Ta Giả Nam Đi Thi Vào Ngự Sử Đài

Chương 2: Khai Phong Triển Chiêu

Tư Diệp nhìn hạt châu đỏ giữa hai đầu ngón tay Triển Chiêu, tim đập chậm lại thay vì nhanh lên, bản năng phòng vệ mười năm rèn luyện.

Nàng chậm rãi rút chiếc vòng khỏi tay áo, giơ lên trước ánh đèn dầu tầng hai. Sợi tơ đỏ còn nguyên, các hạt châu bám thành một chuỗi liền, Triển Chiêu không có cách nào biết vòng gốc đủ bao nhiêu hạt. Nàng đã tính đúng: trong tình cảnh này, hắn không đủ chứng để buộc tội, chỉ đủ để nghi.

Triển Chiêu nhìn vòng cổ, rồi nhìn nàng, ánh mắt như cân đo. Sau cùng, hắn nhét hạt châu vào ống tay áo mình, không nói tin, cũng không nói không tin.

Bầu không khí trên tầng hai của trà lầu Thịnh Đường lúc này ngưng đọng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Triển Chiêu đứng sừng sững trước mặt Tư Diệp, bàn tay hắn vẫn đặt hờ trên chuôi thanh Cự Khuyết kiếm. Ánh mắt hắn sắc lẹm, dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt của nàng.

Tư Diệp khẽ thở ra một hơi, ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của hắn. Nàng biết, đối phó với một người có trực giác nhạy bén như Triển Chiêu, bất kỳ một sự dối trá hay lúng túng nào cũng sẽ tự đào hố chôn mình. Nàng cần phải dùng sự thật nửa vời để thuyết phục hắn.

Lời giải thích của Tư Diệp vô cùng hợp tình hợp lý, lại khéo léo nhắc đến thân thế có liên quan đến Ngự Sử Đài để giải thích cho sự bình tĩnh của mình. Triển Chiêu khẽ nhướng mày, ánh mắt hắn di chuyển xuống vạt áo rộng của nàng, nơi bàn tay nàng vẫn đang giấu kín trong ống tay.

Tư Diệp biết đây là một lời thử thách, cũng là một cái bẫy. Nếu nàng trả lời quá hời hợt, hắn sẽ coi thường nàng; nếu nàng trả lời quá chi tiết, hắn sẽ nghi ngờ nàng có liên quan trực tiếp đến vụ án. Nhưng bản tính bướng bỉnh và khát vọng tìm ra sự thật trong nàng không cho phép nàng giả vờ ngu dốt. Nàng tiến lên nửa bước, chỉ tay vào thi thể Giang Hạo đang nằm trên đất.

Tư Diệp tiến lên nửa bước, ánh mắt lướt qua thi thể Giang Hạo, môi tím ngắt, đầu ngón tay co rút, mùi hạnh nhân đắng thoảng ra từ khóe miệng.

Nàng dừng một khắc, cân nhắc, rồi thêm câu sau, nửa cân nhắc, nửa cố tình để Triển Chiêu nghe:

Giọng Tư Diệp trầm, rõ, không thừa một chữ. Nàng không kể quá kỹ về cơ chế, kể chi tiết chỉ tổ khiến Triển Chiêu càng nghi. Nhưng câu cuối cùng phải để lộ, vì kẻ giết dùng độc cung đình có nghĩa vụ án này KHÔNG dừng ở một sĩ tử Giang Nam. Nàng cần Triển Chiêu tự hiểu điều đó, và đào lên đúng hướng.

Triển Chiêu nghe xong, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc thực sự. Hắn đã phá rất nhiều vụ án, gặp qua không biết bao nhiêu sĩ tử chỉ biết đọc sách thánh hiền đến mụ mị cả người, nhưng chưa từng thấy một thiếu niên nào lại có nhãn quan sắc bén và khả năng phân tích đáng sợ đến thế này.

Tư Diệp trong lòng khẽ giật mình. Nàng đã quá sơ hở khi nhắc đến “thạch tín tinh chế trong cung đình”. Loại độc này vốn dĩ là lệnh cấm của triều đình, người thường làm sao có thể biết được? Đúng là gậy ông đập lưng ông, nàng muốn thể hiện tài trí để bảo vệ bản thân, ngược lại lại tự rước thêm nghi ngờ vào người.

Triển Chiêu không truy hỏi tiếp vấn đề đó nữa. Hắn cúi xuống, dùng một chiếc khăn lụa trắng cẩn thận nhặt những mảnh vỡ của chén trà hoa cúc lên, rồi ra lệnh cho các sai nha phía sau:

Nói rồi, hắn quay sang nhìn Tư Diệp, ánh mắt mang theo một ý vị thâm sâu:

Tư Diệp khẽ cắn môi dưới. Kỳ thi Hội chỉ còn đúng ba ngày nữa là diễn ra. Việc bị cuốn vào một vụ án mạng và phải đến Khai Phong Phủ lúc này hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của nàng. Nếu thân phận nữ cải nam trang của nàng bị lộ ở Khai Phong Phủ, đầu nàng sẽ rơi trước khi oan khuất của cha được rửa sạch.

Nhưng lúc này, nàng không có quyền từ chối.

Triển Chiêu gật đầu nhẹ, rồi quay lưng bước đi chỉ huy sai nha làm việc. Tư Diệp nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Nàng khẽ siết chặt tay áo, nơi hạt châu đỏ vẫn đang nằm im lìm. Nàng phải nhanh chóng trở về nhà trọ để kiểm tra hạt châu này, trước khi quá muộn.