn sợ ta tìm ra sự thật về vụ án mười năm trước nên mới sai ngươi đến đây đốt thư viện, tiêu hủy chứng cứ!”
Sát thủ không trả lời, thanh đoản đao của hắn vạch ra một đường cong lạnh buốt trong không khí, suýt chút nữa đã cắt đứt cổ họng của Thẩm Tư Diệp. Nàng lách người né kịp, nhưng tà áo nho sinh bị rách một đường dài, để lộ ra lớp áo lót màu trắng bên trong.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Thẩm Tư Diệp thò tay vào trong tay áo rộng của mình. Nàng không có vũ khí, nhưng nàng có thứ khác. Đó là một túi bột vôi sống trộn với độc dược gây tê do chính nàng bào chế từ các loại thảo dược tìm được. Nàng chờ đợi thời cơ, khi sát thủ lao đến một lần nữa với chiêu thức quyết định, nàng đột ngột dừng bước, xoay người lại và tung mạnh nắm bột về phía mặt đối phương.
“Ách!” Sát thủ không kịp đề phòng, bị bột vôi bay thẳng vào mắt. Hắn hét lên một tiếng đau đớn, thanh đoản đao rơi xuống đất, hai tay ôm lấy mắt, loạng choạng lùi lại phía sau.
Nhưng hắn là một kẻ cực kỳ tàn độc và dạn dày kinh nghiệm chiến đấu. Dù bị mù tạm thời, hắn vẫn nghe tiếng gió để định vị. Hắn vung mạnh một cú đấm về phía trước, trúng ngay bả vai của Thẩm Tư Diệp khiến nàng ngã văng ra đất, đầu đập vào một thân trúc đau nhói.
Sát thủ mò mẫm nhặt lại thanh đoản đao, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn và giận dữ: “Con khốn! Ta sẽ băm vằm ngươi ra làm trăm mảnh!”
Hắn lao đến, thanh đoản đao đâm thẳng xuống ngực Thẩm Tư Diệp. Nàng nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Chẳng lẽ mọi nỗ lực của nàng, nỗi oan mười năm của cha nàng sẽ phải kết thúc ở đây sao?
“Keng!”
Một tiếng va chạm kim loại đanh gọn vang lên bên tai nàng. Một luồng kiếm khí mạnh mẽ quét qua, thổi bay những chiếc lá tre khô xung quanh. Thẩm Tư Diệp mở mắt ra, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng chắn trước mặt mình. Tà áo đỏ thẫm bay lượn, thanh Cự Khuyết kiếm trong tay Triển Chiêu đang tỏa ra một luồng sát khí lạnh người.
“Dám đụng đến người của Phủ Khai Phong, ngươi chán sống rồi!” Giọng Triển Chiêu lạnh như băng tuyết ngàn năm. Chàng không hề nương tay, chỉ với một chiêu kiếm cực nhanh và dứt khoát, chàng đã đánh gãy cổ tay của tên sát thủ, khiến hắn ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn mất đi khả năng chống cự.
Triển Chiêu không thèm nhìn tên sát thủ đang rên rỉ dưới đất, lập tức quay người lại, quỳ một gối xuống bên cạnh Thẩm Tư Diệp. Gương mặt chàng tràn đầy sự lo lắng, bàn tay run rẩy khẽ chạm vào bả vai bị thương của nàng: “Tư Ngôn! Đệ có sao không? Có bị thương ở đâu nghiêm trọng không?”
Thẩm Tư Diệp hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau ở bả vai và đầu, khẽ lắc đầu: “Ta không sao. May mà chàng đến kịp. Mau… mau lấy chiếc hộp gỗ khảm trai trong tay hắn. Đó là chứng cứ duy nhất còn sót lại từ thư viện.”
Triển Chiêu lập tức nhặt chiếc hộp gỗ lên, cẩn thận cất vào trong người, sau đó một tay đỡ Thẩm Tư Diệp đứng dậy. Thấy nàng đứng không vững, chàng không ngần ngại vòng tay qua eo nàng, ôm chặt lấy nàng để làm điểm tựa. Cảm giác ấm áp từ lồng ngực của Triển Chiêu truyền qua lớp áo mỏng khiến Thẩm Tư Diệp cảm thấy an tâm đến lạ kỳ.
“Chúng ta phải đưa tên này về Phủ Khai Phong ngay lập tức,” Triển Chiêu nói, ánh mắt nhìn về phía tên sát thủ giờ đã bị binh lính chạy đến khống chế. “Lưới sắt đã vây thành, kẻ đứng sau màn không thể trốn chạy được nữa rồi.”
Thẩm Tư Diệp nhìn ngọn lửa phía xa đã bắt đầu bị khống chế, trong lòng tự nhủ: Cha ơi, ngày con rửa sạch oan khuất cho người không còn xa nữa.