Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 3: Kỳ Thi Sóng Gió

Căn nhà trọ nhỏ hẹp nằm sâu trong con ngõ ẩm ướt ở phía Tây Biện Kinh là nơi trú chân tạm thời của Tư Diệp. Căn phòng chỉ kê vừa một chiếc giường tre nhỏ, một chiếc bàn gỗ thô và một tủ sách nhỏ chứa đầy những cuốn sách kinh điển đã sờn gáy.

Màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh thấu xương của tiết trời cuối thu. Tư Diệp thắp lên một cây nến thơm trầm hương đặt trên bàn. Làn khói trắng mỏng manh uốn lượn tỏa ra, mang theo mùi hương trầm ấm áp, dễ chịu, nhanh chóng xua đi mùi ẩm mốc của căn phòng nhỏ và giúp tâm trí nàng tĩnh lặng trở lại.

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

179.000đ

Xem chi tiết →

Nàng ngồi xuống ghế, cẩn thận lấy hạt châu đỏ nhặt được từ trà lầu Thịnh Đường ra đặt lên bàn. Sau đó, nàng mở chiếc hộp gỗ nhỏ giấu dưới gối, lấy ra chiếc vòng cổ hạt châu đỏ di vật của mẫu thân.

Dưới ánh nến lung linh, Tư Diệp đặt hạt châu đỏ vừa nhặt được bên cạnh chiếc vòng cổ. Nàng nheo mắt nhìn thật kỹ. Sự tương đồng là tuyệt đối. Từ chất liệu đá hồng ngọc tự nhiên được mài nhẵn, đến sắc đỏ trầm ấm như máu chim bồ câu, và đặc biệt là một vết khắc hình chữ “Thẩm” cực nhỏ ẩn sâu bên trong lỗ xỏ dây. Đây không phải là hạt châu bình thường, đây là những hạt châu được chế tác riêng cho gia tộc họ Thẩm của nàng năm xưa.

Tại sao Giang Hạo, một sĩ tử đến từ Giang Nam xa xôi, lại có một hạt châu đỏ thuộc về gia tộc họ Thẩm? Và cái chết đột ngột của hắn có liên quan gì đến vụ án oan năm xưa của cha nàng, cựu Ngự sử Thẩm Duệ?

Một chuỗi câu hỏi không lời đáp quay cuồng trong đầu Tư Diệp. Cha nàng bị kết tội tham ô bản đồ phòng thủ biên giới phía Bắc, một tội danh phản quốc khiến cả gia tộc bị tịch thu tài sản, bản thân ông chết đầy uẩn khúc trong ngục. Tư Diệp may mắn được một người hầu trung thành cứu thoát, nuôi dưỡng và dạy dỗ nàng y thuật cũng như thuật phá án. Nàng biết cha mình bị oan. Bản đồ phòng thủ đó chưa từng bị mất, mà là bị một kẻ nào đó trong Ngự Sử Đài đánh tráo để vu oan cho ông.

Sáng hôm sau, đúng giờ Thìn, Tư Diệp có mặt tại Khai Phong Phủ.

Nơi công đường uy nghiêm, nàng lần đầu tiên được diện kiến Bao Thanh Thiên Bao Chửng. Ông ngồi trên chiếc ghế cao ở giữa công đường, gương mặt đen sạm nghiêm nghị, vầng trăng khuyết giữa trán như tỏa ra ánh sáng của công lý. Đứng hai bên ông là Công Tôn Sách với vẻ mặt thư sinh, nho nhã và Triển Chiêu với thanh kiếm đeo bên hông đầy oai phong.

Tư Diệp quỳ xuống hành lễ theo đúng nghi thức.

Bao Công nhìn xuống người thiếu niên gầy yếu dưới công đường, giọng nói trầm hùng vang lên:

Tư Diệp khẽ cúi đầu:

Bao Công khẽ gật đầu, ánh mắt ông dường như có thể thấu suốt tâm can người khác:

Triển Chiêu đứng bên cạnh lúc này mới lên tiếng:

Tư Diệp lắc đầu, gương mặt lộ vẻ tiếc nuối:

Nghe đến ba chữ “Ngự Sử Đài”, sắc mặt của Bao Công và Công Tôn Sách đều khẽ thay đổi. Ngự Sử Đài là cơ quan giám sát tối cao của triều đình, nếu nơi đó bị hoen ố bởi việc gian lận thi cử và án mạng, đó sẽ là một cú sốc lớn đối với triều đình Tống Nhân Tông.

Khi nàng đứng dậy chuẩn bị lui ra, Triển Chiêu bước lại gần nàng, nói khẽ chỉ đủ hai người nghe:

Lời cảnh báo của Triển Chiêu khiến Tư Diệp rùng mình nhẹ. Nàng khẽ gật đầu cảm ơn rồi nhanh chóng rời khỏi Khai Phong Phủ.

Kỳ thi Hội cuối cùng cũng diễn ra. Hàng ngàn sĩ tử từ khắp nơi đổ về trường thi Biện Kinh. Bầu không khí vô cùng căng thẳng và ngột ngạt. Mỗi sĩ tử được phân vào một gian phòng thi nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ kê một chiếc bàn gỗ và một chiếc ghế dài. Họ phải ăn, ngủ và làm bài thi tại đây suốt ba ngày liên tiếp dưới sự giám sát nghiêm ngặt của các binh lính và giám khảo.

Tư Diệp ngồi trong phòng thi của mình, cố gắng tập trung tinh thần để làm bài. Đề thi năm nay quả nhiên có liên quan đến việc cải cách binh chế và tài chính của triều đình, đúng như những gì Giang Hạo đã rò rỉ trước đó. Nàng múa bút thành văn, viết nên những lời nghị luận sắc bén, thấu đáo dựa trên những kiến thức mà cha nàng đã từng dạy dỗ năm xưa.

Mọi việc trôi qua êm đềm cho đến đêm thứ hai của kỳ thi.

Khoảng canh ba, khi sương mù dày đặc bao trùm khắp trường thi, một tiếng hét thất thanh, xé lòng bỗng nhiên vang lên từ phía dãy phòng thi số chín, cách phòng của Tư Diệp không xa. Tiếng hét chứa đựng sự kinh hoàng tột độ, lập tức phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm tối và khiến toàn bộ trường thi náo loạn.