Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 30: Trăng Sáng Trên Biện Kinh

Một tháng sau đại án Ngự Sử Đài, Biện Kinh đón nhận một trận tuyết đầu mùa tinh khôi. Những bông tuyết trắng xóa rơi nhẹ trên những mái ngói cong cong của Phủ Khai Phong, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch và thanh bình đến lạ kỳ.

Vụ án của Thẩm gia mười năm trước đã được rửa sạch oan khuất. Hoàng thượng sau khi đọc tấu chương của Bao đại nhân, vô cùng cảm động trước tấm lòng hiếu thảo và tài năng xuất chúng của Thẩm Tư Diệp, đã xuống chiếu minh oan cho Thẩm Duệ, phục hồi danh dự và truy phong ông làm Thái tử Thái phó. Đối với tội khi quân của Thẩm Tư Diệp, hoàng thượng đặc xá miễn tội chết, nhưng tước bỏ danh hiệu bảng nhãn và không cho phép nàng tiếp tục làm quan tại Ngự Sử Đài dưới danh nghĩa nam nhi nữa.

Còn về phần Bàng Thái sư, dù lời khai của Vương Hoài cùng những chứng cứ gián tiếp đủ khiến hoàng thượng nổi giận, nhưng vì thân phận nhạc phụ quốc trượng, ông ta cuối cùng chỉ bị cách hết chức vụ thực quyền trong triều, giam lỏng tại phủ đệ chờ điều tra thêm, không bị trị tội công khai như Vương Hoài hay Lâm Hoài An. Thẩm Tư Diệp hiểu rõ, đó là cái giá của việc đối đầu với quyền lực tột đỉnh chốn hoàng thành, nhưng ít nhất sự thật về cha nàng đã được thiên hạ biết đến, và kẻ chủ mưu cuối cùng cũng không còn có thể lộng hành như trước.

Trước khi khép lại hồ sơ vụ án để dâng lên hoàng thượng, Bao Công đặc cách cho phép Thẩm Tư Diệp cùng Triển Chiêu đến phủ đệ Bàng Thái sư một chuyến, danh nghĩa là xác nhận lại vài chi tiết cuối cùng. Đây là lần đầu tiên nàng được nhìn thấy tận mắt gương mặt kẻ đã cướp đi cha mẹ và mười năm thanh xuân của mình.

Bàng Cát ngồi trong thư phòng riêng, bên ngoài có quân cấm vệ canh giữ nghiêm ngặt, nhưng phong thái vẫn còn nguyên vẻ kiêu mạn của kẻ từng một tay che trời suốt mấy chục năm. Ông ta nhìn Thẩm Tư Diệp từ đầu đến chân, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt pha lẫn khinh miệt và tiếc nuối.

“Con gái của Thẩm Duệ…” Bàng Thái sư chậm rãi lên tiếng, giọng nói già nua nhưng vẫn còn uy lực. “Ngươi giống cha ngươi ở cái tính cố chấp không biết điều. Năm xưa, lão phu chỉ cần ông ta nhắm mắt làm ngơ trước một chuyến hàng bản đồ bán cho sứ thần Liêu quốc, đổi lấy vàng bạc và một chỗ dựa vững chắc hơn để đối trọng với phe cánh đối nghịch trong triều. Thẩm Duệ chỉ cần im lặng, cả nhà các ngươi đã có thể sống sung túc đến trọn đời.”

“Nhưng cha ta không phải kẻ tham lam như ngươi.” Tư Diệp nghiến răng, giọng nói run lên vì phẫn nộ kìm nén suốt mười năm.

“Đúng vậy, ông ta chọn dâng biểu tố cáo lão phu lên hoàng thượng.” Bàng Thái sư nhún vai, không hề có nửa phần hối hận. “Một khi để lộ ra ngoài, lão phu mất trắng không chỉ vàng bạc mà cả tính mạng và cơ đồ dòng họ Bàng thị. Lão phu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ra tay trước, đánh tráo bản đồ, đổ hết tội lên đầu ông ta. Mười năm nay, lão phu vẫn ngủ ngon giấc, cho đến khi ngươi xuất hiện.”

Câu trả lời lạnh lùng, trần trụi đến tàn nhẫn ấy khiến Tư Diệp lặng người. Không có oán thù cá nhân sâu sắc, không có âm mưu tày trời nào vĩ đại hơn ngoài lòng tham quyền lực và nỗi sợ bị vạch trần của một kẻ quen thói đứng trên muôn người. Cha nàng đã chết, oan khuất kéo dài mười năm, tất cả chỉ vì hai chữ “im lặng” mà ông không chịu thốt ra.

“Ngươi sẽ phải trả giá.” Triển Chiêu bước lên một bước, giọng nói lạnh như băng. “Dù hoàng thượng có nể tình nhạc phụ mà nương tay, tội ác của ngươi cũng sẽ được đời đời ghi vào sử sách.”

Bàng Thái sư không đáp lại, chỉ quay mặt đi, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra khung cửa sổ phủ đầy tuyết trắng, như thể đang tự giam mình trong chính sự cô độc mà quyền lực đã mang lại suốt cả cuộc đời.

Rời khỏi phủ đệ, Tư Diệp cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn. Nàng không cần một lời xin lỗi từ kẻ đó, chỉ cần biết sự thật, và sự thật ấy nay đã phơi bày trọn vẹn.

Về phần Lâm Hoài An và Vương Hoài, tội trạng giết người diệt khẩu, thông đồng tiêu hủy cơ mật quốc phòng đã rõ như ban ngày, không thể khoan hồng. Lâm Hoài An bị xử trảm ngay tại pháp trường ngoài cổng thành, đầu bêu ba ngày để răn đe bá quan. Vương Hoài vì có công khai báo thêm về Bàng Thái sư nên được giảm án chết, nhưng vẫn phải chịu tội lưu đày biệt xứ đến Lĩnh Nam, cả đời không được trở về Biện Kinh. Công Tôn Sách, người đã âm thầm hỗ trợ nàng biết bao lần trong suốt hành trình phá án, cũng đến chúc mừng nàng trong ngày nhận chức mới, chỉ cười hiền nói một câu: “Cô nương đã hoàn thành xuất sắc điều mà không phải ngỗ tác lâu năm nào cũng làm được.”

Tuy nhiên, Bao Thanh Thiên vì tiếc nuối một tài năng phá án hiếm có, đã đặc cách nhận nàng vào Phủ Khai Phong với thân phận mới: Nữ cố vấn tư pháp đầu tiên của phủ. Ngày nàng chính thức nhậm chức, Bao Công đích thân đến tận hậu viện trao cho nàng một chiếc thẻ bài khắc hai chữ “Minh Sát” bằng ngọc bích. Ông nhìn nàng, ánh mắt nghiêm nghị hiếm hoi dịu lại: “Ngươi là người đầu tiên trong lịch sử Phủ Khai Phong mang thân phận này. Ta hy vọng ngươi sẽ dùng đôi mắt tinh tường và tấm lòng chính trực của mình để soi rọi thêm nhiều oan khuất khác giữa chốn nhân gian, như cách ngươi đã rửa sạch oan khuất cho cha mình.” Tư Diệp nhận lấy thẻ bài, cúi đầu thật sâu, không nói nên lời vì xúc động.

Từ nay, nàng không cần phải giấu mình trong lớp áo nho sinh thô kệch nữa, được tự do sống đúng với thân phận nữ nhi của mình.

Trong gian phòng nhỏ ấm áp của nàng tại hậu viện Phủ Khai Phong, Thẩm Tư Diệp đang ngồi bên bậu cửa sổ, ngắm nhìn những bông tuyết rơi ngoài sân. Nàng mặc một bộ y phục nữ nhi màu hồng nhạt, mái tóc dài được bới gọn gàng, cài một chiếc trâm bạc đơn giản nhưng thanh nhã. Gương mặt nàng hồng hào, rạng rỡ hơn trước rất nhiều, không còn vẻ u sầu, mệt mỏi của những ngày gánh vác thù nhà nợ nước.

Trên chiếc bàn gỗ nhỏ bên cạnh nàng, một cây nến thơm trầm hương đang cháy lặng lẽ, tỏa ra làn khói mỏng ấm áp, xua tan cái lạnh giá của mùa đông.

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

179.000đ

Xem chi tiết →

Hương trầm thanh khiết giúp nàng cảm thấy thư thái, nhẹ nhõm vô cùng. Từ nay về sau, mỗi khi thắp ngọn nến này lên, nàng sẽ không còn phải đối mặt với những xác thi lạnh lẽo hay những âm mưu đen tối nữa, mà là để tận hưởng một cuộc sống bình yên, tự do tự tại bên cạnh những người nàng yêu quý.

Có tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài hành lang. Triển Chiêu bước vào, trên vai chàng còn vương vài hạt tuyết chưa kịp tan. Chàng đã cởi bỏ bộ quan phục đỏ thẫm uy nghiêm, chỉ mặc một bộ thường phục màu xanh lam giản dị nhưng vẫn không giấu được vẻ oai phong, tuấn lãng của một bậc đại hiệp.

Nhìn thấy Thẩm Tư Diệp trong trang phục nữ nhi, Triển Chiêu khẽ khựng lại một nhịp, ánh mắt chàng hiện lên sự kinh diễm và dịu dàng vô bờ bến. Chàng bước đến gần, đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ khảm trai tinh xảo.

“Tư Diệp,” chàng khẽ gọi tên thật của nàng, giọng nói trầm ấm như gió xuân lướt qua mặt hồ. “Hoàng thượng đã phê chuẩn việc phục hồi toàn bộ gia sản của Thẩm gia tại Biện Kinh. Đây là chiếc vòng cổ hạt châu đỏ của mẫu thân muội, ta đã xin Bao đại nhân cho phép mang về trả lại cho muội.”

Thẩm Tư Diệp mở chiếc hộp gỗ ra, nhìn chiếc vòng cổ màu đỏ rực rỡ nằm yên bình bên trong.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

Nàng nhẹ nhàng nâng chiếc vòng lên, cảm nhận hơi ấm từ những hạt châu đỏ sẫm. Chiếc vòng này đã cùng nàng đi qua bao nhiêu thăng trầm, từ những ngày lưu đày khổ cực cho đến những đêm dài thức trắng phá án ở Ngự Sử Đài. Giờ đây, nó đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình, trở lại làm một kỷ vật thiêng liêng đầy tình mẫu tử.

Nàng chợt nhớ lại hình ảnh mẫu thân ngồi bên khung cửi năm xưa, tay lần từng hạt châu đỏ, kể cho nàng nghe câu chuyện dân gian Giang Nam về loài chim sẻ tha hạt cườm đỏ trả ơn người cứu mạng. Ngày đó, nàng chỉ là một đứa trẻ ngây thơ, chưa từng nghĩ có ngày chiếc vòng cổ ấy sẽ trở thành chứng cứ then chốt phá giải một vụ án chấn động cả triều đình, minh oan cho chính người cha mà nó từng thuộc về. Vòng tròn số phận, cuối cùng cũng khép lại đúng nơi nó bắt đầu.

“Cảm ơn chàng, Triển đại nhân,” Thẩm Tư Diệp ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười, nụ cười đẹp nhất từ trước đến nay của nàng. “Nếu không có chàng âm thầm bảo vệ, đồng hành qua bao sóng gió, ta đã không thể có được ngày hôm nay.”

Triển Chiêu bước đến bên cạnh nàng, nhìn ra khoảng sân phủ đầy tuyết trắng ngoài cửa sổ. Chàng khẽ thở dài một tiếng, nhưng là một tiếng thở dài nhẹ nhõm, hạnh phúc: “Muội nói gì vậy? Trắng đen phải rõ, lòng người tự có thiên lý phân minh. Ta chỉ làm những việc một nam tử hán nên làm. Hơn nữa… bảo vệ muội chính là tâm nguyện lớn nhất cuộc đời của Triển mưu.”

Chàng quay sang nhìn nàng, ánh mắt kiên định, chân thành: “Tư Diệp, giờ đây oan khuất đã rửa sạch, muội không còn là Thẩm Tư Ngôn của Ngự Sử Đài nữa. Muội có nguyện ý cùng ta tiếp tục đi trên con đường này, cùng nhau phá giải những oan khuất của thế gian, bảo vệ sự bình yên cho bách tính Đại Tống không?”

Thẩm Tư Diệp nhìn thẳng vào mắt Triển Chiêu. Trong mắt chàng, nàng nhìn thấy bóng hình của chính mình, một cô gái kiên cường nhưng cũng đầy khát khao hạnh phúc giản đơn. Nàng khẽ gật đầu, đặt bàn tay nhỏ bé, ấm áp của mình vào lòng bàn tay to lớn, đầy những vết chai sần vì cầm kiếm của chàng.

“Ta nguyện ý,” nàng khẽ nói, giọng nói ngọt ngào như mật ngọt rót vào tai chàng. “Dù là đi đến chân trời góc bể, chỉ cần có chàng bên cạnh, ta không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa.”

Dưới bầu trời đêm Biện Kinh, vầng trăng sáng tỏ cuối cùng cũng nhô lên cao, xua tan những đám mây đen cuối cùng của cơn bão tuyết. Một chương mới đầy hy vọng, tình yêu và công lý đã chính thức bắt đầu đối với Thẩm Tư Diệp và Triển Chiêu. Ánh trăng dịu mát, thanh khiết bao trùm lên toàn bộ kinh thành, chiếu sáng đôi bóng hình đang tựa vào nhau bên bậu cửa sổ Phủ Khai Phong.