Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài
Chương 4: Trường Thi Đẫm Máu
Tiếng la hét kinh hoàng giữa đêm khuya lập tức biến trường thi nghiêm trang thành một bãi chiến trường hỗn loạn. Tiếng bước chân rầm rập của binh lính tuần tra, tiếng xôn xao bàn tán đầy lo sợ của các sĩ tử từ các gian phòng thi vang lên không ngớt. Đề đốc trường thi và các quan giám khảo mặt cắt không còn một giọt máu, vội vã dẫn theo lính canh chạy về phía dãy phòng thi số chín.
Tư Diệp đứng bật dậy trong gian phòng hẹp của mình. Nàng ghé mắt qua khe cửa gỗ nhỏ, cố gắng quan sát tình hình bên ngoài. Lòng nàng dâng lên một dự cảm vô cùng xấu. Đúng như Triển Chiêu đã cảnh báo, kẻ sát nhân thực sự vẫn chưa dừng tay, và hắn đã táo bạo đến mức ra tay ngay trong trường thi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất của triều đình.
Chỉ một lát sau, một toán người bước vào dãy hành lang. Đi đầu không ai khác chính là Triển Chiêu, người đang chịu trách nhiệm tuần tra vòng ngoài của trường thi đêm nay. Sắc mặt hắn vô cùng ngưng trọng, thanh kiếm cầm trên tay sẵn sàng tuốt vỏ bất cứ lúc nào.
Tư Diệp không ngần ngại, nàng đẩy cửa phòng thi bước ra ngoài, lớn tiếng gọi:
- Triển đại nhân!
Một binh lính lập tức chĩa giáo vào nàng, quát lớn:
- Sĩ tử không được rời phòng thi! Quay lại ngay!
Triển Chiêu nghe thấy tiếng gọi, quay đầu lại nhìn. Thấy là Tư Diệp, hắn khẽ giơ tay ra hiệu cho binh lính hạ vũ khí xuống, rồi sải bước lại gần nàng.
-
Thẩm công tử, tại sao ngươi lại ra ngoài? - Triển Chiêu hỏi, giọng nói mang theo sự lo lắng kín đáo.
-
Triển đại nhân, có người bị hại đúng không? - Tư Diệp không trả lời câu hỏi của hắn mà hỏi ngược lại, ánh mắt kiên định. - Học trò đã nói rồi, thời gian là vàng ngọc khi điều tra án mạng. Nếu để lâu, các dấu vết trên tử thi sẽ biến đổi, kẻ thủ ác sẽ có thêm thời gian để tiêu hủy chứng cứ hoặc trốn thoát. Xin đại nhân cho phép học trò đi cùng để hỗ trợ khám nghiệm sơ bộ hiện trường.
Triển Chiêu nhìn sâu vào đôi mắt của người thiếu niên trước mặt. Hắn thấy trong đôi mắt ấy không phải là sự tò mò vô bổ của một kẻ hiếu kỳ, mà là một sự quyết tâm và lạnh lùng đáng sợ của một người đang tìm kiếm sự thật bằng mọi giá. Hơn nữa, năng lực phân tích của Tư Diệp hôm trước đã chứng minh nàng là một trợ thủ đắc lực.
-
Được, nhưng ngươi phải đi sát sau lưng ta, không được tự ý chạm vào bất cứ thứ gì khi chưa có lệnh của ta. - Triển Chiêu ra điều kiện.
-
Học trò tuân mệnh. - Tư Diệp chắp tay đáp.
Hai người nhanh chóng bước đến gian phòng thi số mười hai của dãy số chín. Hiện trường lúc này đã được phong tỏa bởi các binh lính. Bên trong gian phòng hẹp, một sĩ tử trẻ tuổi đang ngồi gục đầu trên bàn thi, tay vẫn còn cầm chiếc bút lông đã rơi mực đen loang lổ trên bài thi chưa hoàn thành.
Tư Diệp bước vào phòng, luồng không khí ngột ngạt và mùi tử khí thoảng nhẹ lập tức xộc vào mũi nàng. Nàng quỳ một gối xuống bên cạnh nạn nhân, bắt đầu quan sát một cách tỉ mỉ từ trên xuống dưới mà không cần chạm vào xác chết.
Xác nhận: Nạn nhân là Lâm Khải, một sĩ tử nổi tiếng kiêu ngạo, xuất thân từ một gia đình quan lại có thế lực ở Giang Nam, vốn là bạn học đồng hương của Giang Hạo. Nạn nhân tử vong trong tư thế ngồi gục, gương mặt không hề có dấu hiệu co giật hay sùi bọt mép như Giang Hạo. Tuy nhiên, đồng tử của hắn giãn to hết cỡ, da mặt tái nhợt, và kỳ lạ nhất là trên vùng cổ có xuất hiện những chấm đỏ li ti như bị kim đâm, tập trung nhiều xung quanh động mạch cảnh. Nguyên nhân: Nạn nhân chết do ngạt thở cấp tính dẫn đến suy tim, nhưng không phải do bị siết cổ bằng dây hay tay vì không có vết lằn bầm tím. Chất độc được sử dụng ở đây là một loại độc dược thẩm thấu cực mạnh, được đưa vào cơ thể qua các vết châm nhỏ trên cổ. Cơ chế: Kẻ sát nhân đã dùng một loại ám khí cực nhỏ, có thể là kim châm tẩm độc kịch độc của vùng Nam Cương, bắn hoặc đâm trực tiếp vào động mạch cảnh trên cổ nạn nhân. Chất độc này nhanh chóng theo dòng máu chạy thẳng lên não bộ, gây liệt lập tức trung khu thần kinh điều khiển hô hấp. Nạn nhân sẽ mất khả năng thở và tử vong trong vòng chưa đầy một khắc mà không kịp phát ra bất kỳ tiếng động lớn nào để báo động cho lính canh bên ngoài.
Tư Diệp đứng thẳng người dậy, quay sang nhìn Triển Chiêu, giọng nói trầm tĩnh nhưng lạnh lùng:
- Triển đại nhân, đây là một vụ giết người diệt khẩu vô cùng tinh vi. Nạn nhân Lâm Khải chết do trúng độc kim châm thẩm thấu qua động mạch cổ. Kẻ ra tay phải là một cao thủ có nội lực thâm hậu hoặc cực kỳ am hiểu huyệt vị, mới có thể tiếp cận nạn nhân trong phòng thi hẹp mà không gây ra tiếng động nào.
Triển Chiêu gật đầu, sắc mặt hắn càng thêm tối sầm lại. Hắn tiến lại gần thi thể Lâm Khải, dùng mũi kiếm khẽ gạt vạt áo của nạn nhân ra để kiểm tra. Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại ở một góc túi áo trong của Lâm Khải. Có một góc giấy màu vàng nhạt, hơi cũ nát đang thò ra ngoài.
Triển Chiêu dùng một chiếc kẹp tre cẩn thận rút mảnh giấy đó ra. Đó là một mảnh giấy da dê cũ, trên đó có vẽ những đường nét ngoằn ngoèo bằng mực đỏ đã phai màu, kèm theo một số ký tự cổ kỳ lạ.
Nhìn thấy mảnh giấy đó, tim Tư Diệp như ngừng đập một nhịp. Nàng nhận ra những nét vẽ đó. Đó chính là một phần của bản đồ phòng thủ biên giới phía Bắc, thứ bản đồ quân sự mật đã khiến gia đình nàng tan cửa nát nhà năm xưa. Tại sao Lâm Khải, một sĩ tử Giang Nam, lại có được một phần của bức bản đồ này trong người?
- Đây là cái gì? - Triển Chiêu lẩm bẩm, nhìn kỹ mảnh giấy da dê.
Tư Diệp khẽ siết chặt bàn tay trong tay áo rộng để ngăn bản thân không bị run rẩy. Nàng biết, nếu nàng tỏ ra quá am hiểu về bức bản đồ này lúc này, Triển Chiêu sẽ lập tức nghi ngờ thân phận của nàng. Nàng phải kìm nén sự kích động tột độ trong lòng, giả vờ như không biết gì.
- Triển đại nhân, có vẻ như đây là một loại bản đồ cổ hoặc sơ đồ kho báu nào đó. - Tư Diệp khẽ nói, giọng điệu tỏ ra tò mò của một thư sinh bình thường. - Liệu cái chết của Giang Hạo và Lâm Khải có liên quan đến việc tranh giành bức bản đồ này hay không?
Triển Chiêu không trả lời câu hỏi của nàng. Hắn cẩn thận cất mảnh giấy da dê vào trong ngực áo, rồi quay sang nhìn Tư Diệp với một ánh mắt vô cùng phức tạp:
- Thẩm công tử, vụ án này đã vượt xa tầm kiểm soát của trường thi rồi. Ta phải lập tức báo cáo việc này lên Bao đại nhân. Ngươi hãy quay trở lại phòng thi của mình và hoàn thành bài thi. Hãy nhớ, không được hé răng nửa lời về những gì ngươi vừa nhìn thấy đêm nay với bất kỳ ai, nếu không tính mạng của ngươi sẽ khó giữ.
Tư Diệp cúi đầu chắp tay:
- Học trò hiểu rõ nặng nhẹ. Xin đại nhân yên tâm.
Nàng quay trở về gian phòng thi của mình, nhưng tâm trí nàng lúc này đã hoàn toàn rối loạn. Bức bản đồ của cha nàng đã xuất hiện trở lại ở Biện Kinh, ngay trong tay của những sĩ tử Giang Nam đã chết. Kẻ đứng sau giật dây vụ án này chắc chắn là một thế lực cực kỳ lớn mạnh trong triều đình, kẻ đã từng hãm hại cha nàng năm xưa và giờ đây đang muốn diệt khẩu tất cả những ai nắm giữ manh mối về bức bản đồ đó.
Nàng khẽ chạm vào chiếc vòng cổ hạt châu đỏ trong tay áo, thầm thề trong lòng: “Cha, con nhất định sẽ tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau tất cả những việc này, trắng đen phải rõ, máu của cha không thể chảy vô ích.”