Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 6: Khói Trầm Trong Phòng Tối
Bóng tối bao trùm lấy Ngự Sử Đài khi canh ba vừa điểm. Tiếng mõ gõ của người tuần đêm vọng lại từ con phố phía xa, nghe mơ hồ và lạnh lẽo giữa trời thu Biện Kinh. Trong căn phòng chứa hồ sơ cũ của bộ lục sự, Thẩm Tư Diệp, lúc này đang mang thân phận Thẩm Tư Ngôn, ngồi bất động trước chiếc bàn gỗ đen. Nàng không thắp đèn dầu của nha môn. Thứ ánh sáng duy nhất trong phòng là ngọn lửa nhỏ nhoi phát ra từ một góc bàn, nơi nàng vừa châm một ngọn nến đặc biệt.
Đó là một cây nến thơm trầm hương được làm thủ công rất tỉ mỉ. Khói nến mỏng như tơ, lượn lờ bay lên rồi tan vào khoảng không ẩm mốc của căn phòng chứa đầy những cuộn giấy đã ố vàng theo năm tháng. Hương trầm ấm áp, thanh khiết nhanh chóng lan tỏa, đẩy lùi thứ mùi khó chịu của keo dán giấy mục và bụi bặm lưu cửu. Tư Diệp nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để giữ cho đầu óc tỉnh táo sau cả một ngày dài căng thẳng tại công đường. Nàng cần sự yên tĩnh tuyệt đối này để xâu chuỗi lại những manh mối hỗn loạn của vụ án sĩ tử thứ hai vừa tử vong.
Nạn nhân là Vương Khải, một thư sinh đến từ Lạc Dương, nổi tiếng với nét chữ vương hy chi đẹp như rồng bay phượng múa. Hắn chết ngay tại bàn viết của phòng thi phụ trong Ngự Sử Đài, khi chỉ còn một canh giờ nữa là kết thúc buổi thi sát hạch nội bộ. Khác với nạn nhân đầu tiên chết vì độc dược trộn trong trà, Vương Khải không hề ăn uống bất cứ thứ gì trong suốt buổi thi. Hắn chỉ viết, viết liên tục cho đến khi ngã gục xuống, hai mắt trợn trừng, đầu ngón tay trỏ và ngón giữa của bàn tay phải tím đen như than cháy.
Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm
179.000đ
Xem chi tiết →Tiếng bước chân rất nhẹ vang lên ngoài hành lang. Bước chân ấy đều đặn, nhịp nhàng nhưng mang theo một lực đạo trầm ổn của người có võ nghệ thượng thừa. Tư Diệp không cần mở mắt cũng biết đó là ai. Ở Ngự Sử Đài hay Phủ Khai Phong này, chỉ có một người có thể đi lại không tiếng động mà vẫn khiến người khác cảm nhận được áp lực vô hình như vậy.
“Thẩm ngự sử quả nhiên là người biết hưởng thụ. Giữa đêm khuya thanh vắng, một mình trốn ở phòng hồ sơ đốt trầm hương, thật khiến người ta không khỏi nghi ngờ mục đích của ngươi.”
Triển Chiêu đứng ở cửa phòng. Dưới ánh trăng mờ nhạt từ ô cửa sổ hắt vào, bộ y phục màu đỏ sẫm của ngự tiền thị vệ trông tối sẫm như màu máu khô. Thanh Cự Khuyết kiếm đeo bên hông hắn khẽ va chạm vào chiếc đai lưng bằng bạc, phát ra một tiếng “cạch” thanh mảnh nhưng sắc gọn.
Tư Diệp mở mắt, không hề tỏ ra hoảng hốt. Nàng chậm rãi đứng dậy, chắp tay hành lễ theo đúng nghi thức của một quan viên cấp dưới đối với bậc tiền bối:
“Triển đại nhân nói đùa rồi. Hạ quan thể chất vốn yếu ớt, lại hay bị chứng đau đầu hành hạ mỗi khi suy nghĩ quá độ. Hương trầm này là do mẫu thân tự tay chế chế cho hạ quan từ thuở nhỏ, có tác dụng định thần rất tốt. Nếu không có nó, e là hạ quan khó lòng thức nổi qua canh ba để tra cứu những sổ sách này.”
Triển Chiêu bước vào phòng. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua cây nến đang cháy dở trên bàn, rồi dừng lại trên khuôn mặt thanh tú của Tư Diệp. Dưới ánh sáng lung linh của ngọn nến trầm, làn da của nàng trông mịn màng một cách bất thường đối với một nam tử. Gương mặt ấy quá nhỏ, chiếc cổ thon dài giấu sau lớp cổ áo quan phục cao vút dường như đang cố che đậy một bí mật nào đó. Triển Chiêu khẽ nhíu mày, nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ lạnh lùng như thường lệ:
“Ngươi đã tìm thấy gì trong đống hồ sơ cũ này chưa? Vụ án của Vương Khải đã xôn xao khắp Biện Kinh. Sĩ tử các nơi đang tụ tập trước cửa nha môn đòi một lời giải thích. Nếu kỳ thi Đình sắp tới bị hoãn lại, hoàng thượng nổi giận, không ai trong chúng ta gánh nổi trách nhiệm.”
Tư Diệp khẽ chỉ tay vào cuộn giấy da dê đang mở sẵn trên bàn:
“Hạ quan đang xem lại danh sách những người cung cấp văn phòng phẩm cho kỳ thi sát hạch lần này. Triển đại nhân, ngài có thấy điều gì kỳ lạ trong cái chết của Vương Khải không?”
“Độc chất được xác định là thạch tín cực độc. Nhưng trên người hắn không có vết thương, trong bụng cũng không có tàn dư của độc dược. Công Tôn tiên sinh đã kiểm tra kỹ lưỡng, hoàn toàn không có dấu vết của việc ép uống thuốc độc.” Triển Chiêu lạnh giọng đáp, hai tay khoanh trước ngực, tựa lưng vào chiếc tủ gỗ lớn bên cạnh.
“Đúng vậy. Trắng đen phải rõ, độc không vào bằng đường miệng thì phải vào bằng đường khác.” Tư Diệp bước lại gần bàn, cầm lấy một thỏi mực chưa dùng đặt cạnh cuộn hồ sơ. “Vương Khải là người cực kỳ hiếu thắng. Hắn có một thói quen mà ít ai để ý, đó là mỗi khi mài mực, hắn thường dùng ngón tay trỏ của mình để miết nhẹ lên thỏi mực nhằm kiểm tra độ mịn của bột đá. Khi viết, hắn lại có thói quen liếm nhẹ đầu bút lông để giữ cho ngòi bút luôn nhọn.”
Triển Chiêu lập tức hiểu ra vấn đề, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh:
“Ngươi muốn nói là độc được trộn vào thỏi mực?”
“Chính xác.” Tư Diệp gật đầu, ngón tay nàng khẽ miết lên thỏi mực khô. “Thạch tín được nghiền cực mịn, trộn lẫn với keo da trâu dùng để đóng bánh mực. Khi mài mực với nước ấm, độc tố sẽ từ từ hòa tan. Vương Khải mài mực liên tục suốt ba canh giờ, độc tố thấm qua da đầu ngón tay đã bị nứt nẻ vì thời tiết hanh khô của mùa thu. Thêm vào đó, thói quen liếm bút của hắn đã trực tiếp đưa lượng độc chất còn lại vào cơ thể. Phương thức giết người này vô cùng tinh vi, kẻ ra tay phải hiểu rất rõ thói quen sinh hoạt của Vương Khải.”
Nàng đặt thỏi mực xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Triển Chiêu:
“Kẻ này không những biết rõ về Vương Khải, mà còn có khả năng tráo đổi thỏi mực chuyên dụng của trường thi. Thỏi mực này có đóng dấu của Lễ bộ, nghĩa là việc tráo đổi phải diễn ra ngay trong nội bộ những người quản lý thi cử. Triển đại nhân, ngài nghĩ sao?”
Triển Chiêu im lặng nhìn Tư Diệp. Sự sắc bén và khả năng quan sát chi tiết của vị tân khoa bảng nhãn này thực sự vượt xa những gì hắn tưởng tượng. Một thư sinh trói gà không chặt, lại có thể bình tĩnh phân tích cơ chế ngấm độc một cách rành mạch như một ngỗ tác lâu năm. Hơn nữa, mùi hương trầm từ cây nến trên bàn vẫn đang nhẹ nhàng lan tỏa, tạo nên một bầu không khí kỳ lạ giữa hai người. Nó quá thanh nhã, quá dịu dàng cho một phòng chứa hồ sơ lạnh lẽo của Ngự Sử Đài.
“Ngươi phân tích rất có lý.” Triển Chiêu chậm rãi nói, bước lại gần bàn hơn một chút. “Nhưng ngươi có biết, việc tự ý lấy thỏi mực tang chứng từ phòng chứa của Phủ Khai Phong về đây nghiên cứu là phạm vào quy củ của nha môn?”
Tư Diệp khẽ mỉm cười, nụ cười thoáng qua rất nhanh nhưng đủ để làm dịu đi nét nghiêm nghị trên gương mặt giả nam của nàng:
“Hạ quan không hề lấy tang chứng thật. Đây chỉ là một thỏi mực cùng loại mà hạ quan tự mình mua ở hiệu sách ngoài phố để mô phỏng lại quá trình mài mực mà thôi. Hạ quan vốn là người nhút nhát, nâng như nâng trứng còn không kịp, sao dám làm trái luật lệ của Phủ Khai Phong?”
“Nhút nhát?” Triển Chiêu khẽ hừ một tiếng, trong giọng nói có vài phần châm biếm nhưng không còn vẻ gay gắt như trước. “Một kẻ nhút nhát liệu có dám một mình nửa đêm lẻn vào đây, đối diện với ta mà không hề run sợ? Thẩm Tư Ngôn, ngươi rốt cuộc là người thế nào?”
Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần. Tư Diệp có thể ngửi thấy mùi gió sương lạnh lẽo bám trên vạt áo bào của Triển Chiêu, hòa quyện với hương trầm ấm áp từ cây nến của nàng. Thần sắc nàng không đổi, nhưng bàn tay giấu trong ống tay áo rộng đã khẽ siết chặt. Nàng biết, đứng trước một cao thủ như Triển Chiêu, chỉ một sơ hở nhỏ trong hơi thở cũng có thể khiến nàng bại lộ thân phận.
“Hạ quan chỉ là một kẻ muốn tìm ra sự thật để bảo vệ mạng sống của chính mình và của những sĩ tử vô tội khác mà thôi.” Tư Diệp cúi đầu, giọng nói trầm xuống, mang theo một chút nghẹn ngào được kiềm chế rất tốt. “Cha của hạ quan từng dạy, kẻ làm quan mà thấy oan không giải, thấy khuất không kêu, thì không bằng về quê cày ruộng. Hạ quan đỗ bảng nhãn, bước chân vào Ngự Sử Đài này, không phải để làm một con bù nhìn nhìn người khác chết dần chết mòn.”
Triển Chiêu nhìn chăm chằm vào đỉnh đầu của Tư Diệp. Lời nói của nàng tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự kiên định đáng kinh ngạc. Hắn thở dài một tiếng, thu lại vẻ dò xét:
“Được rồi. Chuyện thỏi mực ta sẽ tự mình đi điều tra phía Lễ bộ. Còn ngươi, đêm đã muộn, mau thu dọn đồ đạc về nghỉ ngơi đi. Đừng để ngày mai lên công đường với bộ dạng mệt mỏi, Bao đại nhân sẽ không thích điều đó đâu.”
Nói xong, Triển Chiêu quay người bước đi. Bóng dáng cao lớn của hắn nhanh chóng biến mất vào bóng tối ngoài hành lang, nhanh và im lặng như lúc hắn đến.
Tư Diệp nhìn theo hướng hắn đi, thở hắt ra một hơi dài. Nàng ngồi sụp xuống ghế, hai vai khẽ run nhẹ vì căng thẳng. Nàng đưa tay lên ngực, nơi chiếc vòng cổ hạt châu đỏ của mẫu thân đang được giấu kín dưới lớp lót áo trong. Những hạt châu lạnh ngắt chạm vào da thịt nàng, như một lời nhắc nhở về món nợ máu của gia đình chưa được trả.
Nàng nhìn cây nến thơm trầm hương đang cháy dần đến đế. Khói trầm vẫn bay lên, nhưng tâm trí nàng lúc này đã không còn tĩnh lặng được nữa. Vụ án thỏi mực độc này chắc chắn mới chỉ là bước khởi đầu cho một âm mưu lớn hơn nhiều, một âm mưu có thể nuốt chửng cả triều đình Đại Tống nếu nàng không kịp thời ngăn chặn.