Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 28: Lộ Diện Kẻ Chủ Mưu

Tại đại sảnh của Ngự Sử Đài, bầu không khí ngột ngạt đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Bao Thanh Thiên ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt đen nghiêm nghị không một chút biểu cảm, đôi mắt sắc sảo như muốn nhìn thấu tâm can của tất cả những kẻ đang đứng phía dưới. Bên cạnh ông, Công Tôn Sách đang cẩn thận lật giở những tài liệu thu thập được từ chiếc hộp gỗ khảm trai mà Thẩm Tư Diệp và Triển Chiêu đã cứu được từ đám cháy.

Toàn bộ các quan viên của Ngự Sử Đài, bao gồm cả Tả ngự sử phó Vương Hoài, đều có mặt đông đủ. Vương Hoài là một nam tử trung niên có gương mặt chữ điền, chòm râu dê tỉ mỉ, luôn tỏ ra là một kẻ thanh liêm, chính trực nhưng trong mắt Thẩm Tư Diệp, kẻ này chính là một con cáo già xảo quyệt nhất chốn triều đường.

Thẩm Tư Diệp bước lên phía trước, bả vai nàng đã được băng bó sơ bộ, sắc mặt tuy có chút nhợt nhạt nhưng phong thái vô cùng ung dung, đĩnh đạc của một vị giám sát ngự sử. Nàng cúi đầu hành lễ với Bao Công: “Bao đại nhân, hạ quan đã tìm ra cơ chế sát hại ba sĩ tử kỳ thi Đình vừa qua, đồng thời cũng tìm ra kẻ đã ra lệnh đốt thư viện để tiêu hủy chứng cứ ngày hôm nay.”

Vương Hoài khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng nói mang theo sự khinh miệt rõ rệt: “Thẩm Tư Ngôn, ngươi chỉ là một tân khoa bảng nhãn, được Bao đại nhân nâng đỡ mới có cơ hội đứng ở đây nói chuyện. Đừng có ăn nói hàm hồ, vu khống quan viên triều đình mà rước họa vào thân. Gậy ông đập lưng ông, coi chừng lời buộc tội của ngươi lại quay về hại chết chính ngươi.”

Thẩm Tư Diệp không hề nao núng, nàng quay sang nhìn thẳng vào mắt Vương Hoài, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: “Vương đại nhân, trắng đen phải rõ, trắng đen tự có luật pháp phân minh. Hạ quan có dám nói thì tự có bằng chứng thép trong tay, không cần đại nhân phải lo lắng.”

Nàng quay lại phía công đường, bắt đầu trình bày lập luận của mình với nhịp câu gãy gọn, sắc bén đặc trưng của bút danh Bạch Vô Y: “Bao đại nhân, ba sĩ tử bị hại đều chết vì một loại độc dược cực mạnh có tên là Vô Ảnh Tán. Loại độc này thông thường cần phải uống trực tiếp mới phát tác. Nhưng qua điều tra phòng trọ của các nạn nhân, hạ quan phát hiện ra họ không hề dùng chung bất kỳ nguồn nước hay thức ăn nào. Điểm chung duy nhất của bọn họ là gì?”

Nàng dừng lại một nhịp, đưa tay chỉ vào cây nến thơm trầm hương đang được đặt trên bàn chứng cứ của Phủ Khai Phong.

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

179.000đ

Xem chi tiết →

“Đó chính là nến dùng để học bài ban đêm,” Thẩm Tư Diệp nói lớn, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh. “Học tử thi cử ai cũng phải thức khuya đọc sách. Kẻ thủ ác đã vô cùng xảo quyệt khi trộn bột Vô Ảnh Tán vào trong sáp nến. Khi nến cháy, độc dược sẽ theo làn khói mỏng tỏa ra khắp phòng kín. Các sĩ tử hít phải khói độc trong nhiều giờ liền, độc tố tích tụ dần trong phổi rồi đi vào máu, gây ra cái chết giống như một cơn đột quỵ tự nhiên. Đây là một phương thức giết người không để lại dấu vết vô cùng tàn nhẫn.”

Cả đại sảnh xôn xao. Công Tôn Sách khẽ gật đầu, vuốt râu tán thưởng: “Suy luận rất chặt chẽ. Nhưng Thẩm đại nhân, làm sao ngươi chứng minh được ai là người đã cung cấp những cây nến độc này cho các sĩ tử?”

“Rất đơn giản,” Thẩm Tư Diệp tự tin trả lời. “Loại nến này được sản xuất bởi một tiệm nến lớn ở phía Nam thành Biện Kinh. Qua đối chiếu sổ sách thu chi của tiệm nến mà Triển hộ vệ vừa tịch thu được từ tên sát thủ bị bắt giữ trong rừng trúc, có một lượng lớn nến trầm hương đặc biệt đã được mua bằng ngân lượng từ phủ của Tả ngự sử phó Vương Hoài đại nhân!”

Vương Hoài nghe đến đây, sắc mặt lập tức thay đổi, từ đỏ chuyển sang trắng bệch nhưng hắn vẫn cố giữ bình tĩnh, lớn tiếng cãi vã: “Ngươi vu khống! Phủ của ta mỗi năm mua hàng trăm cây nến để dùng, làm sao ta biết được có kẻ lén trộn độc vào đó để hại người? Hơn nữa, ta và các sĩ tử đó không oán không thù, tại sao ta phải giết bọn họ?”

“Bởi vì bọn họ đang nắm giữ những mảnh mật mã giải mã bản đồ phòng thủ biên giới mười năm trước!” Thẩm Tư Diệp dõng dạc nói, giọng nàng đanh lại đầy căm phẫn. “Mười năm trước, Thẩm Duệ đại nhân bị khép tội oan vì bản đồ biên giới bị đánh cắp. Thực chất, kẻ đánh cắp bản đồ chính là ngươi, Vương Hoài! Ngươi đã bán thông tin cho ngoại bang để đổi lấy sự thăng tiến và tiền tài. Nhưng cha ta trước khi bị bắt đã kịp thời mã hóa bản đồ bằng một chiếc vòng cổ hạt châu đỏ và chia nhỏ mật mã gửi cho các học trò trung thành của ông.”

“Không chỉ vậy,” Thẩm Tư Diệp nói tiếp, ánh mắt nàng lạnh xuống thêm một phần. “Mười năm trước, kẻ dâng tấu sớ khép tội phản quốc cho cha ta chính là Bàng Thái sư. Nhưng Thái sư tuổi cao quyền trọng, không thể tự mình làm hết những việc bẩn thỉu này. Ngươi, Vương Hoài, xuất thân hàn vi, sở dĩ leo lên đến chức Tả ngự sử phó chỉ trong mười năm chính là nhờ Thái sư đứng sau nâng đỡ, thao túng kết quả các kỳ khảo hạch để đẩy ngươi lên. Ngươi vừa là kẻ trực tiếp ra tay giết người diệt khẩu, vừa là con cờ trung thành nhất của Thái sư cài cắm trong Ngự Sử Đài!”

Nàng rút từ trong ngực áo ra chiếc vòng cổ hạt châu đỏ di vật của mẫu thân, giơ cao trước công đường.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

“Chiếc vòng cổ này chính là chìa khóa cuối cùng,” Thẩm Tư Diệp nói, đôi mắt nàng rực lửa giận dữ xen lẫn niềm tự hào của một người con hiếu thảo. “Ba sĩ tử bị hại đều là những người giữ các mảnh mật mã đó. Ngươi giết bọn họ để bịt đầu mối, đồng thời tìm kiếm chiếc vòng cổ này để hoàn thiện bản đồ phòng thủ, chuẩn bị cho một âm mưu phản quốc lớn hơn. Tên sát thủ bị bắt trong rừng trúc chính là thuộc hạ thân tín của ngươi, hắn đã khai nhận toàn bộ hành vi đốt thư viện để tiêu hủy hồ sơ vụ án mười năm trước theo lệnh của ngươi!”

Vương Hoài loạng choạng lùi lại một bước, trán rịn đầy mồ hôi hột. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ đỏ rực dưới ánh sáng ban ngày, như nhìn thấy chiếc thòng lọng của định mệnh đang siết chặt lấy cổ mình. Nhưng là một con cáo già chốn quan trường, hắn lập tức tìm cách cắn trả:

“Bao đại nhân! Lời của Thẩm Tư Ngôn hoàn toàn là một phía! Hắn là ai mà lại có chiếc vòng cổ của Thẩm gia? Thẩm gia mười năm trước đã bị tịch thu gia sản, lưu đày biên ải, nam đinh đều đã chết sạch! Tại sao hắn lại giữ di vật của Thẩm Duệ? Hắn… hắn chắc chắn có lai lịch bất minh!”

Vương Hoài tiến lên một bước, chỉ thẳng vào mặt Thẩm Tư Diệp, ánh mắt lóe lên sự độc địa tột cùng: “Bao đại nhân, hạ quan nghi ngờ Thẩm Tư Ngôn chính là tàn dư của Thẩm gia, giả mạo danh tính để tham gia khoa cử, mưu đồ bất chính! Theo luật pháp Đại Tống, tội giả mạo danh tính đi thi là tội chết, tru di tam tộc! Xin đại nhân cho người khám xét thân thể hắn ngay lập tức!”

Cả đại sảnh một lần nữa chấn động. Triển Chiêu đứng bên cạnh lập tức bước lên một bước, tay đặt lên chuôi kiếm Cự Khuyết, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào Vương Hoài, sẵn sàng ra tay bảo vệ Thẩm Tư Diệp bất cứ lúc nào.

Thẩm Tư Diệp đứng giữa công đường, gió từ ngoài cửa thổi vào làm tà áo nho sinh của nàng bay lượn. Nàng biết, thời khắc quyết định đã đến. Để rửa sạch oan khuất cho cha, nàng phải đánh đổi bằng chính mạng sống và danh dự của bản thân. Trận chiến này, nàng không thể lùi bước.