Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 29: Công Đường Rửa Oan
Giữa đại sảnh Phủ Khai Phong, tiếng trống kêu oan ngoài cửa vẫn còn vang vọng, trầm hùng và uy nghiêm như tiếng sấm giữa trời quang. Thẩm Tư Diệp đứng thẳng người, đối diện với ánh mắt uy nghiêm của Bao Thanh Thiên và những gương mặt đầy vẻ nghi ngờ, dò xét của các quan viên Ngự Sử Đài.
Vương Hoài đứng bên cạnh cười đắc ý, hắn tưởng rằng mình đã nắm chắc phần thắng khi đánh trúng vào tử huyệt thân phận của nàng. Luật pháp Đại Tống vô cùng nghiêm khắc, tội cải trang nam nhi, giả mạo danh tính tham gia khoa cử và bước chân vào triều đường là tội khi quân, nhẹ thì chém đầu, nặng thì tru di gia tộc. Hắn muốn dùng cái chết của nàng để chôn vùi vĩnh viễn sự thật mười năm trước.
“Thẩm Tư Ngôn, ngươi có gì để nói không?” Giọng Bao Công trầm xuống, mang theo một sức nặng ngàn cân áp đặt xuống không gian công đường.
Thẩm Tư Diệp khẽ nhắm mắt lại. Trong tâm trí nàng, hình ảnh người cha gầy gò, nắm lấy tay nàng trước khi bị giải đi trong đêm mưa gió mười năm trước hiện lên rõ mười mươi. “Tư Diệp, con phải sống, phải thay cha nhìn thấy ngày công lý được thực thi.” Lời dặn dò ấy như một dòng nước ấm chảy qua tim, tiếp thêm cho nàng một dũng khí vô song.
Nàng mở mắt ra, không hề có một chút sợ hãi hay trốn chạy. Nàng đưa tay lên đầu, từ từ tháo bỏ chiếc mũ quan màu đen của một giám sát ngự sử. Khi chiếc mũ được đặt xuống bàn, mái tóc đen dài, mềm mại như lụa của nàng lập tức xõa xuống qua hai vai, bay nhẹ trong gió sương của Biện Kinh. Gương mặt nàng, vốn đã thanh tú, nay càng lộ rõ vẻ nữ nhi xinh đẹp, kiên cường vô ngần.
Nàng quỳ hai gối xuống mặt đất lạnh giá, dập đầu ba cái thật lớn trước Bao Công: “Bao đại nhân, tội thần tên thật là Thẩm Tư Diệp, là con gái độc nhất của cựu Ngự sử Thẩm Duệ. Mười năm trước, gia tộc của ta bị hàm oan, cha ta phải ngậm hờn nơi chín suối. Vì muốn tìm lại công lý cho cha, rửa sạch vết nhơ phản quốc cho Thẩm gia, ta đã cải trang nam nhi, lấy tên của người em trai đã khuất là Thẩm Tư Ngôn để đi thi. Ta biết tội này là khi quân phạm thượng, vạn kiếp bất phục, ta nguyện chấp nhận mọi hình phạt của luật pháp Đại Tống mà không một lời oán thán.”
Cả công đường im lặng đến đáng sợ. Nhiều quan viên không khỏi kinh ngạc, không ai ngờ vị tân khoa bảng nhãn tài hoa xuất chúng, phá án như thần trong những ngày qua lại là một nữ nhi yếu ớt.
“Nhưng trước khi chịu chết,” Thẩm Tư Diệp ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc bén như dao nhìn thẳng vào Vương Hoài khiến hắn run rẩy, “ta cầu xin Bao đại nhân hãy minh xét vụ án mười năm trước, vạch trần bộ mặt thật của kẻ phản quốc thực sự đang đứng trên công đường này!”
Nàng lấy từ trong người ra một bức di thư được giấu kín trong lớp áo lót bên ngực trái. Đây là bức thư của cha nàng viết trước khi chết, được bảo quản vô cùng cẩn thận, nét mực tuy đã mờ nhưng con dấu đỏ của Thẩm gia vẫn còn nguyên vẹn.
“Đây là di thư của cha ta, trong đó ghi rõ quá trình ông bị Vương Hoài hãm hại và cách thức giải mã bản đồ phòng thủ biên giới bằng chiếc vòng cổ hạt châu đỏ này!” Thẩm Tư Diệp đặt bức thư và chiếc vòng cổ lên trước mặt Bao Công.
Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →Vương Hoài hoảng hốt, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn vội vàng quỳ xuống, dập đầu lia lịa: “Bao đại nhân! Đừng nghe lời con khốn này! Nàng ta là tội nhân khi quân, lời nói không có giá trị trước pháp luật! Xin đại nhân lập tức cho đao phủ chém đầu nàng ta để giữ nghiêm kỷ cương phép nước!”
“Câm mồm!” Bao Công đập mạnh kinh堂 mộc (búa công đường) xuống bàn, tiếng nổ đanh gọn khiến Vương Hoài giật bắn mình, không dám ho he thêm một lời.
Lúc này, Triển Chiêu bước lên phía trước. Chàng quỳ một gối xuống bên cạnh Thẩm Tư Diệp, vẻ mặt vô cùng kiên định, hai tay dâng lên một tấu chương màu vàng nhạt: “Bao đại nhân, thuộc hạ có bằng chứng bổ sung. Trong quá trình điều tra tiệm nến độc của Vương Hoài, thuộc hạ đã tìm thấy bức thư liên lạc bí mật giữa hắn và tướng lĩnh ngoại bang Liêu quốc về việc mua bán bản đồ phòng thủ biên giới. Bức thư này có chữ ký và con dấu riêng của Vương Hoài, không thể chối cãi!”
Chàng quay sang nhìn Thẩm Tư Diệp, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng và che chở, sau đó nói tiếp với Bao Công: “Thẩm cô nương tuy giả nam đi thi là phạm luật, nhưng nàng đã có công lớn trong việc phá giải vụ án mạng liên hoàn của các sĩ tử, cứu mạng nhiều học tử vô tội, đồng thời tìm lại bản đồ phòng thủ quốc gia, ngăn chặn một cuộc chiến tranh biên giới đẫm máu. Công lao của nàng đối với giang sơn xã tắc là không thể đong đếm. Cầu xin Bao đại nhân khai ân, xin hoàng thượng đặc xá cho nàng!”
“Chúng ta cũng cầu xin Bao đại nhân khai ân cho Thẩm cô nương!”
Từ ngoài công đường, tiếng hét lớn vang lên. Hàng chục sĩ tử tân khoa, những người đã được Thẩm Tư Diệp cứu mạng khỏi âm mưu nến độc, cùng nhau quỳ rạp xuống sân phủ Khai Phong. Họ đều là những nhân tài tương lai của đất nước, tiếng nói của họ mang một sức nặng dư luận vô cùng lớn.
Bao Thanh Thiên nhìn bức di thư, bản đồ phòng thủ, bức thư thông địch phản quốc của Vương Hoài, rồi nhìn xuống Thẩm Tư Diệp đang quỳ dưới đất với mái tóc xõa dài kiên cường. Gương mặt nghiêm nghị của ông khẽ giãn ra, hiện lên một chút xót xa và kính trọng dành cho tấm lòng hiếu thảo của người con gái này.
“Vương Hoài!” Bao Công hét lớn, giọng nói như sấm truyền. “Bằng chứng phạm tội phản quốc, giết người bịt đầu mối của ngươi đã rõ như ban ngày. Ngươi còn gì để chối cãi?”
Vương Hoài ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn sụp đổ. Hắn biết mình đã thua, thua dưới tay một nữ nhi mười chín tuổi mà hắn luôn khinh thường.
Nhưng ngay khoảnh khắc tưởng như đã cùng đường, Vương Hoài chợt ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt tuyệt vọng lóe lên một tia độc địa cuối cùng: “Ta đâu có ngu ngốc mà một mình gánh hết tội này! Bao Thanh Thiên, ngươi tưởng chỉ cần bắt được ta là xong sao? Kẻ thật sự đứng sau tất cả, kẻ đã dâng tấu sớ hãm hại Thẩm Duệ mười năm trước, kẻ đã nâng đỡ cho ta từng bước một… chính là Bàng Thái sư! Ta chẳng qua chỉ là một con chó săn của ông ta mà thôi!”
Lời này vừa dứt, cả đại sảnh chấn động dữ dội không kém lúc Thẩm Tư Diệp lộ diện là nữ nhi. Bao Thanh Thiên gương mặt trầm xuống như nước. Ông biết rõ Bàng Thái sư là nhạc phụ của hoàng thượng, muốn động đến một vị Thái sư quyền khuynh triều dã không thể chỉ dựa vào lời khai của một kẻ tội đồ đang cùng đường. Nhưng lời thề công minh chấp pháp đã khắc sâu trong xương cốt Bao Công từ thuở thiếu thời không cho phép ông làm ngơ.
“Được.” Bao Công trầm giọng, ánh mắt kiên định không hề nao núng. “Lời khai của ngươi, bản phủ sẽ ghi vào hồ sơ, cùng với di thư của Thẩm đại nhân và bức thư thông địch này, dâng thẳng lên hoàng thượng ngự lãm. Bàng Thái sư có tội hay không, tự có hoàng thượng và thiên lý phán xét, không phải phần một tội đồ như ngươi lôi kéo người khác xuống bùn cùng mình để mong giảm nhẹ tội trạng.”
“Người đâu! Lột bỏ quan phục của Vương Hoài, tống vào ngục tối chờ ngày xét xử nghiêm trị!” Bao Công ra lệnh. “Còn về phần Thẩm Tư Diệp…”
Ông nhìn nàng, giọng nói dịu đi vài phần: “Ngươi giả nam đi thi là phạm luật triều đình, nhưng công lao cứu quốc, rửa oan cho trung thần là vô cùng to lớn. Bản phủ sẽ đích thân dâng tấu chương lên hoàng thượng, trình bày rõ ngọn ngành để xin xá tội cho ngươi. Trong thời gian chờ ý chỉ của hoàng thượng, ngươi tạm thời được lưu lại Phủ Khai Phong dưới sự giám sát của Triển hộ vệ.”
Thẩm Tư Diệp dập đầu một lần nữa, những giọt nước mắt ấm áp sau mười năm kìm nén cuối cùng cũng rơi xuống, lăn dài trên má: “Tạ Bao đại nhân công minh! Cha ơi… người có linh thiêng… hãy yên nghỉ…”
Triển Chiêu khẽ đỡ nàng dậy, bàn tay chàng siết chặt lấy tay nàng, truyền cho nàng một sự ấm áp vô bờ bến giữa mùa đông Biện Kinh lạnh giá.