Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 5: Bảng Nhãn Vào Ty
Kỳ thi Hội đầy sóng gió cuối cùng cũng kết thúc trong sự căng thẳng tột độ. Dù xảy ra hai vụ án mạng kinh hoàng của các sĩ tử Giang Nam, triều đình vẫn quyết định không hủy bỏ kỳ thi để tránh gây ra sự hoang mang lớn trong dư luận. Các bài thi được niêm phong và chấm điểm một cách vô cùng nghiêm ngặt dưới sự giám sát trực tiếp của ngự tiền thị vệ và Khai Phong Phủ.
Mười ngày sau, bảng vàng được treo lên trước cổng hoàng cung.
Thẩm Tư Ngôn, cái tên giả của Tư Diệp, chính thức đỗ vị trí Bảng nhãn, tức là người đứng thứ hai trong kỳ thi Hội lần này. Kết quả này không ngoài dự đoán của nàng, nhưng nó đã mang lại cho nàng một tấm vé quý giá để bước chân vào vương triều, trực tiếp tiếp cận với Ngự Sử Đài, nơi cha nàng từng làm việc và cũng là nơi ẩn chứa những bí mật đen tối nhất.
Theo quy định của triều đình Đại Tống, các sĩ tử đỗ cao trong kỳ thi Hội sẽ được bổ nhiệm vào các cơ quan trung ương để thực tập sự vụ. Thẩm Tư Ngôn, nhờ tài năng văn chương xuất chúng và sự tiến cử ngầm từ Khai Phong Phủ của Bao Công, đã được phân phó vào Ngự Sử Đài làm giám sát ngự sử thực tập.
Ngày đầu tiên nhận chức tại Ngự Sử Đài, Tư Diệp mặc một bộ quan phục màu xanh lục nhạt của quan viên cấp thấp, đội mũ sa đen, thắt lưng da thô. Dáng người nàng thanh mảnh, gương mặt nho nhã, trông thư sinh yếu ớt giữa những quan viên Ngự sử trung niên mặt mày nghiêm nghị, đầy sát khí của cơ quan giám sát triều đình.
Nàng bước vào đại sảnh của Ngự Sử Đài, lập tức nhận được những ánh mắt khinh miệt, lạnh nhạt từ các đồng liêu xung quanh. Một vị ngự sử trung niên, râu dài đến ngực, liếc nhìn nàng một cái rồi hừ lạnh:
- Triều đình giờ đây thật là nực cười, lại để cho một tên thư sinh trói gà không chặt, mặt búng ra sữa thế này vào làm giám sát ngự sử. Ngự Sử Đài là nơi luận tội bá quan, thanh lọc triều chính, chứ không phải là nơi để các công tử bột đến chơi đùa.
Tư Diệp không hề giận dữ. Nàng khẽ mỉm cười, chắp tay hành lễ một cách vô cùng chuẩn mực:
- Tiền bối dạy bảo rất phải. Học trò mới đến, còn nhiều điều chưa biết, mong được các vị tiền bối chỉ bảo thêm. Trứng khôn hơn vịt là điều không nên, học trò nhất định sẽ cố gắng học hỏi để không làm xấu mặt Ngự Sử Đài chúng ta.
Thái độ nhún nhường nhưng không hề hèn nhát của nàng khiến vị ngự sử kia không biết nói gì thêm, chỉ hậm hực quay đi chỗ khác.
Chiều hôm đó, khi Tư Diệp đang ở trong thư phòng phụ trách việc lưu trữ hồ sơ cũ để sắp xếp lại các văn bản cổ, một bóng người cao lớn bỗng nhiên bước vào. Đó là Triển Chiêu. Hắn mặc thường phục màu xanh thẫm, nhưng khí thế uy nghiêm của một ngự tiền thị vệ vẫn không hề giảm bớt.
Tư Diệp khẽ giật mình, vội vàng đứng dậy chào:
- Triển đại nhân, sao ngài lại đến đây? Nơi này là lưu trữ phòng của Ngự Sử Đài, người ngoài không phận sự khó lòng vào được.
Triển Chiêu đóng cửa phòng lại, bước đến gần nàng, nói khẽ:
- Ta đi cùng Bao đại nhân đến gặp Ngự Sử Đại Phu để bàn việc công. Nhân tiện, ta muốn đến gặp ngươi để báo cho ngươi một tin tức quan trọng về vụ án hai sĩ tử Giang Nam bị hại.
Tư Diệp ánh mắt sáng lên, vội hỏi:
- Tin tức gì vậy đại nhân? Có phải đã tìm ra mối liên hệ nào mới không?
Triển Chiêu gật đầu, hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ khảm trai đã được mở sẵn. Bên trong hộp là mảnh giấy da dê vẽ một phần bản đồ cổ nhặt được từ xác của Lâm Khải và một hạt châu đỏ mà hắn đã âm thầm giữ lại từ hiện trường vụ án Giang Hạo.
Bộ 2 hộp trang sức khảm trai
350.000đ
Xem chi tiết →- Công Tôn tiên sinh sau khi nghiên cứu kỹ mảnh giấy da dê này đã xác nhận, đây quả thực là một phần của bản đồ phòng thủ biên giới phía Bắc từ mười năm trước. - Triển Chiêu nghiêm nghị nói. - Và kỳ lạ hơn, chúng ta phát hiện ra Giang Hạo và Lâm Khải trước khi đến Biện Kinh đã từng tham gia vào một tổ chức buôn bán cổ vật ngầm ở vùng Giang Nam có tên là “Xích Châu Hội”. Biểu tượng của hội này chính là những hạt hồng ngọc đỏ sẫm thế này.
Tư Diệp nhìn chằm chằm vào hạt châu đỏ trong hộp. Nàng khẽ siết chặt tay áo, nơi chiếc vòng cổ của mẫu thân nàng vẫn đang được giấu kín.
-
Xích Châu Hội sao? - Tư Diệp lẩm bẩm. - Vậy là hai người bọn họ đến Biện Kinh không chỉ để thi cử, mà là để giao dịch bức bản đồ này với một kẻ nào đó trong triều đình?
-
Đúng vậy. - Triển Chiêu tiếp lời, ánh mắt hắn nhìn sâu vào mắt Tư Diệp đầy ẩn ý. - Và kẻ giao dịch với bọn họ rất có thể là một quan viên có thế lực lớn trong Ngự Sử Đài này. Kẻ đó đã ra tay diệt khẩu bọn họ khi thấy Khai Phong Phủ bắt đầu điều tra quá gắt gao, nhằm che giấu vết tích của bức bản đồ. Thẩm công tử, ngươi hiện tại đang ở ngay trong hang cọp, việc điều tra sẽ vô cùng nguy hiểm.
Tư Diệp hít một hơi thật sâu, ánh mắt nàng trở nên lạnh lùng và kiên định hơn bao giờ hết:
- Triển đại nhân, hạ quan đã quyết định bước chân vào đây thì không hề sợ hãi nguy hiểm. Nếu không vào hang cọp, sao bắt được cọp con? Hạ quan nhất định sẽ tìm ra kẻ đứng sau giao dịch bức bản đồ này.
Triển Chiêu khẽ thở dài, trong mắt xẹt qua một tia khâm phục khó tả đối với sự dũng cảm của người thiếu niên trước mặt. Hắn vỗ nhẹ lên vai nàng:
- Được, ta sẽ âm thầm hỗ trợ ngươi từ bên ngoài. Nếu có bất kỳ manh mối nào mới hoặc gặp nguy hiểm, hãy lập tức báo cho ta biết.
Nói rồi, Triển Chiêu nhanh chóng rời đi để tránh bị người khác phát hiện.
Đêm hôm đó, Tư Diệp được phân phó trực đêm tại Ngự Sử Đài để trông coi các thư phòng lưu trữ tài liệu mật. Đêm muộn, cả tòa nhà rộng lớn rơi vào sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng gió thu xào xạc thổi qua những rặng tre bên ngoài sân và ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ giấy.
Tư Diệp thắp một cây nến thơm trầm hương đặt trên bàn để xua đi cái lạnh và giữ cho đầu óc tỉnh táo. Nàng quyết định nhân cơ hội này để lén lút tìm kiếm lại hồ sơ vụ án của cha nàng năm xưa, vốn dĩ đã bị niêm phong và cất giữ ở một khu vực cấm trong lưu trữ phòng.
Nàng cầm theo cây nến, bước nhẹ nhàng qua các dãy hành lang tối tăm, hướng về phía căn phòng lưu trữ hồ sơ của các cựu quan viên đã bị khép tội. Căn phòng này bị khóa bằng một chiếc khóa sắt lớn, bên trên có niêm phong của Ngự Sử Đài.
Tư Diệp lấy từ trong túi áo ra một sợi dây thép nhỏ, khéo léo chọc vào ổ khóa. Với kiến thức về cơ quan và ổ khóa học được từ người sư phụ năm xưa, nàng chỉ mất vài nhịp thở để nghe thấy tiếng “tạch” giòn giã vang lên. Chiếc khóa sắt nặng nề đã được mở ra.
Nàng khẽ đẩy cửa bước vào, đóng cửa lại thật nhẹ nhàng để không gây ra tiếng động. Căn phòng đầy bụi bặm và mạng nhện hiện ra dưới ánh nến lờ mờ. Tư Diệp nhanh chóng tìm đến dãy kệ gỗ ghi chữ “Thẩm”. Nàng lướt nhanh ngón tay qua các tệp hồ sơ bám đầy bụi, tim đập liên hồi vì hồi hộp.
Đột nhiên, nàng nghe thấy một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía cửa phòng sau lưng mình. Đó là tiếng bước chân rất khẽ, gần như không có tiếng động, của một người có khinh công cực kỳ cao thâm.
Tư Diệp lập tức thổi tắt nến, căn phòng chìm vào bóng tối dày đặc. Nàng nép mình vào sau một kệ gỗ lớn, nín thở quan sát.
Cánh cửa phòng khẽ mở ra một khe nhỏ. Một bóng đen mặc y phục dạ hành, che kín mặt bước vào phòng. Hắn không dùng đèn hay nến, nhưng dường như có khả năng nhìn thấu bóng tối, sải bước thẳng về phía kệ gỗ chứa hồ sơ của cựu Ngự sử Thẩm Duệ, đúng nơi Tư Diệp vừa đứng lúc nãy.
Tư Diệp biết mình đã đụng độ với kẻ đột nhập bí ẩn. Nàng không muốn rút lui, đây là cơ hội duy nhất để bắt thóp kẻ đứng sau mọi chuyện. Nàng khẽ luồn tay vào tay áo, chuẩn bị sẵn vài cây kim châm tẩm thuốc mê mà nàng luôn mang theo bên người để phòng thân.
Tuy nhiên, trước khi nàng kịp ra tay, bóng đen kia dường như đã phát hiện ra sự hiện diện của nàng. Hắn quay phắt người lại, tay vung lên. Một luồng gió lạnh buốt mang theo sát khí ngút trời ập thẳng về phía Tư Diệp.
Nàng nhanh nhẹn nghiêng người né tránh. Lưỡi kiếm sắc bén của đối phương sượt qua vạt áo nàng, chém đứt một góc áo xanh lục rơi xuống đất. Bóng đen không dừng lại, tiếp tục tấn công dồn dập bằng những chiêu thức vô cùng tàn độc và nhanh lẹ.
Tư Diệp tuy có võ nghệ phòng thân nhưng không thể so sánh với một sát thủ chuyên nghiệp chuyên đi ám sát thế này. Nàng nhanh chóng bị dồn vào góc tường, không còn đường lui.
Khi lưỡi kiếm lạnh ngắt của bóng đen kề ngay sát cổ họng nàng, sẵn sàng lấy mạng nàng trong tích tắc, một tiếng “keng” giòn giã bỗng vang lên trong bóng tối. Một thanh kiếm khác đã kịp thời xuất hiện, đỡ lấy đòn chí mạng của bóng đen và đẩy lùi hắn ra xa vài bước.
Một bóng người cao lớn che chắn ngay trước mặt Tư Diệp. Mùi hương quen thuộc từ người nam tử đó tỏa ra khiến nàng lập tức nhận ra người đến cứu mình là ai.
Triển Chiêu.
Hắn đã không rời đi mà âm thầm bảo vệ nàng từ bóng tối suốt đêm nay.